Chương 354: Lựa chọn hay không lựa chọn
Ta gọi đây là Đạo Không Lựa Chọn! Nếu ta không chọn, số phận sẽ chọn cho ta!”
Diệp Linh: “…”
Ngay khi nàng còn chưa biết phản bác thế nào, bỗng nhiên bụi cây bên cạnh rung lên, một con hổ yêu cấp Trúc Cơ vọt ra, mắt rực lên hung quang.
Hoa Vân nhìn nó, ánh mắt không chút dao động, mà còn gật gù: “Đó, số phận đã chọn cho chúng ta rồi.”
Diệp Linh: “Chúng ta đánh hay chạy?”
Hoa Vân bắt đầu nhìn trái, nhìn phải, lại nhìn lên trời…
Nhưng con hổ yêu không đợi hắn suy nghĩ xong, lập tức lao đến!
Diệp Linh cắn răng rút kiếm, định ra tay thì đột nhiên Hoa Vân kéo nàng lại, quát lớn: “Chạy!”
Diệp Linh: “??? Nhưng sư phụ chưa nghĩ xong mà!”
Hoa Vân vừa chạy vừa nói: “Không cần nghĩ nữa, khi số phận đã quyết định, chúng ta chỉ cần thuận theo mà hành động!”
Diệp Linh: “…”
Thế là thầy trò co giò chạy thục mạng, bỏ lại con hổ yêu đang đuổi theo sau, gầm rú không cam lòng.”
“Hoa Vân và Diệp Linh chạy bán sống bán chết. Con hổ yêu phía sau gầm rú, đuổi sát nút.
Diệp Linh vừa chạy vừa kêu lên: “Sư phụ! Không thể cứ chạy mãi! Phải đánh thôi!”
Hoa Vân lại nhìn trái, nhìn phải, nhìn lên trời, rồi lại nhìn xuống đất, cuối cùng dõng dạc nói: “Không cần!”
Nói xong, hắn đột nhiên… dừng lại.
Diệp Linh sững sờ: “Sư phụ?!”
Con hổ yêu đang lao đến cũng sững sờ.
Hoa Vân chắp tay sau lưng, lộ vẻ cao thâm khó lường: “Một kẻ mạnh không cần phải đấu tranh. Chỉ cần đủ trấn định, thiên đạo sẽ tự khắc an bài.”
Con hổ yêu nghe mà chẳng hiểu gì, nhưng thấy Hoa Vân đứng im không nhúc nhích, nó cũng có chút chần chừ.
Không khí trở nên ngưng trọng.
Diệp Linh căng thẳng nhìn con hổ yêu, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.
Con hổ yêu nheo mắt, chậm rãi bước tới, gầm nhẹ…
Bỗng nhiên, một tiếng rít chói tai vang lên!
“RẮC!”
Mặt đất dưới chân con hổ yêu đột nhiên sụp xuống!
Con hổ yêu chưa kịp phản ứng đã rơi thẳng vào một cái bẫy, cả người bị chấn động mạnh, ngã lăn quay dưới hố.
Hoa Vân khoanh tay, nhẹ nhàng thở dài: “Thấy chưa? Đây chính là Đạo Không Lựa Chọn. Chúng ta không cần ra tay, thiên đạo đã giải quyết giúp.”
Diệp Linh: “…”
Nàng nhìn cái bẫy thô sơ dưới đất, rồi nhìn sang tấm biển gỗ cắm bên cạnh:
“Bẫy thú của Thôn Trúc Sơn, mong không ai trộm mất con mồi!”
Diệp Linh che mặt, không biết nên nói gì.
Hoa Vân lại gật gù: “Thiên đạo thật huyền diệu. Đi thôi.”
Thế là thầy trò rời đi, bỏ lại con hổ yêu đang kẹt dưới bẫy, giãy giụa đầy tuyệt vọng.”
“Hoa Vân và Diệp Linh tiếp tục đi, băng qua khu rừng mà chẳng cần làm gì cũng tránh được nguy hiểm.
Đi một đoạn, hai người đến một bãi đất trống. Ở giữa có một tảng đá lớn, trên đó khắc mấy chữ xiêu vẹo:
“Ai có duyên, có thể nâng tảng đá này, bên dưới có bảo vật.”
Diệp Linh mắt sáng lên: “Sư phụ! Đây có thể là một cơ duyên!”
Hoa Vân chắp tay sau lưng, híp mắt trầm tư: “Hừm… một hòn đá giữa đường, bảo bên dưới có bảo vật? Đây là cạm bẫy hay kỳ duyên?”
Diệp Linh: “Vậy người nghĩ sao?”
Hoa Vân bắt đầu nhìn trái, nhìn phải, nhìn lên trời, nhìn xuống đất…
Một lúc lâu sau, hắn chậm rãi nói: “Chúng ta không động vào nó.”
Diệp Linh ngạc nhiên: “Tại sao?”
Hoa Vân nghiêm túc đáp: “Vì đây là Đạo Không Lựa Chọn! Nếu đây là cơ duyên, thì dù ta không động vào, nó cũng sẽ đến tay ta. Nếu là cạm bẫy, ta càng không nên động vào.”
Diệp Linh: “…”
Nàng thở dài, lắc đầu.
Thế là thầy trò tiếp tục đi. Nhưng ngay khi bọn họ vừa rời đi được vài bước…
ẦM!
Một tiếng nổ vang trời!
Hai người vội quay lại, chỉ thấy tảng đá vừa rồi nổ tung!
Từ dưới mặt đất bay lên một chiếc hộp ngọc, phát ra ánh sáng rực rỡ.
Trong không trung, có tiếng nói bí ẩn vang lên:
“Người hữu duyên không cần phải nhấc đá, mà phải đủ nhẫn nại chờ đợi. Ngươi đã vượt qua khảo nghiệm, bảo vật thuộc về ngươi!”
Chiếc hộp bay thẳng về phía Hoa Vân.
Hoa Vân nhẹ nhàng vươn tay đón lấy, mặt không đổi sắc, bình tĩnh nói: “Thấy chưa? Không cần chọn, cơ duyên tự tìm đến.”
Diệp Linh: “…”
Nàng bây giờ đã không biết nên phục hay tức giận nữa.
Hoa Vân mở hộp ra, bên trong là một viên đan dược tỏa hương thơm ngát, hiển nhiên là một bảo vật hiếm có.
Hắn gật gù: “Đạo Không Lựa Chọn… quả nhiên thâm sâu.”
Diệp Linh nhìn hắn, cắn răng: “Sư phụ, nếu vừa rồi con cố chấp lật tảng đá, thì sao?”
Hoa Vân điềm nhiên nói: “Thì chúng ta chết rồi.”
Diệp Linh: “…”
Nàng hít sâu, cảm giác tam quan của mình đang bị đảo lộn từng chút một.”
“Sau khi nhận được bảo vật, Hoa Vân và Diệp Linh tiếp tục đi về phía trước.
Chẳng bao lâu sau, hai người đi tới một ngã ba đường. Một con đường dẫn lên núi, một con đường xuyên qua rừng trúc, còn một con đường dốc xuống một thung lũng mờ mịt sương trắng.
Diệp Linh lần này không hỏi nữa, chỉ lặng lẽ quan sát xem sư phụ nàng sẽ xử lý thế nào.
Quả nhiên, Hoa Vân lại bắt đầu nhìn trái, nhìn phải, nhìn lên trời, nhìn xuống đất…
Diệp Linh: “Sư phụ đang cân nhắc thiên thời, địa lợi, nhân hòa?”
Hoa Vân nghiêm túc gật đầu: “Không, ta đang chờ số phận quyết định.”
Diệp Linh cười lạnh: “Để con đoán, người sẽ đứng đây cho đến khi có chuyện gì đó xảy ra, rồi lấy đó làm dấu hiệu để đi theo?”
Hoa Vân gật đầu: “Chính xác.”
Diệp Linh: “Nếu không có chuyện gì xảy ra thì sao?”
Hoa Vân tự tin đáp: “Thì tức là số phận muốn chúng ta ở yên đây.”
Diệp Linh: “…”
Nàng đang định phản bác, bỗng nghe thấy một tiếng hét thất thanh từ con đường trên núi!
“CỨU MẠNG!!!”
Từ trên núi, một bóng người chạy xuống, là một nam nhân trung niên quần áo tả tơi, trên mặt đầy vẻ hoảng loạn.
Ngay sau lưng hắn, một bầy khỉ yêu hung tợn đang đuổi theo, mỗi con đều to lớn như hổ báo, ánh mắt đỏ ngầu!
Diệp Linh rút kiếm, chuẩn bị ra tay.
Nhưng Hoa Vân lại giơ tay ngăn nàng lại, điềm tĩnh nói: “Không cần. Số phận đã chọn con đường xuống núi.”
Nói xong, hắn lập tức… quay người chạy về phía rừng trúc!
Diệp Linh: “…”
Nàng còn chưa kịp phản ứng, đã thấy bầy khỉ yêu lao tới, mắt đỏ ngầu như muốn xé xác tất cả.
Không còn lựa chọn nào khác, Diệp Linh cũng vội vàng chạy theo sư phụ, trong lòng không ngừng mắng thầm.
Sau một hồi chạy, hai thầy trò trốn được vào rừng trúc, bầy khỉ yêu không đuổi theo nữa, có vẻ chúng chỉ bảo vệ lãnh địa trên núi.
Hoa Vân thở ra một hơi, khoanh tay gật gù: “Thấy chưa? Nếu ta chọn lên núi, chúng ta đã gặp đại họa rồi.”
Diệp Linh nghiến răng: “Vậy còn con đường thung lũng thì sao?”
Hoa Vân nhún vai: “Ta đâu biết. Nhưng số phận đã bảo ta đi hướng này, tức là đi hướng khác sẽ chết chắc.”
Diệp Linh cảm giác lồng ngực sôi trào, thật muốn vung kiếm bổ một nhát.
Nhưng ngay lúc này, trong rừng trúc bỗng xuất hiện một cái bia đá cổ xưa, trên đó có khắc chữ:
“Người bước vào rừng trúc này, nếu đủ duyên, sẽ nhận được cơ hội nghịch thiên cải mệnh.”
Diệp Linh: “…”
Hoa Vân xoa cằm: “Hửm, có vẻ số phận lại có sắp đặt khác rồi.”
Diệp Linh thở dài, trong lòng tự nhủ:
“Có khi nào… Đạo Không Lựa Chọn này thật sự hữu dụng?””
“Hoa Vân và Diệp Linh đứng trước tấm bia đá, ánh mắt nàng tràn ngập nghi hoặc, trong khi sư phụ nàng vẫn khoanh tay ra vẻ cao thâm.
“Sư phụ, có lẽ đây là một cơ hội tốt?” Diệp Linh hỏi.
Hoa Vân gật gù: “Có thể. Nhưng chúng ta không cần chọn. Nếu số phận đã an bài, nó sẽ tự tìm đến.”
Diệp Linh nghiến răng, nhưng không tranh luận nữa. Nàng quyết định thử xem cái Đạo Không Lựa Chọn này có hiệu nghiệm đến đâu.