Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
truong-sinh-tu-tien-tu-nho-yeu-thu-thien-phu-bat-dau.jpg

Trường Sinh Tu Tiên: Từ Nhổ Yêu Thú Thiên Phú Bắt Đầu

Tháng 1 30, 2026
Chương 381 :Song kiếm cổ bảo, thực lực bay vọt! « Kiếm chương » bảy tầng, 【 Hóa ảnh 】 huyền diệu! (4) Chương 381 :Song kiếm cổ bảo, thực lực bay vọt! « Kiếm chương » bảy tầng, 【 Hóa ảnh 】 huyền diệu! (3)
de-ngu-vo-cuong.jpg

Đế Ngự Vô Cương

Tháng mười một 25, 2025
Chương 1104: Đế ngự vô cương (đại kết cục) (2) Chương 1104: Đế ngự vô cương (đại kết cục) (1)
che-ba-dau-la-chi-trieu-hoan-su.jpg

Chế Bá Đấu La Chi Triệu Hoán Sư

Tháng 1 18, 2025
Chương 256. Kết thúc là vì khởi đầu mới Chương 255. Thần chiến
ta-nang-ban-gai-lam-thien-hau-co-van-de-gi

Ta Nâng Bạn Gái Làm Thiên Hậu, Có Vấn Đề Gì?

Tháng mười một 23, 2025
Chương 785: Không thể nào (đại kết cục) Chương 784: Ngô Viễn Hành nói lời cảm tạ
thai-co-de-nhat-than.jpg

Thái Cổ Đệ Nhất Thần

Tháng 3 29, 2025
Chương 1064. Đại hôn Chương 1063. Ta thật trở về
a8087f3792fbb203fe7eb36ee980bac3

Ta Có Bảy Cái Thần Thú Nhũ Mẫu

Tháng 1 15, 2025
Chương 627. Lý Tiêu, chạy trở về đến xuống bếp! Chương 626. Đọa Lạc Vương kết cục
ac-mong-giang-lam.jpg

Ác Mộng Giáng Lâm

Tháng 2 9, 2026
Chương 904: Dẫn trước một bước Chương 903: Thổi vào quần sơn phong
tan-the-cau-sinh-ta-co-the-gap-tram-lan-tang-phuc-vat-tu.jpg

Tận Thế Cầu Sinh, Ta Có Thể Gấp Trăm Lần Tăng Phúc Vật Tư

Tháng 1 24, 2025
Chương 164. Cái thứ ba thế giới Chương 163. Nguồn ô nhiễm
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 353: Luân lý
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 353: Luân lý

“Hoa Vân và Diệp Linh đứng trước cổng vào một di tích cổ xưa, nơi được đồn rằng chứa đựng vô số bảo vật. Xung quanh, vô số tu sĩ đã tề tựu, ai cũng hừng hực khí thế, ánh mắt sáng rực vì lòng tham.

Diệp Linh ngẩng đầu nhìn sư phụ mình, đôi mắt trong sáng đầy mong chờ:

“Sư phụ, chúng ta có vào không?”

Hoa Vân nhíu mày, nhìn đám tu sĩ hung hăng xung quanh, lòng đầy do dự. Hắn không có chính kiến, không có lập trường, mỗi lần quyết định việc gì cũng mất đến nửa ngày. Hắn nhìn trái, rồi nhìn phải, rồi lại nhìn lên trời.

“Diệp Linh, con nghĩ chúng ta nên vào không?”

Diệp Linh nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc rồi đáp:

“Đệ tử thấy có bảo vật thì nên vào!”

Hoa Vân gật gù:

“Cũng đúng… nhưng mà nếu vào mà gặp nguy hiểm thì sao?”

Diệp Linh nghiêm túc:

“Chúng ta có thể né tránh, tìm cách bảo toàn thực lực!”

Hoa Vân xoa cằm:

“Cũng có lý… nhưng nếu bảo vật quá hấp dẫn, không nhịn được mà tranh đoạt thì sao?”

Diệp Linh ngẩn ra, không biết trả lời thế nào. Hoa Vân lại tiếp tục xoắn xuýt.

Trong khi thầy trò còn chưa quyết định, đám tu sĩ xung quanh đã lao vào trong như đàn cá tranh mồi. Một lát sau, tiếng hét thảm vang lên, từng thi thể bị ném ra ngoài. Một con quái vật khổng lồ với hàng chục cái răng nanh ló ra từ cổng di tích, máu thịt còn dính đầy trên miệng.

Hoa Vân lập tức vỗ tay:

“Quả nhiên ta đã suy nghĩ thấu đáo, không vào là đúng!”

Diệp Linh: “…”

Sau một hồi, con quái vật lại rụt về, di tích lần nữa chìm vào im lặng.

Diệp Linh chớp mắt:

“Sư phụ, bây giờ vào được rồi chứ?”

Hoa Vân cau mày, lại nhìn trái, nhìn phải, lại nhìn lên trời, sau đó nghiêm túc đáp:

“Diệp Linh, con nghĩ chúng ta có nên vào không?”

Diệp Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Cứ như thế, thầy trò đứng trước cổng di tích ba ngày ba đêm, cuối cùng… di tích tự sụp xuống.

Hoa Vân thở dài, giọng đầy tiếc nuối:

“Xem ra ta đã đưa ra một quyết định chính xác!”

Diệp Linh: “…”

Thầy trò rời đi, tiếp tục hành trình… mà chưa bao giờ thực sự làm được chuyện gì.”

“Sau khi đứng nhìn di tích sụp xuống mà không thu hoạch được gì, Hoa Vân và Diệp Linh tiếp tục hành trình.

Lần này, bọn họ đến một khu chợ tu tiên.

Diệp Linh mắt sáng rực: “Sư phụ, ở đây có rất nhiều bảo vật! Chúng ta mua gì đó đi?”

Hoa Vân lại bắt đầu nhìn đông, nhìn tây, nhìn trời, nhìn đất. Hắn không có lập trường, không có chính kiến, nhưng lại thích tỏ vẻ trầm tư.

Hắn chắp tay sau lưng, híp mắt nói:

“Diệp Linh, theo con, chúng ta nên mua gì?”

Diệp Linh hào hứng: “Hay là mua một thanh phi kiếm? Đệ tử muốn có một thanh kiếm tốt để tu luyện!”

Hoa Vân gật đầu, rồi bỗng nhiên lại lắc đầu:

“Không được. Kiếm đạo đã suy tàn, đao đạo mới là tương lai!”

Diệp Linh ngạc nhiên: “Vậy… hay là mua đao?”

Hoa Vân lại lắc đầu: “Không được. Đao đạo tuy có tiềm năng, nhưng hiện giờ chưa lên ngôi. Nếu bây giờ đầu tư vào đao, sau này có thể bị giới ma tu chèn ép!”

Diệp Linh bắt đầu thấy choáng: “Vậy… hay là mua một bộ pháp bảo phòng ngự?”

Hoa Vân khoanh tay, tiếp tục trầm tư: “Không được. Nếu chỉ lo phòng ngự mà không có công kích, gặp kẻ địch sẽ bị áp chế.”

Diệp Linh nhịn không được hỏi: “Vậy chúng ta mua gì?”

Hoa Vân chậm rãi phất tay áo, mặt đầy cao thâm: “Mua gì cũng không đúng. Quan trọng là thời thế, phải xem thời cơ.”

Diệp Linh hít sâu một hơi, quay sang lão bản: “Vậy trước mắt mua một ít linh thạch để tu luyện đi!”

Hoa Vân lập tức lắc đầu: “Không được. Linh thạch cũng không phải vạn năng, đôi khi còn là họa. Con nghĩ xem, nếu chúng ta có linh thạch, liệu có bị kẻ khác dòm ngó không?”

Diệp Linh cắn răng: “Vậy rốt cuộc sư phụ muốn mua cái gì?”

Hoa Vân nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi dõng dạc tuyên bố:

“Không mua gì hết! Tránh bị lừa!”

Diệp Linh: “…”

Lão bản quán nhìn cảnh này, rốt cuộc không nhịn được, run rẩy nói: “Hai vị tiền bối, rốt cuộc các ngươi có phải đến mua đồ không vậy?”

Hoa Vân trầm tư hồi lâu, cuối cùng phất tay áo: “Đi thôi, không nên ở lại lâu, tránh gây sự chú ý!”

Thế là, thầy trò lại tiếp tục lên đường… mà chẳng mua được gì.”

“Hoa Vân và Diệp Linh đang lang thang trên một con đường mòn giữa núi rừng, bỗng trước mặt xuất hiện một kẻ ăn mày.

Người này râu ria xồm xoàm, y phục rách nát, tay cầm một cái bát mẻ, ánh mắt đầy mong chờ: “Vị đại hiệp này, xin bố thí một ít linh thạch!”

Diệp Linh thấy vậy liền động lòng trắc ẩn, quay sang Hoa Vân: “Sư phụ, giúp hắn một chút được không?”

Hoa Vân lập tức cau mày, ánh mắt trở nên phức tạp.

“Chuyện này… phải suy nghĩ cẩn thận.”

Hắn bắt đầu nhìn trái, nhìn phải, rồi nhìn lên trời.

“Nếu ta cho hắn linh thạch, hắn có thể dùng để sống sót, nhưng cũng có thể bị kẻ khác cướp đoạt. Như vậy, chẳng phải ta gián tiếp hại hắn sao?”

Diệp Linh nhíu mày: “Nhưng nếu không giúp, hắn sẽ đói mà chết!”

Hoa Vân gật gù: “Cũng đúng… nhưng nếu giúp hắn, chẳng phải ta đang chống lại quy luật sinh tồn trong tu chân giới sao? Kẻ yếu chết đi, kẻ mạnh sống sót, đó mới là thiên đạo.”

Diệp Linh há hốc miệng, không biết cãi thế nào.

Kẻ ăn mày cũng sững sờ, hắn vốn chỉ muốn xin một chút, không ngờ lại gặp phải một kẻ thích triết lý đến vậy.

Hoa Vân tiếp tục phân tích: “Nếu ta giúp hắn, sau này hắn lại đi xin tiếp, như vậy chẳng phải ta tạo ra một kẻ lười biếng hay sao? Nhưng nếu ta không giúp, ta lại cảm thấy có lỗi. Cái này rất khó xử lý…”

Diệp Linh: “Vậy sư phụ quyết định thế nào?”

Hoa Vân trầm tư một lúc lâu, cuối cùng lấy ra một viên linh thạch… rồi cẩn thận đặt lại vào túi.

“Ta quyết định… không quyết định. Chuyện này để thiên đạo phán xét!”

Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.

Diệp Linh: “…”

Kẻ ăn mày: “…”

Bỏ đi một đoạn xa, Diệp Linh nhịn không được hỏi: “Sư phụ, người thật sự không có lập trường à?”

Hoa Vân vuốt cằm: “Không phải ta không có lập trường, mà là… lập trường của ta luôn thay đổi.”

Diệp Linh: “…”

Thế là thầy trò tiếp tục hành trình, không để lại gì ngoài một kẻ ăn mày đang nhìn theo đầy hoang mang.”

“Sau khi bỏ lại kẻ ăn mày với một bụng triết lý mà chẳng được đồng nào, Hoa Vân và Diệp Linh tiếp tục hành trình.

Đi chưa được bao xa, trước mặt bọn họ xuất hiện một con đường chẻ hai nhánh.

Bên trái là một khu rừng rậm rạp, âm u, có tiếng thú hoang gầm rú vang vọng. Bên phải là một con đường nhỏ trông có vẻ an toàn hơn, nhưng phía cuối lại có sương mù dày đặc, không rõ bên trong có gì.

Diệp Linh hỏi: “Sư phụ, chúng ta đi đường nào?”

Hoa Vân lại bắt đầu nhìn trái, nhìn phải, rồi nhìn lên trời, nhìn xuống đất, như thể đang cân nhắc điều gì rất trọng đại.

“Nếu đi bên trái, khả năng cao sẽ gặp yêu thú, nguy hiểm rất lớn. Nhưng nếu vượt qua được, có thể sẽ có linh dược hoặc bảo vật.”

“Nếu đi bên phải, trông có vẻ an toàn hơn, nhưng sương mù dày đặc, có thể ẩn chứa cơ quan hoặc trận pháp. Nếu không cẩn thận, chúng ta có thể bị lạc vĩnh viễn.”

Diệp Linh gật đầu: “Vậy sư phụ thấy đi đường nào tốt hơn?”

Hoa Vân xoa cằm, trầm tư hồi lâu: “Ta nghĩ… cả hai đường đều có nguy hiểm. Vậy nên không đi đường nào cả là an toàn nhất!”

Diệp Linh suýt thì hộc máu: “Vậy chẳng lẽ chúng ta cứ đứng đây mãi à?”

Hoa Vân nghiêm túc gật đầu: “Không hẳn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-vo-dich-ta-so-sang-the-co-than-cuong-uc-diem.jpg
Bắt Đầu Vô Địch: Ta So Sáng Thế Cổ Thần Cường Ức Điểm
Tháng 1 17, 2025
boss-dang-tai-do-bo-dien-dan-nguoi-choi.jpg
Boss Đang Tại Đổ Bộ Diễn Đàn Người Chơi
Tháng 2 7, 2026
phan-lua-doi-hinh-than-hao-giao-hoa-cui-dau-phu-ba-cau-xin-tha-thu.jpg
Phản Lừa Dối Hình Thần Hào, Giáo Hoa Cúi Đầu Phú Bà Cầu Xin Tha Thứ
Tháng 2 2, 2026
do-thi-thuan-duong-chan-tien
Đô Thị Thuần Dương Chân Tiên
Tháng 12 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP