Chương 352: Huyễn Kính Chân Nhân
CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY?!”
“ẦM!
Kiếm khí giáng xuống như thiên lôi đánh thẳng vào đỉnh đầu!
Diệp Linh hét lên một tiếng, vội kéo Hoa Vân lùi lại.
Huyễn Kính Chân Nhân cũng quát lớn, hỏa diễm bùng lên, giơ tay chặn kiếm khí.
ẦM ẦM ẦM!
Mặt đất nứt toác, cát bụi tung bay mịt mù!
Ngay giữa không trung, một bóng người xuất hiện.
Đó là một lão giả mặc đạo bào màu trắng, mái tóc dài tung bay, ánh mắt như sấm sét, lăng không mà đứng, kiếm trong tay tỏa ra kiếm khí lạnh thấu xương.
“Huyễn Kính!” Lão quát vang như sấm rền. “Ngươi dám phản bội sư môn, đi theo một kẻ vô danh tiểu tốt, tự xưng đại đạo?! Hôm nay, ta sẽ thay trời hành đạo!”
ẦM!
Lời vừa dứt, lão đã vung kiếm bổ xuống!
Diệp Linh xanh mặt.
“Sư phụ! Đây là một đại nhân vật!”
Huyễn Kính Chân Nhân cau mày.
“Lão già này… là Kiếm Tôn của Tinh Hà Kiếm Các!”
Hoa Vân nghe mà mặt không còn giọt máu.
Cái quái gì thế này?!
Ta chỉ bịa vài câu, sao tự nhiên lại có cả Kiếm Tôn xuất hiện muốn giết người?!
Nhưng không đợi hắn kịp phản ứng, Huyễn Kính Chân Nhân đã hét lớn.
“Hừ! Kiếm Tôn, ngươi không hiểu gì về đại đạo của sư phụ, lại dám vung kiếm ngăn chặn con đường chân lý?”
Lão quay sang Hoa Vân, quỳ xuống một chân, lớn tiếng:
“Sư phụ! Xin hãy chỉ ta cách hàng phục tên cuồng đồ này!”
Hoa Vân: “???”
Ngươi hỏi ta??
Ta mà biết thì ta đã không đứng đây đâu!!
Nhưng ánh mắt của Huyễn Kính Chân Nhân đầy mong chờ, còn Kiếm Tôn thì lạnh lùng nhìn chằm chằm.
Cả trời đất như im lặng, chỉ còn tiếng gió gào thét.
Hoa Vân đổ mồ hôi lạnh.
Không còn cách nào khác, hắn đành hít một hơi sâu, chắp tay sau lưng, giả vờ trầm ngâm.
“…Hừm.”
Huyễn Kính Chân Nhân nín thở.
Kiếm Tôn nheo mắt.
Diệp Linh suýt bật khóc.
Sư phụ ơi, đừng nói linh tinh nữa! Chúng ta không đủ sức chịu trách nhiệm đâu!!
Hoa Vân cau mày, nhìn Kiếm Tôn một hồi lâu, rồi chậm rãi nói:
“Nếu hắn đã đến, vậy thì… ngươi có biết hắn đang sợ điều gì không?”
Huyễn Kính Chân Nhân sửng sốt.
“Sợ gì?”
Hoa Vân nheo mắt, lạnh lùng nói:
“Hắn sợ… chính hắn.”
ẦM!
Lời vừa dứt, cả không gian như bùng nổ!
Huyễn Kính Chân Nhân run lên!
Kiếm Tôn biến sắc!
Diệp Linh: “???”
CÁI GÌ CƠ?!”
“Không gian chìm vào tĩnh lặng.
Kiếm Tôn nhíu chặt mày, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu Hoa Vân.
“Sợ chính ta? Tiểu bối, ngươi có ý gì?”
Hoa Vân vẫn chắp tay sau lưng, gương mặt lạnh nhạt, nhưng bên trong thì hoảng loạn cực độ.
Mình chỉ nói đại một câu, ai ngờ lại dọa được lão này?!
Nhưng không thể dừng lại giữa chừng.
Hắn hắng giọng, tiếp tục giả bộ thâm sâu khó lường:
“Hỏi rất hay.”
Huyễn Kính Chân Nhân trầm ngâm, bỗng giật mình tỉnh ngộ!
“Sư phụ quả nhiên cao minh! Kiếm Tôn cả đời theo đuổi kiếm đạo, nhưng lại bị trói buộc bởi chính đạo lý mà hắn tin tưởng! Chính vì sợ bản thân đi sai đường, hắn mới ra tay ngăn chặn người khác!”
ẦM!
Lời này như sét đánh ngang tai!
Kiếm Tôn biến sắc, cầm kiếm mà tay hơi run lên!
“Ngươi… ngươi nói nhảm!”
Nhưng giọng lão đã mất đi phần nào khí thế.
Diệp Linh trố mắt.
Tên Huyễn Kính này cũng bị tẩy não luôn rồi sao?!
Hoa Vân suýt nữa cười ra tiếng, nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm.
“Kiếm đạo vốn là phá tan mọi trói buộc, nhưng ngươi… lại trói chính mình trong tư tưởng cũ rích.”
Hắn hờ hững đưa tay ra, nhẹ nhàng vẫy một cái.
“Ngươi tự hiểu đi.”
ẦM!
Ngay khoảnh khắc đó, Kiếm Tôn lùi lại ba bước!
Sắc mặt tái nhợt, hai mắt đầy chấn động!
Hắn nói đúng sao?!
Ta… thật sự sợ chính mình sao?!
Huyễn Kính Chân Nhân hít sâu một hơi, quỳ xuống sát đất!
“Sư phụ đại tài! Đạo lý này… ta chưa từng dám nghĩ tới!”
Diệp Linh chết lặng.
Hai tên này điên rồi…
Kiếm Tôn đứng yên thật lâu, ánh mắt phức tạp.
Cuối cùng, lão cắn răng thu kiếm lại, phất tay áo, giọng trầm thấp:
“Hôm nay ta tạm thời rời đi. Nhưng sớm muộn gì, ta cũng sẽ tìm ra chân lý của mình.”
Nói xong, lão xoay người biến mất.
ẦM!
Trời đất khôi phục bình thường.
Không gian trở lại yên tĩnh.
Hoa Vân vẫn đứng yên, cố gắng kiềm chế để không run rẩy.
Ta… ta còn sống?!
Huyễn Kính Chân Nhân nghiêm nghị đứng lên, ôm quyền cúi đầu thật sâu.
“Sư phụ… ta bái phục.”
Diệp Linh nhìn Hoa Vân, ánh mắt đầy phức tạp.
Sư phụ… rốt cuộc người là ai?!”
“Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua lá cây.
Diệp Linh vẫn chưa thể tin vào những gì vừa xảy ra.
Một đại nhân vật như Kiếm Tôn lại bị sư phụ nàng hù dọa đến mức tự vấn bản thân rồi rút lui?
Cái này… có phải hơi vô lý không?!
Nhưng nhìn sang Huyễn Kính Chân Nhân, ánh mắt lão đã đầy sùng kính, giống như vừa lĩnh ngộ ra chân lý vô thượng.
“Sư phụ, xin hãy chỉ dạy ta thêm về đạo lý vừa rồi!”
Hoa Vân suýt cắn trúng lưỡi.
Lại nữa?!
Hắn hắng giọng, cố tỏ ra huyền bí.
“Hừm, cái này… không thể nói một sớm một chiều.”
Huyễn Kính Chân Nhân gật đầu mạnh.
“Vậy xin sư phụ cho ta đi theo, ngày đêm thụ giáo!”
Hoa Vân: “???”
Diệp Linh: “???”
Đợi đã, chuyện này sao càng lúc càng đi xa?!
Nhưng nhìn ánh mắt nghiêm túc của Huyễn Kính Chân Nhân, Hoa Vân biết lão đang thực sự tin tưởng hắn là một cao nhân.
Không thể từ chối trực tiếp, hắn đành thở dài:
“Ngươi muốn đi theo ta… cũng không phải không được. Nhưng trước hết, ta có một thử thách dành cho ngươi.”
Huyễn Kính Chân Nhân kích động.
“Xin sư phụ chỉ bảo!”
Hoa Vân chậm rãi nói:
“Ngươi hãy… tìm hiểu về chính mình.”
ẦM!
Lại một tiếng sét đánh ngang tai!
Huyễn Kính Chân Nhân run rẩy.
Tìm hiểu về chính mình?!
Quá thâm sâu! Đạo lý này… ta chưa từng nghĩ tới!
Lão lập tức quỳ xuống, gật đầu thật mạnh.
“Đệ tử xin tuân mệnh! Ta sẽ tìm hiểu về chính mình, cho đến khi có thể lĩnh ngộ chân ý của sư phụ!”
Nói xong, lão đứng dậy, vẻ mặt đầy quyết tâm, xoay người rời đi.
Diệp Linh cứng đờ, lặng lẽ nhìn Huyễn Kính Chân Nhân biến mất vào màn đêm.
Không gian lại rơi vào im lặng.
Một lúc sau, nàng quay sang nhìn Hoa Vân, ánh mắt đầy phức tạp.
“…Sư phụ.”
Hoa Vân nuốt nước bọt.
“Chuyện gì?”
Diệp Linh nghiêm túc nói:
“Sư phụ có thật là cao nhân ẩn thế không?”
ẦM!
Lời này suýt khiến Hoa Vân bật ngửa!
Hắn vội ho khan, phất tay.
“Hừm, chuyện này… không nên nói nhiều.”
Diệp Linh hít sâu, ánh mắt càng thêm sùng kính.
“…Ta hiểu rồi.”
Hoa Vân thở dài một hơi.
May quá, lại lừa qua được một ải…