Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-co-the-cuop-doat-quai-thu-thien-phu-theo-nam-ba-dai-hoc-bat-dau-nghich.jpg

Ta Có Thể Cướp Đoạt Quái Thú Thiên Phú, Theo Năm Ba Đại Học Bắt Đầu Nghịch

Tháng 1 31, 2026
Chương 253: Khí huyết nguyên hạch Chương 252: Mưu đồ 'Thanh Kim Thạch' khoáng
do-thi-chi-ton-ba-chu.jpg

Đô Thị Chí Tôn Bá Chủ

Tháng 1 22, 2025
Chương 1458. Hiểu nhau không gần nhau Chương 1457. Xây Địa Phủ thương Luân Hồi
o-gia-thien-choi-xuyen-qua.jpg

Ở Già Thiên Chơi Xuyên Qua

Tháng 1 21, 2025
Chương 231. Chủ ta luân hồi Chương 230. Trời không sinh ta... Ta sai
tu-luyen-tac-dung-phu-co-the-gan-cho-nguoi-khac-vay-ta-cuong-luyen-ta-cong.jpg

Tu Luyện Tác Dụng Phụ Có Thể Gán Cho Người Khác? Vậy Ta Cuồng Luyện Tà Công

Tháng 2 1, 2026
Chương 289: Đoàn chiến cỡ lớn boss? (3) Chương 289: Đoàn chiến cỡ lớn boss? (2)
ta-nhi-thu-nguyen-xuyen-qua-nhu-the-nao-la-quy-tac-chuyen-la-a.jpg

Ta Nhị Thứ Nguyên Xuyên Qua Như Thế Nào Là Quy Tắc Chuyện Lạ A?

Tháng 2 1, 2026
Chương 87:: Ẩn núp ở trong bóng tối Chương 87:: Hai loại khác biệt chỉ lệnh
sieu-thu-nguyen-cong-hoi.jpg

Siêu Thứ Nguyên Công Hội

Tháng 1 8, 2026
Chương 330 : Shokugeki no Soma thế giới người quen biết cũ Chương 329 : Tên là Lý Tuyết Trúc nhân tài mới nổi?
hai-dao-toan-dan-tha-cau-ta-doc-lay-duoc-su-thi-thien-phu

Hải Đảo, Toàn Dân Thả Câu, Ta Độc Lấy Được Sử Thi Thiên Phú

Tháng 12 9, 2025
Chương 1383 con số chín cao nhất.tấn thăng chi lực gia trì. Chương 1385 12 Chủ Thần Hiến Tế.Sơ Dương thiên địa lò luyện
ta-tai-hong-lau-can-thuoc-tinh

Ta Tại Hồng Lâu Can Thuộc Tính

Tháng mười một 22, 2025
Chương 393: Đại kết cục (hạ) Chương 392: Đại kết cục (thượng) (2)
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 107: Kỷ Niệm Là Một Khúc Xuân Ca
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 107: Kỷ Niệm Là Một Khúc Xuân Ca

Nước chảy róc rách, hoa nghiêng bóng nhìn, thấy từng đàn cá đang ung dung bơi lội. Dọc theo bên bờ dòng suối nhỏ, hàng tre xanh xanh mọc lên, đung đưa trong gió, vi vu như tiếng sáo diều.

Tại một góc khuất của bức tranh yên bình êm ả, có một ngôi nhà nhỏ lặng lẽ ẩn nấp sau rặng cây, tách biệt với thế giới bên ngoài, tựa như muốn lẩn trốn luôn cả những tia nắng vàng ấm áp.

Dẫu vậy, ánh sáng vẫn có cách tìm đến được nơi ấy. Không phải bởi nắng, mà là một bóng hình cực kỳ duyên dáng vừa từ trong nhà bước ra.

Dáng người uyển chuyển như thân rồng uốn lượn giữa trời cao, chân đi nhẹ nhàng như cánh chuồn khẽ chạm vào mặt nước. Theo mỗi bước chân, muôn hoa cỏ lung lay gợn sóng. Một lần ngoái đầu, gió cũng lặng im vì thổn thức.

Dung mạo nàng rực rỡ như ngàn đóa hoa cúc, sáng trong như vừa được tẩy rửa bởi sương mai. Chân mày cong vút tưởng cánh én mùa xuân, sóng mắt long lanh nước hồ thu biên biếc.

Mái tóc búi cao, bềnh bồng chẳng kém gì những gợn mây. Má đào e lệ, mịn màng hơn cả cánh hoa vừa hé mở. Khóe môi đỏ thắm khéo vẽ nét cười, khiến cho cảnh sắc thiên nhiên bỗng trở nên sinh động diệu kỳ.

Nàng hơi nghiêng mình, càng làm lộ ra tấm lưng mềm mại cùng vòng eo thon thả. Bờ vai nhu mì khẽ động, cánh tay trắng ngần như tuyết tan nhẹ vươn tới, ngắt lấy vài bông hoa. Những bông hoa vốn đã rất xinh đẹp, nhưng trong tay nàng lại như có thêm vô vàn sức sống.

Nữ nhân này, bất ngờ thay lại chính là Giang Hạ. Trái ngược với hình ảnh vị sư tỷ thường thấy trước mặt bọn nữ đệ tử ngoại môn, trông nàng lúc này muôn phần dịu dàng đằm thắm, tựa như tiểu muội tử hiền lành ở nhà bên.

Nàng hái thêm một ít trái cây đặt vào trong giỏ, sau đó xoay người rảo bước vào nhà. Khung cảnh lại trở về với vẻ yên bình vốn có, nhưng đã không còn u ám như ban đầu.

Phía bên trong, Giang Hạ đem những thứ vừa hái được rửa sạch, chia ra làm bốn phần nhiều ít khác nhau. Một phần dùng làm bánh, một phần thì pha trà, một phần để ăn tươi, một phần cắm vào lọ.

Đôi tay của nàng cứ thoăn thoắt đưa tới đưa lui, làm cả bốn việc cùng một lúc, xen kẽ nhau mà không hề hấp tấp hay loạn nhịp, tựa hồ đó chỉ là một công việc đơn giản mà nàng đã làm đi làm lại hàng ngàn lần.

Một lúc sau, hoa đã cắm xong, trái cây cũng được cắt tỉa thành những hình thù đẹp mắt, trà bắt đầu lan tỏa mùi hương thơm lừng, bánh cũng vừa chín tới. Giang Hạ bày biện mọi thứ lên một cái mâm bạc, ngắm nghía với vẻ hài lòng rồi bưng ra bên ngoài.

Cách ngôi nhà không xa là một cái ao nhỏ, trên bờ cắm một cây dù lớn. Dưới bóng dù, một nam tử ngồi trên chiếc ghế dựa bằng tre, đang buông cần câu cá. Y ngồi câu đã lâu, thế nhưng chẳng câu được con cá nào, chậu nước đặt ở kế bên vẫn còn trong vắt.

Giang Hạ mang hoa quả cùng với bánh trà tới, đặt lên chiếc bàn phía bên trái nam tử. Nàng lén nhìn y một cái, đáy mắt long lanh gợn sóng, hai má càng thêm ửng hồng, trông vô cùng xinh đẹp.

“Mời sư thúc dùng trà.” Giang Hạ nhỏ giọng nói, thanh âm ngọt ngào như mật, réo rắt như tiếng chuông ngân.

“Ừm.” Nam tử chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn chăm chú quan sát mặt ao phẳng lặng.

Giang Hạ đứng lùi lại một bước, chờ nghe sai bảo, đôi mắt vẫn không rời khỏi gương mặt hốc hác như cây khô của nam tử, hàng mi cong vút của nàng không hề chớp lấy một cái.

Đột nhiên, nam tử thình lình ngoảnh đầu lại, hướng hai hốc mắt sâu hoắm mà ngay cả ánh nắng cũng không chiếu vào được về phía nàng.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng bỗng đứng ngây ra, tưởng như vừa bị một đạo thiên lôi giáng trúng. Trái tim thiếu nữ như muốn nhảy khỏi lồng ngực, còn hồn phách thì tựa hồ đã lên chín tầng mây.

“Chỉnh lại cây dù giúp ta.” Nam tử dường như chẳng trông thấy cảm xúc của nàng, bình thản nói.

“À, vâng, thưa sư thúc.”

Bấy giờ Giang Hạ mới hoàn hồn trở lại, nhưng tay chân thì trở nên luống cuống lạ lùng, một việc đơn giản là nghiêng cây dù che theo hướng nắng mà cũng loay hoay mất một lúc lâu. Nam tử nhìn dáng vẻ vụng về ấy, chờ nàng làm xong thì lạnh nhạt nói:

“Được rồi, ở đây không còn việc của ngươi nữa, ta và cá của ta cần được yên tĩnh.”

Giang Hạ đã quen với thái độ lạnh nhạt này của y, dẫu vậy không hề cảm thấy tủi hổ hay oán trách. Nàng lại “vâng” một tiếng rồi lui đi, tìm một chỗ kín đáo lén nhìn nam tử từ xa.

Lần đầu tiên nàng gặp y đã là cách đây gần mười năm. Đó là vào một đêm lễ hội, lúc ấy nàng còn rất nhỏ, được cô cô bế đi khắp nơi ngắm đèn lồng. Nhìn những ngọn đèn rực rỡ đủ sắc màu, đủ hình dáng ngộ nghĩnh, cõi lòng trẻ thơ không khỏi hân hoan thích thú.

Cô cô mua cho nàng một cái lồng đèn hình con sâu, kế đó lại bế nàng đi mua bánh lá gai. Đây là loại bánh đặc biệt chỉ bán vào dịp lễ hội này, người xếp hàng mua rất đông. Vì không muốn nàng chịu cảnh chen lấn, cô cô để nàng tại một góc đường rồi dặn:

“Hạ Nhi ngoan, đứng đây chờ cô cô nhé, cô cô đi mua bánh cho Hạ Nhi, một lát là sẽ quay lại ngay.”

Giang Hạ khẽ gật đầu, giương mắt nhìn cô cô hòa vào dòng người đông đúc. Một lúc lâu vẫn chưa thấy cô cô trở ra, trong lòng nàng có chút lo lắng, tuy nhiên vẫn ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ, đung đưa lồng đèn lên chơi cho đỡ buồn.

Chỉ là sau đó, trong đôi mắt bé bỏng của nàng chợt hiện lên hình ảnh của một con ngỗng rất lớn, cao hơn cả nàng lúc bấy giờ. Toàn thân nó trắng muốt như bông, trên cổ thắt một chiếc nơ bằng lụa hồng, trông cứ ngồ ngộ.

Thế là trong khoảnh khắc hiếu kỳ, nàng đã quên lời dặn của cô cô, chạy theo con ngỗng ấy. Con ngỗng hai chân lạch bà lạch bạch, vậy mà không hề chậm chạp, chẳng mấy chốc đã dẫn nàng đi rất xa. Đến khi nhìn lại, nàng chợt nhận ra xung quanh chẳng còn ai, chỉ có nàng cùng với con ngỗng.

Nhưng rồi con ngỗng cũng xòe ra hai cánh bay đi, để lại nàng một mình ở đó. Nữ hài nhỏ bé, bơ vơ trơ trọi giữa khoảng không bao la vô tận, lại tối tăm mịt mù, một ngọn đèn nhỏ làm sao đủ để xua đi nỗi sợ hãi lan tỏa trong lòng.

Nàng cất tiếng gọi cô cô, nhưng bốn bề chỉ có tiếng gió tu tu, tiếng dơi kêu chin chít đáp lại. Nàng không cách nào kiềm chế nỗi sợ thêm được nữa, thế là òa khóc nức nở.

Nàng khóc đến nỗi khản cả giọng, ho lên sù sụ. Hai hốc mắt sưng đỏ, nước mắt nước mũi ngập tràn trên gương mặt non nớt, áo quần cũng ướt đẫm. Nhưng đúng lúc ấy, bỗng có một giọng nói ấm áp vang lên:

“Tiểu muội muội sao lại khóc ở đây?”

Rồi có bàn tay khẽ chạm lên mặt nàng, nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ. Chiếc đèn lồng đã đánh rơi ngay sau đó cũng trở về trong tay nàng.

Nàng chớp đôi hàng mi vài cái để mắt bớt nhòe, lúc nhìn rõ lại thì thấy trước mặt là một nụ cười hiền hòa, một ánh mắt trìu mến, nhẹ nhàng vỗ về những cảm xúc của nàng.

“Tiểu muội muội bị lạc sao?” Người đó hỏi.

Cử chỉ dịu dàng, cùng với thanh âm êm ái như gió xuân, khiến nàng vơi đi nỗi sợ hãi trong lòng. Nàng khẽ gật đầu. Chợt nhìn sang bên cạnh người ấy, thấy có một cái bóng trăng trắng, chính là con ngỗng lúc trước nàng đuổi theo.

Y thấy nàng cứ tròn xoe mắt nhìn con ngỗng, liền đẩy nó tới trước mặt nàng rồi nói:

“Đây là Tiểu Nga, muội có thể chạm vào nó nếu muốn.”

Nàng rụt rè vươn bàn tay nhỏ bé của mình ra, khẽ chạm vào lớp lông mềm mại của con ngỗng. Cảm thấy có chút thích thú, nàng vuốt ve nó kỹ hơn, sờ sờ nắm nắm, rồi cất tiếng cười ngây ngô đầy vui vẻ.

Tiểu Nga bề ngoài to lớn hơn hẳn những con ngỗng khác, thế nhưng lại rất hiền lành, cứ để mặc cho tiểu nữ hài sờ soạng khắp người. Nó cũng dùng cái mỏ của mình sửa lại tóc cho nàng, theo cách mà nó vẫn thường làm với chính mình.

Một lúc sau, người đó hỏi han mấy câu rồi dẫn nàng đi tìm cô cô, còn mua cho nàng không ít kẹo. Cô cô cũng đang hốt hoảng đi tìm nàng, lúc tìm thấy thì vội lao tới ôm chặt nàng vào lòng.

Nhưng cô cô tính tình vốn nóng nảy, không kịp suy xét kỹ càng, ngay sau đó đã quay sang người kia chửi mắng thậm tệ. Nàng níu tay cô cô, muốn ngăn lại cũng không được.

Giữa phố phường đông đúc, người kia bị mắng chửi mà vẫn nở nụ cười, kiên nhẫn chờ cô cô mắng xong thì mới giải thích rõ ràng. Cô cô quay lại hỏi nàng, nàng khẽ gật đầu khiến cô cô ngượng đến chín mặt.

Tuy vậy, cô cô cũng biết là mình làm sai, liền xin lỗi người ấy rồi bế nàng rời đi. Nàng ngoảnh đầu lại, hướng về người ấy cùng con ngỗng, vẫy vẫy tay chào. Bóng hình cả hai cứ thế dần trôi xa, phai mờ trong ký ức.

Năm tháng lặng lẽ trôi qua, cuộc gặp gỡ đêm hôm ấy cũng chậm rãi bị chôn vùi dưới dòng sông kỷ niệm. Mãi đến hơn ba năm về trước, trong một lần đến chỗ cô cô làm việc ở Linh Tệ đường, nàng mới tình cờ gặp lại người ấy lần nữa.

Lần gặp nhau này, dù chỉ là lướt qua, nhưng đủ để khiến cho những hình ảnh từ thuở xa xưa bỗng dưng trỗi dậy, hóa thành từng con sóng vỗ tràn trong tâm trí nàng, triền miên bất tận.

Rồi nhiều ngày sau, gương mặt ấy cứ chen vào từng dòng suy nghĩ của nàng, chẳng bao giờ lắng xuống được nữa.

Gương mặt vốn đã tuấn tú, kết hợp với cử chỉ thanh lịch, thần thái tự nhiên như gió xuân phơi phới, khóe mắt bờ môi lúc nào cũng vương vấn nét cười, khiến cho vẻ tuấn tú càng tăng thêm vài phần.

Thiếu nữ ngây thơ đã vô tình bị đánh cắp trái tim như thế. Nhưng nàng vẫn chưa hiểu lòng mình, cứ mơ mơ màng màng. Cho đến một ngày, cha nàng đột nhiên thông báo về việc đính ước giữa nàng với Công Tôn Hạo, nàng mới chợt tỉnh ngộ.

Nàng không thể tin được việc này lại có thể xảy ra, bởi Công Tôn Hạo luôn là một kẻ khó ưa trong mắt mọi người, và hiển nhiên là có cả nàng. Dẫu biết Công Tôn bá bá từng có ơn với cha nàng, nhưng lấy con gái ra làm vật báo đáp thì thật khó để chấp nhận.

Nàng không chấp nhận sự sắp đặt ấy. Từ bé đến lớn, đó là lần đầu tiên nàng cãi lời cha, không nói chuyện với cha trong nhiều ngày liền. Mà đó cũng là lần đầu tiên nàng chịu nỗi uất ức khiến bản thân phải rơi lệ.

Nàng đã khóc rất nhiều, khóc đến khi tinh thần trở nên mỏi mệt rồi thiếp đi. Trong mơ, nàng lại thấy người mẹ đã mất của mình. Nàng cuộn tròn trong lòng mẹ, hỏi rằng phải làm thế nào. Mẹ khẽ vuốt tóc nàng, âu yếm hôn lên trán nàng, mỉm cười rồi nói:

“Hãy lắng nghe những gì trái tim mách bảo, và làm những gì con muốn.”

Tỉnh dậy, nàng mới biết đó chỉ là giấc mơ. Tuy nhiên, nếu như mẹ nàng còn sống, có lẽ bà cũng sẽ nói như thế, bởi vì bà rất yêu thương nàng, không bao giờ muốn nàng phải chịu ủy khuất.

Nàng hít sâu một hơi, tự lau nước mắt. Rồi nàng chợt tưởng tượng ra khung cảnh lúc còn nhỏ, được người ấy lau nước mắt cho mình, rồi dùng những lời lẽ dịu dàng để an ủi. Nghĩ đến đây, đôi môi đỏ thắm của nàng bất chợt nở một nụ cười, như ánh nắng rạng rỡ sau cơn mưa.

Hôn ước tạm thời chưa thể xóa bỏ, vậy thì trước mắt cứ mặc kệ nó. Dù sao thời gian vẫn còn dài, nàng sẽ cố gắng tu luyện để mạnh lên, đến lúc đó sẽ đem tên Công Tôn Hạo đáng ghét kia giẫm đạp dưới chân, bắt hắn phải thoái hôn.

Có thể sẽ có những lời dị nghị, sẽ khiến mối quan hệ giữa hai nhà họ Giang và Công Tôn trở nên xấu đi, nhưng điều đó làm sao quan trọng bằng hạnh phúc cả đời nàng được.

Suy tính cho tương lai là vậy, còn hiện tại, nàng rất muốn biết người kia rốt cuộc là ai. Thế là sau giờ tu luyện, nàng lại lân la đến chỗ cô cô, bịa ra một vài lý do để dò hỏi về tung tích người đó.

Cô cô chẳng mảy may nghi ngờ, liền nói cho nàng những gì nàng muốn biết. Hóa ra, người mà nàng vẫn thầm thương trộm nhớ chính là Tử Dương phong chưởng tọa, tên là Khúc Xuân Ca.

Hôm ấy, y đến Linh Tệ đường là để yêu cầu kinh phí sửa chữa lại Tử Dương điện, nhân tiện đổi một ít cống hiến sang linh thạch. Nhưng nàng đâu cần biết điều này làm gì, nàng chỉ cần biết tên y mà thôi.

Ôi, Khúc Xuân Ca! Cái tên khiến nàng mỗi khi nghĩ đến lại tưởng như có gió xuân dâng lên trong lòng, có tiếng ca vang vọng bên tai. Nhưng thật ra, nàng đâu biết rằng khi đã yêu thích một người, thì dù cho người đó tên là chó hay là lợn, nàng cũng sẽ thấy đó là một cái tên hay.

Những ngày sau đó, chẳng rõ là vô tình hay cố ý, nàng lại được nghe mọi người kể không ít điều tốt đẹp về y. Mỗi lần như vậy, nàng lại chợt tưởng tượng ra y đang đứng trước mặt mình, cười nói với mình, có những cử chỉ dịu dàng với mình, giống như lúc hai người gặp nhau khi nàng còn nhỏ.

Tuy nhiên, giữa những khoảnh khắc mơ mộng ấy, cũng có đôi lúc nàng bỗng cảm thấy tâm hồn mình như hụt hẫng một nhịp, bởi vì khoảng cách giữa hai người dường như quá xa xôi.

Nàng hiện tại chỉ là một nữ đệ tử ngoại môn bên dưới chân núi, còn y đã là người đứng đầu một ngọn chủ phong. Tu vi của nàng, phải mất bao lâu nữa mới đủ để có thể đứng cùng chàng? Một trăm, hai trăm, hay ba trăm năm nữa đây?

Người như chim bằng sải cánh trên chín tầng mây trắng, còn nàng thì khác nào con ve sầu bay không qua khỏi ngọn cây xoan. Dẫu cho bản thân cũng là thiên kim của Hoàng Dương phong chưởng tọa, nhưng nàng cảm thấy điều này chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng rồi nàng lại nghĩ, chỉ cần không ngừng cố gắng, cho dù khoảng cách là bao xa cũng có thể với tới. Ngược lại, nếu bỏ cuộc, nàng sẽ không còn cách nào thoát khỏi hôn ước mà nàng không hề mong muốn kia.

Tuy vậy, có đôi khi mọi thứ lại không giống như những gì đã suy tính. Nàng vừa mới tiến lên được vài bước, thế mà đã gặp được y rồi. Nhưng nàng chẳng biết nên vui hay buồn nữa.

Chuyện là vài tháng trước, Chấp Pháp đường bắt được hai tên trộm, trong đó có một tên là đệ tử ngoại môn, tên là Phạm Tương Lâm, tịch thu tang vật lên đến hàng vạn linh thạch thượng phẩm.

Vụ trộm lớn như vậy, tất nhiên rất nhiều đệ tử nghe nói đến, bàn tán xôn xao cả tháng trời chưa dứt, ai nấy đều xuýt xoa về những con số được kể ra.

Về phần người bị trộm, danh tính không được công khai, tuy nhiên vẫn có kẻ dò la được chút tin tức, kháo nhau rằng đó là một vị cao tầng trong tông, sau cuộc chiến với Vô Âm giáo bị mất hết tu vi, lui về ở ẩn.

Phạm Tương Lâm vốn được thuê về để dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc cho vị cao tầng ấy. Một lần đem quần áo đã phơi khô cất vào tủ, hắn tình cờ phát hiện dưới giường phòng ngủ có vài chiếc rương, tò mò mở ra xem thì bên trong toàn là linh thạch thượng phẩm.

Thế là lòng tham nổi lên, hắn liền bàn bạc với ca ca ruột của mình là Phạm Tương Luân, hiện đang là đệ tử ở nội môn, nửa đêm lẻn vào phòng hạ mê dược đối với gia chủ, cuỗm hết số linh thạch ấy đi.

Để cho bản thân không bị nghi ngờ, Phạm Tương Lâm cũng giả vờ trúng thuốc mê, lúc tỉnh dậy thì làm như không hay biết gì. Chấp Pháp đường tuy có tra hỏi, nhưng vì không tìm được chứng cứ nên đành thả hắn đi.

Vụ trộm cứ thế trót lọt, hắn cũng xin nghỉ không làm công việc ở đó nữa, trở về ngoại môn sinh hoạt như trước. Tưởng rằng đã có thể bắt đầu sống một cách sung sướng, thế nhưng chuyện đời đâu có dễ dàng như vậy.

Thấy Phạm Tương Lâm đột nhiên có nhiều thay đổi bất thường, từ một kẻ bần tiện bỗng dưng trở nên thoải mái trong việc chi tiêu, gã đệ tử cùng phòng tên là Mạc Thiết liền nảy sinh nghi ngờ, lân la dò hỏi.

Tất nhiên là Mạc Thiết không hỏi được gì, nhưng gã vẫn tin tưởng vào phán đoán của mình. Lại bởi vì ở chung phòng, thường xuyên chạm mặt nhau, gã thường có những câu nói ám chỉ bâng quơ, thái độ cũng mỗi lúc một lấn lướt.

Nước chảy đá mòn, Phạm Tương Lâm dần dần không chịu đựng nổi sự quấy rầy, đành chi ra một khoản để Mạc Thiết im miệng. Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc hắn thừa nhận rằng mình chính là kẻ trộm.

Mạc Thiết ban đầu cũng vui vẻ nhận lời, hứa sẽ không nhắc đến chuyện ấy nữa. Nhưng chẳng biết gã chi tiêu vào việc gì, chỉ vài ngày đã dùng hết số linh thạch mà họ Phạm đưa cho.

Thế là gã lại tìm cách vòi vĩnh Phạm Tương Lâm, bằng những lời lẽ vừa ôn hòa vừa dọa nạt. Phạm Tương Lâm bấy giờ mới nhận ra hành động trước đó của mình là sai lầm. Hắn không còn cách nào khác, lại phải đồng ý với yêu sách của Mạc Thiết.

Chỉ có điều là, đã có lần thứ nhất, lần thứ hai, trước sau gì cũng sẽ có lần thứ ba, thứ tư. Cứ thế đến lần thứ năm, Phạm Tương Lâm biết không thể tiếp tục được nữa, bèn truyền tin cho ca ca, hẹn gặp mặt rồi kể lại chuyện này.

Sau một hồi bàn bạc, cả hai quyết định khiến Mạc Thiết im lặng vĩnh viễn để trừ hậu họa. Phạm Tương Lâm kiếm cớ hẹn Mạc Thiết đến một nơi vắng vẻ, còn ca ca hắn thì phục kích sẵn trong bóng tối, chờ khi có cơ hội sẽ ra tay.

Cũng may Mạc Thiết phúc lớn mạng lớn, lúc sắp mất mạng thì người của Chấp Pháp đường xuất hiện, kịp thời cứu nguy. Hóa ra, bọn họ ngay từ đầu đã nghi ngờ Phạm Tương Lâm, vẫn luôn theo dõi hắn từ xa.

Huynh đệ họ Phạm bị bắt, tra xét túi trữ vật của Phạm Tương Luân có rất nhiều linh thạch thượng phẩm, đúng là số linh thạch đã bị mất, hắn chỉ mới kịp tuồn ra bên ngoài một ít để đổi thành hạ phẩm cho dễ sử dụng.

Trước là trộm cắp, sau là mưu sát đồng môn, cả hai người này tội chồng thêm tội, bị xử phạt cực nặng. Về phần Mạc Thiết tuy may mắn không chết, nhưng cũng nhận được một bài học nhớ đời về lòng tham của mình.

Mấy chuyện kiểu này, vốn dĩ Giang Hạ chẳng quan tâm lắm, nhưng vì là một trong những người đại diện cho đám đệ tử ngoại môn, thế nên nàng cũng phải tìm hiểu qua, trước là tham gia khắc phục hậu quả, trả lại tài sản cho người bị mất, sau là nhắc nhở các sư đệ sư muội không được vi phạm.

Tuy nhiên, cũng nhờ việc này, Giang Hạ mới biết được nạn nhân trong vụ trộm ban đầu là ai. Người đó chính là Khúc Xuân Ca, tình lang trong mộng của nàng.

Hôm ấy, Giang Hạ cùng hai vị trưởng lão và vài người nữa mang số linh thạch bị trộm đến trả lại cho y. Trong lòng nàng đầy những cảm xúc phức tạp, bởi vì lần gặp nhau này mọi thứ đã hoàn toàn đổi khác.

Y không còn là Tử Dương phong chưởng tọa nữa, linh căn thì đã bị phá nát, không thể sử dụng tu vi, thậm chí việc đi lại hay hoạt động như người bình thường cũng khó khăn.

Vẻ ngoài của y cũng đã thay đổi rất nhiều. Thân hình gầy gò như cái cây khô, tay chân khẳng khiu như que củi, da mặt xanh xao, gò má hốc hác, cả người từ trên xuống dưới chẳng còn một chút sức sống.

Gương mặt y đầy vẻ lãnh đạm, ánh mắt đờ đẫn hững hờ, khoảng giữa đôi hàng chân mày lúc nào cũng nhăn lại, tích đầy ưu uất, khóe môi đóng kín như đang che giấu hai hàm răng nghiến chặt.

Khúc Xuân Ca trong lòng nàng, tựa hồ đã biến thành một cơn gió đông lạnh lẽo, khiến cho khoảnh khắc vừa nhận ra y, nàng tưởng chừng như toàn thân đã bị đông cứng.

Giang Hạ ngồi cuối hàng người, lặng lẽ nhìn y, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khó diễn tả thành lời. Nàng im lặng suốt buổi chiều hôm ấy, những người khác nói gì nàng cũng chẳng nghe rõ.

Sau buổi gặp mặt, nàng trở về ngoại môn, nhưng hồn thì vẫn còn vất vưởng ở dưới chân núi Tử Dương. Nàng ăn uống không thấy ngon miệng, đêm đến cứ trằn trọc không yên, lúc tu luyện cũng khó mà tập trung được.

Y đã chẳng còn được như xưa, tuy trong nhà chất đầy linh thạch, nhưng đem y so với một gã đệ tử tầm thường còn không bằng. Vậy mà Giang Hạ chẳng hiểu tại sao, trong lòng nàng vẫn không chịu buông bỏ, vẫn muốn được sánh bước cùng y.

Nàng đến phòng quản lý ở ngoại môn, thấy nhiệm vụ tuyển người hầu vẫn còn treo trên bảng. Lúc bị đưa ra xử tội, Phạm Tương Lâm đã kể rất nhiều điều xấu xa về Khúc Xuân Ca, rằng thái độ của y luôn khó chịu, thù lao lại chẳng bao giờ đúng hạn, có lẽ vì thế nên chưa ai nhận nhiệm vụ này.

Giang Hạ liền lấy nó xuống, thông báo với người quản lý một tiếng rồi đi thẳng ra dịch trạm, thuê chim bay về Tử Dương phong. Chim bay rất nhanh, chỉ khoảng hai canh giờ là tới.

Nàng theo lối cũ tìm đến chỗ của Khúc Xuân Ca, trình ra tờ nhiệm vụ cho y xem, nói rõ lý do mình xuất hiện ở nơi này. Khúc Xuân Ca liếc nhìn một cái rồi lại hướng ánh mắt vào khoảng không trống rỗng.

Thật ra, nhiệm vụ không phải do y phát đi. Y không cần người hầu hạ, chỉ muốn được yên tĩnh một mình. Trước Phạm Tương Lâm, đã có vài người đến và đều bị đuổi đi. Nhưng rồi y cũng mặc kệ chuyện này, không phải chấp nhận sự giúp đỡ, mà đơn giản là cảm thấy quá mệt mỏi để từ chối.

Thế nên khi trông thấy Giang Hạ, y chẳng buồn nói năng gì, cứ mặc nàng đứng đó. Nhưng Giang Hạ đã quyết tâm đến đây, lẽ nào lại dễ dàng vì điều này mà rời đi. Qua một thoáng bối rối, nàng lấy hết can đảm để thưa với y một tiếng, sau đó tự động đi làm việc nhà.

Buổi tối, nàng sửa soạn lại gian phòng của Phạm Tương Lâm trước kia rồi nghỉ lại qua đêm. Nghĩ đến việc người trong mộng hiện đang ở ngay gian phòng bên cạnh, lòng nàng không khỏi bồi hồi, dâng lên những cảm xúc lạ lùng.

Những ngày tiếp theo, Giang Hạ ở lại nơi đây chăm sóc cho y, còn lúc rảnh rỗi thì tự tu luyện một mình. Thỉnh thoảng nàng mới về ngoại môn một lần, gặp gỡ các tỷ muội để tâm sự, hoặc xem xem có việc gì cần xử lý hay không.

Cứ như thế, ba tháng nhanh chóng trôi qua, Giang Hạ dần quen thuộc với thời gian biểu mới này. Nàng cũng quen dần với thái độ lạnh nhạt, cùng những lời nói khó nghe mà sư thúc dành cho mình mỗi ngày.

Nhưng nàng tin rằng bản chất y không phải như vậy, vẫn hi vọng một lúc nào đó hình bóng trước kia của y sẽ quay trở lại. Hoặc chỉ cần y có thể cười với nàng một lần, có lẽ cũng đủ để khiến nàng cảm thấy mãn nguyện.

Giữa lúc Giang Hạ đang mải đắm chìm trong những suy nghĩ vẩn vơ của mình, bỗng có một thân ảnh thình lình xuất hiện ở phía sau nàng. Người đó nhanh chóng tiến lại gần, chẳng mấy chốc đã đứng ngay bên cạnh nàng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-quan-lam-tai-bien-ca-chinh-nghia.jpg
Hải Tặc: Quân Lâm Tại Biển Cả Chính Nghĩa
Tháng 1 23, 2025
phe-than-thap
Phệ Thần Tháp
Tháng 2 9, 2026
tam-quoc-cuoi-vo-truong-ninh-khen-thuong-dai-tuyet-long-ky.jpg
Tam Quốc: Cưới Vợ Trương Ninh! Khen Thưởng Đại Tuyết Long Kỵ
Tháng 1 24, 2025
hokage-cuop-mat-sarutobi-ta-danzo-truoc-doan-hau.jpg
Hokage: Cướp Mất Sarutobi, Ta Danzo Trước Đoạn Hậu!
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP