Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
di-gioi-khai-thac-mo-ta-mo-ra-mot-toa-thanh-duoi-dat

Dị Giới Khai Thác Mỏ, Ta Mở Ra Một Toà Thành Dưới Đất

Tháng 10 8, 2025
Chương 720: Về quyển sách kết thúc chuyện này (2) Chương 720: Về quyển sách kết thúc chuyện này (1)
9edcda35d2dd2d6e22fa2bb48e043dc4

Ai Bảo Ngươi Như Thế Mô Phỏng!

Tháng 1 16, 2025
Chương 134. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 133. Toàn trí toàn năng
dau-la-chi-than-cap-lua-chon.jpg

Đấu La Chi Thần Cấp Lựa Chọn

Tháng 1 21, 2025
Chương 640. Thần Đế đồ ma! Thần cấp lựa chọn! Chương 639. Cường địch! Chiến!
89c65189a5301abc37e07bc5bd6f33c1

Ta Dựa Vào Đánh Dấu Vô Địch, Bắt Đầu Triệu Hoán Thần Ma!

Tháng 1 15, 2025
Chương 500. Chúa Tể Chi Cảnh, khai thiên tích địa! Chương 499. Quyết đấu Hạo Thiên, Tổ Long mục tiêu
luyen-khi-tang-bon-lam-tong-chu-ta-tro-tay-ban-tong-mon.jpg

Luyện Khí Tầng Bốn Làm Tông Chủ? Ta Trở Tay Bán Tông Môn!

Tháng 2 4, 2026
Chương 326: Phi thăng ước hẹn Chương 325: Cái này một tổ yêu nghiệt
bat-dau-sieu-than-cap-thien-phu-lam-sao-lai-vo-dich.jpg

Bắt Đầu Siêu Thần Cấp Thiên Phú, Làm Sao Lại Vô Địch

Tháng 2 7, 2026
Chương 298: Hoàng Bộ Vân cảm khái Chương 297: Hoàng Bộ Vân chấn kinh
vo-dich-kiem-vuc-mot-kiem-doc-ton

Vô Địch Kiếm Vực, Một Kiếm Độc Tôn

Tháng mười một 8, 2025
Chương 536: một khúc cuối cùng tất, truyền kỳ vẫn như cũ Chương 535: chơi một vố lớn!
cau-sinh-the-gioi-long-da-hiem-doc-quan-doan-truong.jpg

Cầu Sinh Thế Giới Lòng Dạ Hiểm Độc Quân Đoàn Trưởng

Tháng 4 22, 2025
Chương 0. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 33. Hướng thế giới mới xuất phát!
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 108: Tử tâm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 108: Tử tâm

Người vừa xuất hiện chính là tông chủ của Thất Dương tông, Lạc Phi Vân. Bước chân của lão vốn đã nhẹ nhàng, mà Giang Hạ thì đang mải chăm chú ngắm nhìn Khúc Xuân Ca nên càng không biết có người đến.

Lạc tông chủ liếc nhìn thiếu nữ đang mải đắm chìm trong mơ mộng, sau đó hướng ánh mắt về phía họ Khúc đang ngồi thảnh thơi câu cá ở phía xa, chợt cất tiếng hỏi:

“Ngươi nấp ở đây làm gì vậy?”

Giọng nói trầm trầm, có chút uy nghiêm đột ngột vang lên, khiến cho Giang Hạ giật thót một cái. Nàng quay lại nhìn thì thấy tông chủ đang đứng ngay trước mặt mình, vội vàng đứng dậy vuốt lại tóc tai, thẹn thùng thưa thốt:

“Lạc bá bá, sao bá bá lại ở đây?”

Tuy một bên là tông chủ, một bên là đệ tử ngoại môn, nhưng giữa hai nhà Lạc Giang vốn có mối quan hệ tốt, mà Lạc Phi Tuyết lúc còn là đệ tử ngoại môn cũng hay đi chung với Giang Hạ, thế nên hai người chẳng xa lạ gì nhau, xưng hô không có nhiều khoảng cách. Lạc tông chủ đáp:

“Ta đi gặp người quen, còn nha đầu ngươi thì sao?”

“Cái này…” Giang Hạ thoáng ấp úng, sau đó liền đáp: “À, tiểu nữ đang làm nhiệm vụ.” Dứt lời thì lấy từ trong người ra giấy xác nhận nhiệm vụ đưa cho lão xem.

Đệ tử đi làm nhiệm vụ tích lũy điểm cống hiến là chuyện bình thường, nhưng Giang Hạ dù sao cũng là thiên kim của Hoàng Dương phong chưởng tọa, hạ mình đi làm nha hoàn cho người khác thì có chút không hay lắm.

Khi vừa đến đây, trông thấy bộ dạng của Giang Hạ, Lạc tông chủ ít nhiều đoán được tình cảm của nàng. Ngẫm lại thì sư đệ có người ở bên bầu bạn chăm sóc cũng là điều tốt, thế nên lão không định phản đối chuyện này. Lão nhìn lướt qua tờ giấy trong tay nàng rồi vờ hỏi:

“Ngươi thiếu điểm cống hiến lắm sao?”

“Không có, chỉ là…” Giang Hạ không biết phải trả lời như thế nào, đành bỏ lửng câu nói của mình, còn trống ngực nàng thì cứ đập thình thịch.

“Ngươi làm gì sợ ta đến vậy chứ?”

“Không phải, tiểu nữ có sợ Lạc bá bá đâu.” Giang Hạ đang lúc bối rối, liền vội vàng đáp lại một câu. Nhưng nàng chợt nhận ra câu nói của mình có vấn đề, lại ríu rít nói: “Không không, tiểu nữ không có ý đó.”

Giang Hạ thường ngày nói năng lưu loát, thế mà lúc này lại lắp ba lắp bắp, mấy ngón tay cứ cấu lấy nhau, gương mặt ửng đỏ lên như quả lựu, đầy vẻ ngượng ngùng. Tông chủ tủm tỉm cười nói:

“Thôi được rồi, ngươi hãy tạm tránh mặt một lát, ta có việc riêng muốn nói với hắn.”

Câu cuối cùng, lão vừa nói vừa hướng ánh mắt về phía Khúc Xuân Ca. Giang Hạ thầm thở phào một hơi, “vâng” một tiếng rồi cúi đầu lui đi. Nhưng nàng mới bước được vài bước thì lại nghe Lạc tông chủ gọi:

“Tiểu Hạ, khoan đã.”

Giang Hạ chầm chậm quay lại, khẽ hỏi:

“Lạc bá bá có gì dặn dò?”

“Không có.” Lạc tông chủ lắc đầu. “Ta chỉ muốn hỏi là, ngươi vẫn còn giận cha ngươi ư?”

Giang Hạ cúi đầu im lặng, ngầm thừa nhận điều này. Chừng nào hôn ước giữa nàng và Công Tôn Hạo còn treo lơ lửng trên đầu, cơn giận của nàng tất nhiên còn chưa nguôi được. Tông chủ nhìn nàng, ôn tồn nói:

“Lần trước Vô Âm giáo tập kích, cha ngươi suýt chết về tay bọn chúng đấy, ngươi có biết không?”

Giang Hạ khẽ giật mình, “a” một tiếng rồi lại im lặng. Cha nàng là người đứng đầu một trong bảy ngọn chủ phong, tu vi cao thâm, dễ gì bị người khác ám toán. Nhưng sinh tử là chuyện hệ trọng, Lạc bá bá lại là người đứng đầu một tông, đâu thể đem chuyện này ra lừa nàng được.

Trong đầu Giang Hạ chợt có rất nhiều suy nghĩ hiện lên, nhưng khá lộn xộn, khiến nàng không biết phải nói gì, chỉ thấy sắc mặt có chút tái đi. Lạc tông chủ cũng không trách Giang Hạ về việc này, lại nhẹ nhàng khuyên bảo:

“Thế sự vô thường, dẫu cho mạnh mẽ đến đâu thì vẫn có thể chết bất cứ lúc nào, không bởi lý do này thì cũng là lý do khác. Hoặc bị kẻ gian sát hại, không lúc này thì là lúc khác, hoặc trong lòng bất an khiến tâm ma nảy sinh, quấy nhiễu việc tu luyện. Ta không biết vì sao ngươi lại giận cha ngươi, nhưng nếu y thật sự mất đi rồi, ngươi có hối hận cũng không kịp.”

Lời của tông chủ rất rõ ràng, dù cho cha nàng thoát khỏi độc thủ của Vô Âm giáo lần này, nhưng lần khác chưa chắc đã may mắn như vậy, mà nếu trong lòng y còn điều vướng mắc, lúc tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma cũng là có thể xảy ra.

Giang Hạ cắn nhẹ môi, ngẫm nghĩ về những điều vừa nghe được, cảm thấy bản thân đúng thật đã quá vô tâm. Nàng cúi đầu nói:

“Vâng, tiểu nữ hiểu rồi, đa tạ Lạc bá bá đã nhắc nhở.”

“Hiểu được rồi là tốt.” Tông chủ gật đầu nói. “Ngươi đi đi, Vi Phú sẽ rất vui khi gặp ngươi đấy.”

Giang Hạ lại “vâng” một tiếng rồi quay đi. Ban đầu nàng còn chầm chậm bước, sau đó thì vụt chạy thật nhanh. Tông chủ nhìn theo bóng lưng thiếu nữ, khẽ thở dài một hơi. Lão ngoảnh mặt về phía hồ nước, thoáng trầm ngâm rồi tiến đến nơi đó.

Họ Khúc đang ngồi câu cá, chợt thấy một cái bóng lù lù hiện lên trên mặt đất. Đôi mắt vô hồn vẫn nhìn chăm chăm vào mặt hồ phẳng lặng, y khẽ nhấc cầu câu lên, thu dây lại, bấy giờ mới thấy phía cuối đầu dây chỉ là một mũi kim thẳng băng. Lạc tông chủ ngạc nhiên hỏi:

“Đệ dùng lưỡi câu như thế thì sao câu được cá?”

Khúc Xuân Ca đặt cần câu xuống bên cạnh, lưng ngả về phía sau, hai mắt hướng lên bầu trời trong xanh thăm thẳm. Y khẽ mở miệng nói bằng một giọng khàn khàn:

“Đệ không thích ăn cá.”

“Đã không ăn cá sao lại còn đi câu làm gì?”

“Câu cá là câu cá, ăn cá là ăn cá, đó là hai việc khác nhau, đại sư huynh không hiểu nổi đâu.”

Tông chủ nghe vậy chẳng hề tỏ ra tức giận, ngược lại trên nét mặt giống như có điều suy nghĩ. Khúc Xuân Ca chợt hỏi:

“Đại sư huynh đến đây làm gì?”

“Ta đến thăm đệ, không được sao?”

“Ừm, nếu chỉ thế thôi thì được.”

Tông chủ thở dài một hơi, cảm thấy thất sư đệ của mình dù đã trở thành phế nhân nhưng tâm tư đúng là vẫn rất nhanh nhạy, biết lão có việc cần tìm. Lão đành nói thẳng:

“Thật ra, ta còn có việc muốn nhờ đệ.”

“Đệ đã như thế này rồi thì có thể làm được việc gì?” Khúc Xuân Ca đáp, nhưng chưa đợi đối phương trả lời thì lại nói: “Sư huynh về đi, đệ muốn được yên tĩnh.”

“Thất đệ, chuyện này rất hệ trọng, liên quan đến vận mệnh của toàn tông.”

“Đệ mệt lắm, không làm nổi đâu.” Khúc Xuân Ca khẽ xua tay.

Từ một trong những người đứng đầu Thất Dương tông, nay đã biến thành một phế nhân, cảm giác này dù tông chủ không hiểu hết thì cũng hiểu một phần, nên cũng thông cảm cho sư đệ của mình. Tuy nhiên, chuyện lão cần nhờ thật sự rất quan trọng. Lão lại nói:

“Ta chưa nói là việc gì mà đệ đã từ chối, đệ không quan tâm gì đến sự tồn tại của Thất Dương tông nữa sao?”

“Quan tâm là một chuyện, còn làm được hay không lại là chuyện khác. Đệ đã là người vô dụng, không làm được việc gì. Đã biết bản thân không làm được gì thì cần gì phải biết đó là việc gì, sư huynh có nói gì cũng vậy thôi.”

“Thất đệ.” Tông chủ ngừng lại một thoáng rồi nói: “Chẳng lẽ đệ không thể vì Thất Dương tông mà bỏ ra thêm chút sức lực nữa sao?”

“Đệ đã nói rồi, đệ mệt lắm, đệ hết sức rồi, không làm nổi đâu.”

Cả hai người chợt cùng nhau im lặng. Một lúc sau, tông chủ tỏ vẻ buồn bã hỏi:

“Vậy là đệ quên lời dặn của sư phụ lúc trước rồi đúng không?”

“Sư phụ đã dặn, cho dù có phải hi sinh cả tính mạng cũng phải bảo vệ Thất Dương tông.” Khúc Xuân Ca bình tĩnh đáp. “Không sai chứ?”

“Đệ còn nhớ được là tốt.”

“Nhưng đệ đã chết rồi.” Họ Khúc lại nói. Lời này, y nói cũng có phần đúng. Người khác nhìn vào có lẽ vẫn thấy y là một người sống, nhưng đối với chính mình, y cảm giác bản thân đã không còn tồn tại.

“Thất đệ.” Tông chủ bỗng bước tới một bước, giọng nói hơi trầm xuống. “Bảo vệ Thất Dương tông là trách nhiệm của tất cả mọi người, nay đệ lại tìm cách trốn tránh như vậy, không cảm thấy hổ thẹn với các bậc tiền nhân ư?”

Khúc Xuân Ca khép hờ hai mắt, không đáp lại nữa.

Tông chủ nhíu chặt hai hàng lông mày, khiến các nếp nhăn trên gương mặt già nua càng lộ rõ hơn. Lão gọi thêm năm bảy lần, dùng đủ lời lẽ vừa trách móc vừa khuyên can, nhưng họ Khúc thủy chung vẫn không phát ra bất kỳ âm thanh nào, kể cả hơi thở cũng rất khó để nghe thấy.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên nặng trĩu, dường như mọi hạt bụi xung quanh hai người cũng muốn ngừng chuyển động.

Phía đằng tây, mặt trời dần chìm xuống sau những dãy núi nối tiếp nhau bất tận. Nắng hoàng hôn bốc lên cao như ngọn lửa, thiêu cháy từng đám mây đang ì ạch trôi, gieo rắc từng đám tro bụi hóa thành màn đêm.

Họ Khúc ngồi im như một pho tượng suốt bốn canh giờ, Lạc tông chủ cũng đứng nhìn y trong khoảng thời gian tương tự.

Lại qua thời gian uống cạn một tuần trà, tông chủ thở hắt ra một hơi, chợt lùi về sau ba bước. Tả chưởng ôm lấy hữu quyền, lão khom lưng xá dài một cái, nói với giọng thành khẩn:

“Thất sư đệ, lúc trước ta xuất thủ đả thương sư đệ là không đúng, ta thành thật xin lỗi sư đệ, mong sư đệ rộng lòng bỏ qua.”

Dù sao đây cũng là tông chủ Thất Dương tông, kể cả khi lão làm sai chuyện gì, hành động cúi mình xin lỗi thế này thật khó để người khác có thể nghĩ tới. Huống hồ sự tình lúc ấy, phần nhiều là do Khúc Xuân Ca hành động không đứng đắn trước, từ đó mới xảy ra hiểu nhầm.

Họ Khúc khẽ động tâm, đôi mắt mở ra nhìn mặt hồ loang loáng ánh trăng bạc. Đối phương vừa là tông chủ, vừa là sư huynh, đã hạ mình như vậy thì cũng không tiện từ chối thêm nữa.

Thế nhưng trong đầu chợt nghĩ đến những chuyện cũ, Khúc Xuân Ca lại nhắm nghiền hai mắt, cất giọng đầy mệt mỏi:

“Sư huynh hà tất phải làm vậy chứ?”

Hôm ấy, y bị đại sư huynh đánh đến hôn mê, lúc tỉnh dậy thì thấy bản thân đã ở trong thiên lao, dây xích quấn chặt tứ chi, tu vi cũng bị phế bỏ. Dẫu biết là do kẻ địch gài bẫy khiến cho huynh đệ tương tàn, nhưng y vẫn không khỏi có khúc mắc rất lớn đối với tông chủ.

Hơn nữa, mỗi lần nhớ về cảnh tượng đại sư huynh vò nát chiếc giày kỷ vật ngay trước mặt mình, cõi lòng y càng thêm đau thắt lại.

Thấy Khúc Xuân Ca vẫn giữ thái độ như cũ, tông chủ lại tha thiết nói:

“Thất đệ, đệ nói đi, rốt cuộc phải thế nào đệ mới chịu đồng ý giúp ta? Chẳng lẽ bắt ta phải quỳ xuống cầu xin đệ hay sao?”

Khúc Xuân Ca tất nhiên không thể để việc đó xảy ra, nhưng cũng không muốn cứ dây dưa thế này mãi. Y ngẫm nghĩ một lúc rồi chậm rãi lên tiếng:

“Đệ bị mất một thứ, nếu sư huynh có thể tìm về giúp đệ…”

Họ Khúc nói tới đây thì chợt im lặng. Tông chủ liền hỏi:

“Là thứ gì?”

“Một cuốn sách cũ, bìa màu xanh nhạt, bên ngoài có thêu một chữ Trần bằng chỉ bạc.”

Cuốn sách ấy là một kỷ vật vô cùng quan trọng đối với Khúc Xuân Ca, hơn cả đôi giày thêu hoa. Y chẳng biết bị mất nó từ lúc nào, cũng không hi vọng tìm lại được, nhưng dùng làm lý do để đổi lấy một chút thời gian yên tĩnh vẫn tốt.

Hoặc giả như đại sư huynh có thể thật sự giúp y tìm thấy nó, chưa biết chừng y sẽ thay đổi quyết định của mình cũng nên.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-phan-than-hi-kich.jpg
Ta Phân Thân Hí Kịch
Tháng 1 22, 2025
du-tien.jpg
Du Tiên
Tháng mười một 25, 2025
1968-bat-dau-tuyet-my-chi-vo-toi-cua-muon-luong
1968: Bắt Đầu Tuyệt Mỹ Chị Vợ Tới Cửa Mượn Lương
Tháng 2 9, 2026
nho-nguoi-trong-dum-nghe-si-tai-sao-toan-bo-thanh-cu-tinh-roi.jpg
Nhờ Ngươi Trông Dùm Nghệ Sĩ, Tại Sao Toàn Bộ Thành Cự Tinh Rồi
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP