Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
e6341991bb8acfcc896b31812eacabee

Hokage: Bị Uế Thổ Chuyển Sinh Về Sau, Ta Vô Địch

Tháng 1 15, 2025
Chương 147. Ōtsutsuki Isshiki tận thế Chương 146. Naruto trở thành Liên hiệp quốc bí thư trưởng
tien-dinh-ky-duyen.jpg

Tiên Đỉnh Kỳ Duyên

Tháng 1 11, 2026
Chương 660: Khiếu Bộ Thánh Chủ Chương 659: Đánh giết Khiếu Bộ Đại Trường Lão
d506a6c42796a8e951e1f1cc5d433780

Ta Có Một Cái Hoàng Kim Quan Tài

Tháng 1 15, 2025
Chương 395. Đại kết cục Chương 394. Cố nhân đến
dau-pha-chi-ta-that-su-vo-dich.jpg

Đấu Phá Chi Ta Thật Sự Vô Địch

Tháng 1 20, 2025
Chương 300. Đấu phá chương cuối, cùng Huân Nhi lễ cưới Chương 299. Hằng ngày thiên —— Huân Nhi
thai-co-than-khu

Thái Cổ Thần Khư

Tháng 1 31, 2026
Chương 823: thần uy cuồn cuộn Chương 822: phản phác quy chân
ta-that-co-the-mo-dia-do-phao.jpg

Ta Thật Có Thể Mở Địa Đồ Pháo

Tháng 1 24, 2025
Chương 438. Thẳng thắn Chương 437. Ra mắt
lop-cau-sinh-ta-mang-nu-dong-hoc-khai-chi-tan-diep.jpg

Lớp Cầu Sinh: Ta Mang Nữ Đồng Học Khai Chi Tán Diệp

Tháng 1 31, 2026
Chương 154: Thuyết phục Agatha Chương 153: Ác ma hạt giống?
ta-la-ma-dao-ta-than-nguoi-bat-ta-cuoi-chinh-dao-than-nu.jpg

Ta Là Ma Đạo Tà Thần, Ngươi Bắt Ta Cưới Chính Đạo Thần Nữ?

Tháng 1 31, 2026
Chương 246: Triều Ca Di Chỉ Chương 245: đại mạc phía dưới
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 106: Đến Tử Dương phong
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 106: Đến Tử Dương phong

Văn Hạc ngồi bên chiếc bàn đặt ở giữa phòng, thấy Lý Vũ bước vào liền bảo hắn ngồi xuống đối diện mình, sau đó hỏi:

“Thương thế của ngươi đã khỏi hẳn rồi sao?”

“Vâng, đệ tử cảm thấy trong người không còn vấn đề gì.”

“Đưa ta xem nào.”

Lý Vũ đưa tay ra. Văn Hạc bắt lấy cổ tay, cẩn thận truyền một luồng linh lực đi khắp toàn thân hắn, quan sát từng ngóc ngách nhỏ nhất, một lúc lâu sau thì khẽ gật đầu.

“Ừm, đúng là không còn vấn đề gì.”

Lão thu tay lại rồi nói tiếp:

“Ngươi về trễ hơn ta nghĩ.”

Lý Vũ kéo lại ống tay áo, sau đó kể những chuyện đã xảy ra ở dịch trạm, khiến hắn phải di chuyển bằng ngưu xa, tốc độ chậm hơn mà còn phải đi đường vòng. Hắn cũng thành thật nhắc đến việc ghé vào nhà họ Cổ, xem bệnh cho Mộc Nha.

Văn Hạc vừa nhâm nhi chén trà vừa lắng nghe, lúc gật gù, lúc trầm ngâm suy nghĩ. Thật ra, những chuyện ấy lão đều đã biết hết rồi, lão chỉ muốn xem hắn có trung thực hay không thôi.

Kể từ sau khi tìm thấy Lý Vũ ở Tử Dương phong, Văn Hạc cứ có cảm giác trên người hắn ẩn giấu một bí mật nào đó. Mặc dù lúc bị đánh hắn không có phản kháng gì, nhưng lão vẫn không yên tâm lắm, thế nên vẫn luôn cho người âm thầm theo dõi hắn.

Dựa trên những gì các đệ tử báo cáo lại, chuyện xảy ra ở dịch trạm đúng thật là rất kỳ lạ. Bầy chim lúc ấy không chỉ nổi điên, mà thậm chí còn muốn lấy mạng của Lý Vũ.

Suốt bao nhiêu năm sống ở Thất Dương tông, Văn Hạc tuy từng nghe nói đến việc linh thú thuần dưỡng bị mất kiểm soát, nhưng đến mức muốn giết người thì đây là lần đầu tiên.

Mà sau khi Lý Vũ rời khỏi, bầy chim cũng trở lại bình thường, lại nghe lời luyện điểu sư như trước. Điều này càng chứng tỏ nguyên nhân đích thị nằm ở trên người hắn. Chỉ là nếu hắn có vấn đề, vậy thì vấn đề nằm ở đâu?

Tiểu Bạch bề ngoài trông có vẻ ngu ngơ, tuy nhiên lại là một giống linh khuyển có linh tính cực cao. Thế nhưng lúc nãy, nó chỉ sủa vì thấy Lý Vũ là người lạ, chứ không phải vì bất kỳ lý do nào khác.

Hơn nữa, vừa rồi kiểm tra tình trạng sức khỏe của Lý Vũ, Văn Hạc thực chất đã tiến hành dò xét khắp người hắn ba bốn lượt, nhưng rốt cuộc vẫn không nhìn ra điều gì khác thường.

Nếu là thời điểm mới gặp Lý Vũ lần đầu, Văn Hạc chắc chắn sẽ gạt mọi lý do sang một bên, lựa chọn thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót. Tuy nhiên, sau một thời gian quen biết hắn, mặc dù không dài, nhưng đủ để khiến lão có chút quý mến hắn.

Lão già vốn không có con cái, quanh năm suốt tháng thui thủi một mình, lúc gần đất xa trời thì lại có một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiền lành, dễ bảo, ngày ngày quanh quẩn ở bên cạnh, bất giác cũng xem hắn như người thân.

Bởi vì lẽ ấy, cùng với kết quả kiểm tra vừa rồi, Văn Hạc quyết định giữ nguyên mọi thứ như trước kia. Tuy nhiên, lão vẫn sẽ để mắt đến hắn, nhằm tránh sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Lý Vũ không hề biết những suy nghĩ này của Văn Hạc, chỉ nghe lão nói:

“Ta hiểu ngươi nóng lòng hành y cứu người, điều đó là tốt, nhưng cũng đừng để ảnh hưởng đến việc tu luyện của bản thân.”

Thật ra, Văn Hạc không nhắc nhở thì Lý Vũ cũng muốn sớm đề cao tu vi của mình. Tuy nơi này đã dần trở nên quen thuộc, nhưng hắn cũng không thể ở lại đây cả đời được. Hắn vẫn muốn về nhà.

Trong thời gian dưỡng bệnh, Lý Vũ đã được nghe Bạch Liệt và Công Tôn Hạo kể nhiều hơn về Thất Dương tông. Không chỉ có bảy ngọn núi chính, phạm vi cai quản của tông phái này còn mở rộng ra đến hàng vạn dặm bên ngoài nữa.

Về sau, lại mất ba ngày ba đêm ngồi xe chỉ để đi từ mặt phía tây sang mặt phía đông của Xích Dương phong, Lý Vũ càng rõ ràng hơn về điều đó.

Theo như lời Bạch Liệt nói, nếu muốn ra khỏi hoàn toàn phạm vi của Thất Dương tông, ít nhất phải biết ngự kiếm phi hành trước đã. Bởi hắn sẽ phải đối mặt với nhiều nơi có địa hình cực kỳ hiểm trở, không cách nào đi bộ qua được.

Bên cạnh đó, khả năng chiến đấu cũng là điều cần thiết. Càng cách xa bảy ngọn chủ phong, nhất là các vùng biên giới, các loài yêu thú càng hoạt động mạnh mẽ, tu vi chưa đủ mà đối mặt với chúng thì chỉ có con đường chết.

Lý Vũ nghĩ về những điều này, cũng biết Văn Hạc muốn tốt cho mình nên mới dặn dò như thế, liền cảm kích nói:

“Vâng, đệ tử xin ghi nhớ.”

“Ừm, ngươi hiểu được vậy là tốt.” Văn Hạc nói rồi lấy ra một chiếc lọ nhỏ đưa cho Lý Vũ.

“Trong này là một viên băng hỏa bồi linh đan, có thể giúp tu vi của ngươi tăng lên một đoạn. Chờ đến ngày trăng tròn, khoảng giữa giờ tuất thì hãy lấy ra dùng.”

Bồi linh đan là tên gọi chung của khai linh đan, ngưng linh đan, tố linh đan, tùy theo cấp bậc mà phân chia ra. Viên đan dược của Văn Hạc vốn là khai linh đan, nhưng hòa thêm một ít tinh chất của nội đan băng hỏa tri thù, thành ra được lão gọi như vậy.

Tất nhiên phần thêm vào này chỉ là phần còn thừa lại của nội đan, sau khi Văn Hạc luyện một loại đan dược khác cho chính mình. Dẫu vậy, dược tính vẫn là tương đối lớn so với tu vi của Lý Vũ. Nếu không phải nhục thân của hắn mạnh mẽ khác thường, lão đã không đưa cho hắn thứ ấy.

“Đa tạ trưởng lão.” Lý Vũ nói, hai tay nhận lấy chiếc lọ.

Văn Hạc khẽ gật đầu, lại nói sơ qua về tính nết của con chó Tiểu Bạch cũng như cách chăm sóc nó. Rồi lão lấy ra một cây roi màu đỏ sẫm, được bện từ gân của yêu thú, đưa cho hắn và bảo:

“Nếu con chó ấy không nghe lời thì ngươi cứ việc dùng đến thứ này.”

Lý Vũ nghĩ Tiểu Bạch trông cũng khá hiền lành, vừa nãy chắc là vì còn lạ lẫm nên mới sủa thế thôi. Hắn tuy nhận lấy cây roi, nhưng định bụng sẽ không dùng đến nếu không thật sự cần thiết.

Văn Hạc lại đưa cho hắn một con hạc được gấp bằng giấy vàng cùng một lá cờ màu tím, dặn nếu có việc muốn nói với lão thì cứ nói với con hạc giấy rồi ném lên trời, còn nếu có việc gấp thì phất lá cờ lên cao ba lượt, lão sẽ tìm tới.

Văn Hạc dặn dò mọi thứ xong xuôi thì đứng dậy rời đi. Lý Vũ cũng theo sau để tiễn lão một đoạn.

Phía ngoài sân, Tiểu Bạch trông thấy lão già xuất hiện thì ngẩng đầu lên, thè cái lưỡi chảy đầy dãi, ngoe nguẩy cái đuôi tỏ vẻ vui mừng. Tuy nhiên, nó đang bận ôm khúc xương nên không muốn đứng lên, chỉ sủa to vài tiếng để chào hỏi. Văn Hạc nhìn vào Lý Vũ rồi nói với con chó:

“Từ giờ hắn sẽ là người chăm sóc cho ngươi, ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại đây với hắn, nghe theo hắn là được.”

Dứt lời, lão khẽ nhấc chân, đứng lên ngọn gió bay ra bên ngoài dược cốc. Tiểu Bạch bấy giờ mới nhổm người dậy, dõi mắt theo bóng lưng đang khuất xa dần, không ngừng líu ríu kêu rên trong cổ họng.

Đến khi không còn nhìn thấy Văn Hạc đâu nữa, Tiểu Bạch bỗng ngửa cổ tru dài một tiếng, tru xong thì đi vòng vòng tại chỗ, cứ lặp lại như thế ba bốn lần mới chịu thôi.

Nó nằm dài xuống sân, tiếp tục liếm láp khúc xương của mình. Lý Vũ nhìn con chó một lúc, chợt cất tiếng gọi:

“Tiểu Bạch.”

Tiểu Bạch vểnh tai lên, nghiêng đầu nhìn hắn. Đột nhiên, nó lấy hai chân trước che khúc xương đi, lại nhe răng ra để hù dọa, sợ bị tranh mất đồ ăn. Lý Vũ thấy vậy liền nói:

“Này, ngươi quên thứ ấy là ai cho ngươi rồi à?”

Tiểu Bạch dường như nghe hiểu những lời ấy, hơi nhướng hai tròng mắt lên rồi cúi đầu nhìn xuống. Nó hé mở hai chân ra, liếm láp mọi ngóc ngách của khúc xương rồi lại ngẩng lên, sủa to hai tiếng.

“Yên tâm, ta không tranh món đó với ngươi đâu.”

Lý Vũ khẽ cười, vừa lắc đầu vừa bước đi. Dù sao khúc xương cũng là do Văn Hạc đưa cho chứ chẳng phải của hắn mang tới.

Vào trong nhà, Lý Vũ đổ viên đan dược của Văn Hạc ra xem thử, thấy cũng giống khai linh đan thông thường. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ sẽ nhận ra trên viên đan có hai sợi tơ mảnh, một màu lam nhạt và một màu đỏ.

Lý Vũ cất viên đan dược vào lại trong lọ, đặt luôn trên bàn, sau đó khoác thêm một lớp áo vải rồi đi thăm dược viên.

Văn Hạc vừa ở đây không lâu, nếu có vấn đề thì lão đã xử lý hết rồi, thành ra hắn chẳng có gì làm, chỉ đi dạo loanh quanh nhìn ngắm mấy cây linh thảo, nhân tiện ôn lại kiến thức về chúng, cứ thế cho đến khi trời tối.

Lại nói trước đó, Văn Hạc vừa ra khỏi dược cốc thì bắt gặp một bóng người đang đứng chờ sẵn ở bên ngoài. Trông thấy Văn Hạc, người đó liền lướt tới trước mặt lão rồi hỏi nhỏ:

“Sư thúc, thế nào rồi? Hắn không có vấn đề gì chứ?”

Người này chính là tông chủ Thất Dương tông, Lạc Phi Vân. Thật ra, trước khi về dược cốc kiểm tra, Văn Hạc cũng đã đến tìm y để hỏi lại cho rõ thân thế của Lý Vũ, bởi lão cảm giác mối quan hệ giữa hai người không giống như lão vẫn nghĩ.

Nhưng bất ngờ thay, khi Văn Hạc đề cập đến chuyện này, Lạc Phi Vân chẳng hề phủ nhận Lý Vũ là con riêng của mình, chỉ là thái độ có chút mờ ám. Y còn bảo vì một vài lý do đặc biệt nên không nhận mặt nhau được, hi vọng Văn Hạc có thể đứng ra tiếp tục chiếu cố cho hắn.

“Hừ, ta không biết ngươi đang suy tính chuyện gì, nhưng nếu sau này phát hiện ra hắn có vấn đề, làm ảnh hưởng đến sự an nguy của Thất Dương tông, người đầu tiên ta hỏi tội chính là ngươi đấy.”

Văn Hạc lạnh nhạt nói, sau đó hóa thành một đạo cầu vồng bay đi. Lạc Phi Vân thở nhẹ ra một hơi, cũng vội vã bay theo. Hai người sóng vai nhau, vừa phi hành vừa trò chuyện, được một lúc thì Lạc Phi Vân hỏi:

“Sư thúc, đã tìm ra được người kế thừa vị trí mà Khúc sư đệ để lại chưa?”

“Đã tìm được vài hạt giống tốt, chỉ là tu vi của chúng còn quá thấp, cần phải bồi dưỡng thêm nhiều nữa.”

“Chuyện này cũng tại điệt nhi cả, nếu lúc ấy điệt nhi không hành động lỗ mãng, Khúc sư đệ đã không trở nên như vậy.”

“Ngươi tuy đánh hắn trọng thương, nhưng hắn trở thành phế nhân lại là do bọn Vô Âm giáo nhúng tay vào. Ngươi không cần tự trách làm gì, nên dành tâm trí cho những việc khác thì hơn.”

“Vâng, đa tạ sư thúc chỉ bảo.”

“Ngươi đã đến đây rồi, hay là đi thăm hắn một lúc chứ?” Văn Hạc nhìn ngọn Tử Dương phong đã ở ngay phía trước, bèn dừng lại hỏi.

“Điệt nhi chính là có ý đó nên mới theo sư thúc tới đây.” Lạc Phi Vân đáp.

“Vậy sư huynh đệ các ngươi cứ từ từ trò chuyện, ta không can thiệp vào đâu.”

Văn Hạc vỗ nhẹ vai Lạc Phi Vân rồi bay thẳng lên phía trên Tử Dương phong. Lạc Phi Vân đứng trâm ngâm một lúc giữa khoảng không, sau đó chợt hạ thấp thân mình đáp xuống đất, chậm rãi bước đi vào một con đường mòn nhỏ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-cai-thu-nhat-dong-ban-la-meo-tom.jpg
Hải Tặc: Cái Thứ Nhất Đồng Bạn Là Mèo Tom
Tháng 1 23, 2025
tan-the-co-nuong-dung-hoang-so-ta-vat-tu-du-tram-nam.jpg
Tận Thế: Cô Nương Đừng Hoảng Sợ, Ta Vật Tư Đủ Trăm Năm
Tháng 1 24, 2025
toan-cau-giac-tinh-khai-cuc-gia-nhap-lieu-thien-quan
Toàn Cầu Giác Tỉnh: Khai Cục Gia Nhập Liêu Thiên Quần
Tháng 1 29, 2026
hong-hoang-ta-de-tan-vo-dich.jpg
Hồng Hoang: Ta, Đế Tân, Vô Địch!
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP