Chương 92: Tâm Sự
Lãnh Phi Dao ngồi bên cạnh đang say mê thưởng thức mỹ vị, nghe hai tên nam nhân nói nhảm làm cho nàng vô cùng mất hứng, chỉ có thể tìm vị sư tỷ bên cạnh tán chuyện.
– Tuệ Vân sư tỷ, sao hôm nay tỷ ăn ít vậy? Có phải thức ăn ở đây không hợp khẩu vị không? Hay là chúng ta đổi nơi khác, muội biết vài chỗ còn tốt hơn nơi này.
– Phụt… khục khục…
– Lâm sư đệ có sao không?
Phong Viêm nhìn tên sư đệ bên cạnh ho liên tục liền lên tiếng thăm hỏi, tu sĩ sặc rượu, đây là lần đầu tiên hắn thấy được.
Lâm Phong lắc đầu, hắn thì không bị gì nhưng mà linh thạch của hắn thì sắp không chịu nổi, một bàn thức ăn này đã đốt gần 100 khối trung phẩm linh thạch, nếu thêm mấy bàn nữa thì số linh thạch cướp được của đàn yêu hầu sẽ không cánh mà bay, nhất định không thể để chuyện này xảy ra.
Lâm Phong bắt đầu tìm cách đánh trống lãng.
– Tuệ Vân sư tỷ hình như có tâm sự nên ăn không ngon, thức ăn ở đây đệ cảm thấy rất tốt.
Lãnh Phi Dao nghe vậy chợt tỉnh ra.
– Có phải sư tỷ đang lo lắng chuyện của Như Nguyệt muội muội đúng không?
– Đúng vậy.
Chuyện là Tuệ Vân có một tiểu muội tên là Lý Như Nguyệt, nội môn đệ tử của Pháp Cung, tu vi pháp sư tam cấp hậu kỳ.
Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới Thánh Cung đại hội, lúc đó các đệ tử sẽ tham gia tranh tài, với tu vi của Lý Như Nguyệt lúc này thì rất khó có cơ hội giành được chiến thắng, trừ khi trong vòng một tháng có thể đột phá liên tiếp nhị kỳ, lên thẳng tứ cấp tu sĩ.
Lâm Phong không ngờ lại mò được kim dưới đáy biển, liền hỏi tiếp.
– Nếu dùng Thăng Linh Đan không chừng có cơ hội.
– Không thể, Như Nguyệt đã dùng một viên vào nửa năm trước rồi.
Lãnh Phi Dao có vẻ hiểu rất rõ chuyện này, lúc nào cũng giúp Tuệ Vân trả lời.
Mỗi một cấp độ chỉ có thể dùng một viên Thăng Linh Đan có dùng thêm cũng không có hiệu quả, cho nên chuyện này trở thành nỗi lo của Tuệ Vân.
Phong Viêm ngồi bên cạnh xen vào.
– Vậy không còn cách nào sao?
– Vẫn còn một cách, Như Nguyệt muốn dùng hai viên Thăng Linh Đan cùng lúc nhưng chuyện này quá nguy hiểm đã bị ta cùng Tuệ Vân sư tỷ ngăn lại.
– Tuyệt đối không thể, với thể chất của pháp sư nếu dùng cùng lúc hai viên đan dược rất dễ bạo thể.
– Ta cũng biết nên mới ngăn nàng lại.
Thăng Linh Đan thuộc về đan dược đột phá, linh khí ẩn chứa bên trong đan dược nhiều hơn so với loại thông thường, loại đan dược này không tới lúc đột phá thì không nên dùng, ngay cả chiến sư cũng không dám tùy tiện sử dụng.
Lâm Phong chợt nhớ tới một thứ, mở miệng hỏi.
– Nếu có thể áp chế dược lực thì sao?
Lãnh Phi Dao bĩu môi nhìn Lâm Phong, ánh mắt như nhìn một tên ngốc.
– Ngươi đừng nói với ta là hôm nay cắn một miếng, ngày mai lại cắn tiếp một miếng đó nha.
Lâm Phong bị nàng nói cho á khẩu, diệu kế như thế này với trình độ của hắn thì còn lâu mới nghĩ ra được.
– Không phải, ý của đệ là dùng đan dược để áp chế đan dược.
Nói xong, Lâm Phong lấy ra một bình đan dược đặt lên bàn, bên trong có một viên đan dược màu đen thui.
– Đây là Quỷ Linh Đan được luyện chế từ Quỷ Linh Chi.
– Thật sao?
Lãnh Phi Dao cầm lấy bình đan dược kiểm tra nhưng nàng chưa từng nhìn thấy Quỷ Linh Đan nên không dám chắc, chỉ có thể đưa cho Lý Tuệ Vân.
Lý Tuệ Vân quan sát viên hắc đan trong bình ngọc một lúc, ánh mắt sáng hơn vài phần.
– Viên đan dược này từ đâu đệ có được?
– Lần trước đệ cùng đạo hữu tiến vào Quỷ Lâm lấy được một gốc huyền cấp Quỷ Linh Chi, sau đó mang đi luyện thành đan dược.
– Là Quỷ Lâm bên trong địa phận của Vô Cực Thánh Cung đúng không?
– Đúng là nơi đó.
Lý Tuệ Vân nghe Lâm Phong khẳng định thì mỉm cười.
– Ta từng nghe nói về Quỷ Linh Chi nên đã nhờ vài vị đạo hữu tìm giúp nhưng vẫn chưa có tin tức, không ngờ hôm nay lại gặp được.
– Tuệ Vân sư tỷ xinh đẹp như vậy nhất định sẽ được thương thiên phù hộ.
Lãnh Phi Dao nói xong thì nhìn qua Lâm Phong.
– Tiểu Phong tử, thứ này có thể bán lại cho bọn ta không?
– Được, bình đan dược này đệ tặng cho sư tỷ, xem như tạ lỗi chuyện hôm nay.
– Hảo sư đệ.
Huyền cấp Quỷ Linh Đan chỉ có thể dung hòa dược lực của huyền cấp đan dược, bây giờ Lâm Phong đã là tứ cấp tu sĩ, hắn vẫn chưa dùng Thăng Linh Đan nên viên Quỷ Linh Đan này lại trở nên dư thừa.
Sau khi ăn uống thỏa thích, cả đám quay trở lại Thánh Cung, vừa về đến Đan Cung thì Phong Viêm đã mượn cớ chạy đi mất, Lãnh Phi Dao nhìn thấy thì nhỏ giọng nói.
– Đồ chết nhát.
Bên trong Thánh Cung có một quy tắc là nam tử thì không được đến gần tỷ muội Lãnh gia nếu không sẽ gặp đại họa, Lâm Phong là trường hợp ngoại lệ, yêu nữ đã sớm xem hắn không phải là nam nhân mà là một món đồ chơi của nàng.
Lý Tuệ Vân có được Quỷ Linh Đan nên không trở về Đan Cung, nàng đi thẳng đến Pháp Cung đưa đan dược cho tiểu muội, cuối cùng trên đường về chỉ còn lại Lâm Phong và Phi Dao.
– Phi Dao sư tỷ, vừa nãy tỷ nói Phong Viêm sư huynh thích Tuệ Vân sư tỷ là thật sao?
– Đúng vậy, ngươi hỏi chuyện này làm gì?
Lãnh Phi Dao hiếp mắt nhìn tên sư đệ bên cạnh, vẻ mặt hiện lên nụ cười mờ ám.
– Có phải ngươi cũng để ý Tuệ Vân sư tỷ đúng không?
– Không có.
– Thật sự không có?
Lâm Phong thành thật gật đầu, hắn còn đang tìm cách gặp Huân Vũ đây này, thời gian đâu mà nghĩ đến nữ nhân khác.
– Đệ đã có đạo lữ rồi nên sẽ không có ý với Tuệ Vân sư tỷ.
– Xem như ngươi thức thời, ngươi có thích Tuệ Vân sư tỷ thì tỷ ấy cũng không thích ngươi đâu.
– Không thể nào, chẳng lẽ Tuệ Vân sư tỷ không thích nam nhân?
– Tuệ Vân sư tỷ tất nhiên là thích nam nhân, hơn nữa sư tỷ cũng đã có người trong lòng.
Chuyện là Lý Tuệ Vân đã sớm thích Vương Lăng, một bên là đệ nhất mỹ nhân Đan Cung, một bên là đệ nhất thiên tài Đan Cung, có thể nói là tiên đồng ngọc nữ, môn đăng hộ đối, cá mè một lứa… ngay cả cao tầng của Thánh Cung cũng không có ý kiến, huynh đệ đồng môn nhiệt tình ủng hộ.
Nhưng trên đời không có thứ gì là tuyệt đối, vào một ngày đẹp trời, Phong Viêm đến khiêu chiến với Vương Lăng để chứng minh bản thân mới là đệ nhất thiên tài Đan Cung, là người xứng với Lý Tuệ Vân nhất bên trong Thánh Cung.
– Kết quả thế nào?
– Đừng manh động, để ta kể cho nghe.
Kết quả cuối cùng Vương Lăng giành chiến thắng tuyệt đối, thời gian luyện đan, số lượng đan dược, chất lượng đan dược đều vượt qua Phong Viêm.
Lâm Phong nhíu mày.
– Lúc đó Phong Viêm sư huynh luyện được bao nhiêu viên đan dược?
– Nghe nói là ngũ đan, tất cả đều là thượng phẩm.
– Một lò năm viên đan dược, vậy chẳng phải có thể tiến vào chân truyền đệ tử sao?
Lãnh Phi Dao gật đầu.
– Đúng là như vậy, chỉ là sau khi thua trận thì tên đó hoàn toàn thay đổi, thời gian tu luyện không ổn định, thường xuyên gây chuyện với đệ tử trong cung nên các vị trưởng lão không ai muốn thu nhận làm đệ tử.
– Cũng đúng, Phong Viêm sư huynh có thể sống đến bây giờ đã là kỳ tích rồi.