Chương 93: Đấu Giá Hội
Lâm Phong mới vào cung được vài tháng mà đã bị lừa mấy lần, hắn còn nghe nói phần lớn đệ tử của Đan Cung đều đã được vị Phong Viêm sư huynh này giáo dục qua vài lần.
– Tiểu Phong tử, tốt nhất ngươi đừng đi quá gần tên gian thương đó, lỡ có chuyện gì xảy ra thì ta cũng không cứu được ngươi.
– Đệ hiểu rồi.
Vừa về đến phòng, Lâm Phong bắt đầu kiểm kê tài sản, kết quả vô cùng thê thảm, theo lời của lão đầu, ngoại trừ mảnh Hộ Thần Giáp và bản đồ di tích Đan Minh có giá trị tham khảo thì những thứ còn lại không đáng bao nhiêu.
– Với đống hỗn độn này chắc chắn không thể tham gia đấu giá, chạy tới chạy lui thì lão tử vẫn là một tên khố rách áo ôm.
So với lúc ở Thương Vân Thành thì tình hình của Lâm Phong bây giờ đã tốt hơn rất nhiều nhưng vẫn không đủ khả năng tranh giành vật phẩm đấu giá.
– Xem ra phải tìm cách kiếm thêm linh thạch.
Trước mắt, luyện đan là con đường dễ nhất giúp Lâm Phong kiếm linh thạch nhưng bên trong Thánh Cung không thiếu đan sư, trừ khi có thể luyện ra mấy loại đan dược quý hiếm, đến cả đồng môn cũng không thể luyện chế thì không chừng có cơ hội.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong lại nhớ đến lão đầu.
– Tiền bối ngài có ở đó không? alo alo…
– Lão phu nghe đây, có chuyện gì không?
– Không giấu gì tiền bối, gần đây tiểu bối gặp phải vài vấn đề về đan thuật, hi vọng tiền bối có thể giúp đỡ, đại ân của tiền bối nhất định tiểu bối sẽ báo đáp.
– Bớt nhảm, có gì thì nói nhanh.
Trên đời này người hiểu Lâm Phong nhất không ai ngoài lão đầu, tên này không mở miệng thì thôi, một khi nói chuyện thì chín phần sẽ liên quan đến linh thạch và mỹ nữ.
Lâm Phong cung kính cuối người hành lễ.
– Bẩm tiền bối, gần đây tiểu bối có nghiên cứu một số đan phương nhưng không tìm ra kết quả, không biết tiền bối có thể…
– Lấy đan phương cho lão phu xem.
– Tiền bối đợi chút.
Lâm Phong lấy ra mấy tờ thư tịch, sau đó ghi lên vài chữ rồi đưa cho lão đầu.
– Phục hồn đan…
– Thanh linh đan…
– Tẩy hồn đan…
– Bách thọ đan…
Trên mỗi tờ thư tịch chỉ có tên đan dược, bên dưới thì trống không, đan phương kiểu này cho dù là lão thiên cũng không cứu nỗi chứ đừng nói gì lão đầu.
– Tiểu tử ngươi có ý gì?
– Nghiên cứu đan dược.
– Ngươi… đợi đó.
Tình hình bây giờ không giống như lúc ở Thương Vân Thành, lúc đó Lâm Phong có thể kiếm lời là nhờ biến phế phẩm thành trân phẩm, biến cỏ dại thành linh dược, nhưng linh dược từ huyền cấp trở lên phần lớn đều có yêu thú canh giữ, muốn lấy được không phải chuyện dễ, giá cả cũng không thấp.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt của lão đầu là biết chuyện lần này chắc chắn sẽ thành công, hai người ở chung một thời gian, hắn biết lão không chỉ sợ thiên kiếp mà còn cực kỳ chán ghét bị làm phiền, chỉ cần da mặt dày một chút là tương lai lại tươi sáng, linh thạch lại ùa về.
Sáng hôm sau, trong lúc Lâm Phong còn đang mơ màng thì bị một vật thể không xác định đập thẳng vào mặt.
– Ui… là tên tiểu nhân nào đánh lén lão tử, mau bước ra.
– Lão phu ở đây, tiểu tử ngươi muốn làm gì?
Lâm Phong nhìn lão đầu lơ lửng trước mặt, vẻ mặt đau khổ.
– Tiền bối không nghe cổ nhân nói đánh người không đánh mặt sao?
– Chưa từng nghe nói, tên cổ nhân mà ngươi nói không chừng còn là cháu mười mấy đời của lão phu.
Với thọ nguyên mấy chục vạn năm của lão đầu thì phải gọi là cổ nhân trong cổ nhân, lời của lão nói chính là lời của cổ nhân.
Lâm Phong nhìn lão đầu biến mất, chỉ biết buồn bực nhẫn nhịn, ai bảo bây giờ hắn đang có chuyện nhờ vả lão.
– Cái gì đây?
Bên cạnh Lâm Phong có một tấm da thú, hình như là vật thể vừa đập vào bản mặt của hắn, bên trong ghi chi chít văn tự, nhìn kĩ thì đúng là một tờ đan phương.
– Bổ Hồn Đan.
Bên trên tờ da thú ghi đầy đủ công thức luyện chế, thành phần dược liệu và hướng dẫn sử dụng Bổ Hồn Đan.
Bổ Hồn Đan chủ yếu dùng để tẩm bổ linh hồn, ngoài ra còn có thể chữa trị và phục hồi thương thế nhưng hiệu quả rất hạn chế, yêu cầu phải sử dụng trong thời gian dài với số lượng khá lớn.
Linh hồn là một thứ huyền diệu, bị tổn thương sẽ rất khó chữa trị, Bổ Hồn Đan thuộc loại chữa trị trường kỳ, giúp tu sĩ ôn dưỡng linh hồn, một khi linh hồn đã khỏe mạnh thì thương thế cũng sẽ tự khôi phục.
Chỉ có duy nhất một hạn chế đó là tu sĩ phải sử dụng Bổ Hồn Đan trường kỳ và liên tục mới có thể phát huy tối đa hiệu quả đan dược, giá của một viên hồn đan đã rất cao, bây giờ lại phải sử dụng trong thời gian dài với số lượng lớn, nhất định sẽ tiêu hao một lượng linh thạch khổng lồ, không phải tu sĩ bình thường có thể chịu được.
Nhưng đây chính là điều mà một tên gian thương như Lâm Phong cần, đan dược bán ra càng nhiều thì số lượng linh thạch thu về sẽ càng lớn.
– Tiền bối tại thượng, xin nhận một lại của tiểu bối.
Nếu Lâm Phong là một con muỗi hút máu thì lão đầu chính là một đầu thiên cấp yêu thú nuốt người không nhả xương, mỗi lần lão há miệng là ấm no cả đời.
Có được đan phương, bước tiếp theo tất nhiên là phải tìm linh dược, nơi tốt nhất là Vạn Bảo Các lại đang chuẩn bị cho buổi đấu giá, Lâm Phong nghe nói bên ngoài đại môn vẫn chật kín người xếp hàng chờ đợi, không dễ tiến vào.
Nơi tiếp theo là Thánh Đan Các nhưng linh thạch của Lâm Phong không đủ mua linh dược với số lượng lớn, chỉ còn nơi cuối cùng là Đan Phòng.
– Lần này lại phải cảm tạ băng nữ.
Nhờ Lãnh Hàn Băng mà Lâm Phong có được mấy chục vạn điểm cống hiến, không có băng nữ thì hắn cũng không biết phải chạy đi đâu để tìm mấy chục vạn linh thạch để mua linh dược.
Lâm Phong đến dược phòng tìm Chu quản lý đăng ký, dù là số lượng hay chất lượng thì linh dược bên trong Đan Phòng cũng không thua kém Vạn Bảo Các.
Sau khi thu gom toàn bộ linh dược cần dùng, tổng cộng tiêu tốn hơn 30 vạn điểm cống hiến, với khả năng của Lâm Phong thì số linh dược này có thể luyện chế khoảng 50 viên Bổ Hồn Đan, đủ để sống sung túc qua một đoạn thời gian.
Ba ngày sau, Cửu Huyền Thành trời xanh gió nhẹ, ngày nắng đêm không mưa, là thời gian thích hợp để tổ chức lễ hội.
Trước hoàng kim đại môn của Vạn Bảo Các, vài ngàn tu sĩ xếp thành từng hàng tiến vào, mỗi người đều khoác lên mình y phục lộng lẫy, nhìn qua như một dãy sắc màu đang chảy vào kim sơn, vô cùng tráng lệ.
– Bao giờ mới đến lượt của chúng ta đây?
Lãnh Phi Dao nhìn dòng người trước mặt, còn xa mới đến lượt của nàng, dù đã đặt sẵn phòng nhưng vẫn phải chờ dài cổ.
– Tiểu Phong tử, có cách nào đi nhanh hơn không?
– Phong Viêm sư huynh còn không có cách làm sao ta biết được.
– Nếu có thể như đám người kia thì tốt quá.
Cả đám nhìn lên trên đỉnh của Vạn Bảo Các, nơi đó bình thường giống như một búp hoa nhưng hôm nay lại nở rộ như một đóa hoa, thỉnh thoảng lại có vài thân ảnh lăng không hạ xuống, đóa kim hoa đó là con đường dành riêng cho đại nhân vật sở hữu huyết bài.
Lâm Phong nhìn một đạo trường hồng hạ xuống đỉnh của Vạn Bảo Các, có thể là một vị bát cấp, thất cấp hỏa sư nào đó vừa tiến vào, trong đầu hắn lại xuất hiện hình ảnh của yêu nữ.