Chương 91: Đấu Giá Hội
Cách một khoảng thời gian thì Linh Mộng lại cho người tới tìm Lâm Phong, chính xác là bắt hắn mang đến chỗ của nàng.
Mỗi lần như vậy, Lâm Phong đều bị Linh Mộng hành cho một trận, yêu nữ kia còn nói chỉ cần hắn đỡ được ba chiêu, nàng sẽ trả lại toàn bộ những thứ đã lấy được bên trong bí cảnh.
Lâm Phong bị những lời này ám ảnh suốt mấy ngày, hắn không phải để ý đến mấy chục vạn linh thạch hạ phẩm, mười mấy gốc huyền cấp linh dược kia, một thiên tài như hắn sao có thể ngay ba chiêu của một nữ tử cũng không đỡ được.
Hiện thực tàn khốc là vậy, qua mười mấy lần giao chiến, Lâm Phong chỉ đỡ được hai chiêu của Linh Mộng, chưa từng một lần chạm tới y phục của yêu nữ.
Trong lúc Lâm Phong đang hừng hực chiến ý thì có một giọng nói từ bên ngoài truyền vào.
– Tiểu Phong tử, ngươi có bên trong không?
– Thôi xong rồi.
Lâm Phong chợt nhớ ra hôm nay có hẹn cùng tiểu sư tỷ đi tới Vạn Bảo Các, ba ngày sau, buổi đấu giá lớn nhất trong năm tại địa bàn của Cửu Huyền Thánh Cung sẽ được tổ chức, bọn họ phải tranh thủ đi đặt phòng.
Lúc đó sẽ có rất nhiều nhân vật máu mặt xuất hiện, cho dù là nội môn đệ tử Thánh Cung như Lâm Phong hay tiểu công chúa của đại gia tộc như Lãnh gia đều phải đặt chỗ trước, nếu không sẽ phải ngồi ở vị trí kháng đài.
Lâm Phong chạy ra ngoài thì nhìn thấy hai nữ tử đang đứng đợi bên cạnh gốc đại thụ, một người ngây thơ trong sáng, một người thanh tịnh như nước mùa thu, nói chung đều là mỹ nữ hiếm thấy trong thiên hạ.
– Phi Dao sư tỷ, Hàn Băng sư tỷ không đến sao?
– Tỷ tỷ của ta mấy hôm trước bế quan, có lẽ sắp đột phá rồi.
Lãnh Phi Dao bỉu môi, thiên phú của tỷ tỷ nàng thật sự quá lợi hại, từ khi trải qua kiếp nạn ở Thương Vân Thành đến giờ còn chưa tới một năm mà tỷ tỷ đã đột phá hai lần, còn nàng ngay cả một lần cũng không có.
– Xem ra kiếp này của ta đã định sẵn bị tỷ tỷ ức hiếp.
Bên cạnh Lãnh Phi Dao là Lý Tuệ Vân, đệ nhất mỹ nhân Đan Cung, trên người lúc nào cũng toát ra khí chất thoát tục, cảm giác như không có thứ gì trên đời có thể làm nàng động lòng, vị sư tỷ này rất ít nói nên Lâm Phong không có cách nào bắt chuyện, mỗi lần gặp mặt chỉ gật đầu chào hỏi.
– Đã muộn rồi, mau đi thôi.
Lãnh Phi Dao vừa bước được vài bước thì trừng mắt nhìn Lâm Phong.
– Lần này không tìm được chỗ tốt thì ta sẽ ném đệ vào phòng của yêu nữ.
– Sư tỷ tha mạng.
Chuyện của Lâm Phong với Linh Mộng chỉ có vài người bên trong Thánh Cung biết được, trong số đó có tỷ muội Lãnh gia và cả Tuệ Vân sư tỷ.
Từ ngày Lâm Phong bước vào Cửu Huyền Thánh Cung thì người quan tâm hắn nhiều nhất chính là yêu nữ, tiếp theo là vị tiểu sư tỷ trước mặt và cuối cùng là băng nữ.
Mỗi lần tâm trạng của Linh Mộng không tốt thường tìm Lâm Phong giải tỏa, mỗi lần Lãnh Phi Dao xuất cung cũng thường mang hắn theo, thỉnh thoảng có thêm tỷ tỷ của nàng đi cùng.
Lý do mà Lâm Phong được Phi Dao sư tỷ lựa chọn không phải vì hắn anh tuấn tiêu soái mà là vì cả Thánh Cung không có mấy tên đệ tử dám lại gần nàng.
Một tên vô danh tiểu tốt với thiên phú thuộc loại đại trà như Lâm Phong tất nhiên sẽ không có ai chủ động làm quen, hắn lại là người theo tư tưởng âm thầm phát tài, nước sông không phạm nước giếng.
Chính vì vậy mà Lâm Phong đã ở bên trong Thánh Cung được một thời gian nhưng số người quen biết hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
– Lâm sư đệ, đợi ta với.
Ba người vừa bước ra khỏi Đan Cung thì có một thanh niên vội vã chạy tới, tên này cũng là một trong mấy người Lâm Phong quen biết, hơn nữa còn có ấn tượng sâu sắc.
– Phong Viêm sư huynh, có chuyện gì sao?
– Có phải đệ muốn đến Vạn Bảo Các đặt phòng không?
– Đúng vậy.
Lâm Phong gật đầu.
– Đệ cùng với hai vị sư tỷ đang trên đường đến đó.
– Đúng lúc ta cũng muốn đến Vạn Bảo Các, chúng ta đi chung có được không?
– Chuyện này…
Lãnh Phi Dao bên cạnh liếc nhìn Phong Viêm một cái, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ.
– Ta nói cho ngươi biết, Tuệ Vân sư tỷ sẽ không thích ngươi đâu, nhanh bỏ ý định đi.
Phong Viêm cười cười, vẻ mặt không chút tức giận.
– Ta thật sự là muốn đến Vạn Bảo Các đặt phòng, nghe nói lần này có đấu giá mấy gốc linh dược hiếm nên ta đến xem thử.
– Ta không có ý kiến, muốn đi chung thì ngươi hỏi Tuệ Vân sư tỷ đi.
Lý Tuệ Vân nhẹ gật đầu.
– Đã vậy thì mọi người cùng đi.
Trên đường đi, Lâm Phong cùng Phong Viêm đi phía sau tán chuyện, hai nữ tử đi trước mở đường, nghe hơi ngược đời nhưng đây là kế hoạch của Phong Viêm, đi phía sau có thể danh chính ngôn thuận ngắm mỹ nữ.
Lâm Phong để ý ánh mắt của tên gian thương bên cạnh cứ rơi lên người của Tuệ Vân sư tỷ, trong đầu hắn chợt lóe lên một kế hoạch.
Nửa canh giờ trôi qua, cả bốn người đi đến trước đại môn của Vạn Bảo Các, nơi đây đã chật kín người, ngay cả lối vào dành cho khách quý cũng đông nghẹt.
– Thôi xong, lần này đến trễ mất rồi, tất cả đều do tiểu Phong tử chậm chạp.
Lãnh Phi Dao bỉu môi oán trách, bây giờ có xếp hàng thì chưa chắc đã còn phòng, có lẽ lần này nàng phải ngồi bên dưới kháng đài xem đấu giá.
Lâm Phong cũng không ngờ lại đông người như vậy, nhìn mấy tên nội môn đệ tử Thánh Cung đang xếp hàng phía trước đại môn là biết buổi đấu giá lần này quy mô lớn đến thế nào.
– Lần này là lỗi của đệ, sau khi trở về đệ sẽ đến chỗ yêu nữ chịu phạt.
– Không cần đâu, bây giờ cũng muộn rồi, chúng ta đi tìm một chỗ nghỉ chân, tất cả chi phí sẽ do tiểu Phong tử chi trả.
Lãnh Phi Dao nói xong thì rời đi, Phong Viêm bên cạnh đột nhiên nhảy ra chặn đường của nàng.
– Mọi người đợi một chút, để ta tìm vài người quen hỏi thử xem có được không.
– Đúng a, sao ta lại quên ngươi cũng ở đây.
Phong Viêm tuy là nội môn đệ tử Đan Cung nhưng quan hệ cực rộng, hầu như tất cả các cung đều có đạo hữu của hắn, đây là thành quả buôn bán lâu năm có được.
Phong Viêm không đi tới chỗ đại môn của Vạn Bảo Các, hắn đi tới tòa nhà bên cạnh gõ cửa vài cái thì có một tên mở cửa đón hắn vào.
Một lúc sau, Phong Viêm trở ra, trên tay cầm theo một tấm thẻ bài, vẻ mặt đắc ý.
– Phòng khách quý tầng thứ nhất, đủ chỗ cho mười người.
– Oa… không ngờ ngươi lại có bản lĩnh như vậy, so với tiểu Phong tử còn lợi hại hơn.
– Đó là đương nhiên.
Lâm Phong nhìn tấm thẻ bài, nhịn không được hỏi.
– Chẳng lẽ tòa nhà đó cũng là của Vạn Bảo Các?
– Không sai, một nửa số tòa nhà xung quanh nơi này đều đã được Vạn Bảo Các bí mật thu mua, chỉ dùng để tiếp khách quen.
– Thì ra là vậy.
Đặt được phòng khách quý, tâm tình của mọi người tốt hơn hẳn, chỉ có Lâm Phong là phải bỏ ra một đống linh thạch để chuộc lỗi, Lãnh Phi Dao tìm một cái khách điếm sang trọng đặt phòng, nhìn từng món ăn được đưa lên mà Lâm Phong thấy nhói lòng.
– Lâm sư đệ đúng là người hào phóng, huynh đệ này Phong Viêm ta nhất định phải kết giao, cạn.
– Cạn.
Dù sao cũng mất linh thạch vậy thì phải mất cho có phong thái một chút, Lâm Phong mỉm cười cảm kích.
– Lần này nhờ có Phong Viêm sư huynh nên mọi chuyện mới thuận lợi, tiểu đệ mời huynh một chung, cạn.
– Cạn.