Chương 90: Rời Bí Cảnh
Lâm Phong hào phóng đưa cả túi trữ vật của hắn cho yêu nữ nhìn, Linh Mộng giơ tay nhận lấy sau đó thu luôn vào không gian giới chỉ của nàng.
Nhìn túi trữ vật bị lấy mất, Lâm Phong cảm giác có chuyện không ổn sắp xảy ra.
– Ngươi muốn làm gì?
– Tất nhiên là… cướp.
– Chẳng phải ngươi nói là hợp tác sao?
– Đúng vậy, hợp tác xong thì cướp không được sao?
Linh Mộng mỉm cười đắc ý nhìn tên nam nhân đối diện, nụ cười của nàng tựa như trăm hoa đua nở nhưng làm cho Lâm Phong tức đến điên người.
– Nếu ngươi có bản lĩnh thì đến đây lấy lại đi.
– Lão tử ngán ngươi sao.
Chuyện gì cũng có thể nhịn nhưng động đến linh thạch thì không thể thương lượng, Lâm Phong lấy ra Lưu Tinh Đao phóng tới chỗ yêu nữ.
– Ăn một đao của lão tử.
Ánh đao lóe lên, hai luồng đao khí bay tới chỗ Linh Mộng, khi cách nàng vài bước chân thì đao khí bị một lớp hỏa thuẫn chặn lại.
Cách tốt nhất đánh với pháp sư là cận chiến, Lâm Phong dùng Vân Tung Mị Ảnh tiếp cận yêu nữ, đến khi vừa tầm lập tức thi triển Tật Phong Đao.
Linh Mộng lách người tránh né, nàng chỉ thủ mà không công, bộ dáng nhàn nhã như đang nhảy một khúc nhạc, hồng y lướt gió như tiên tử giáng trần.
– Đao pháp thái linh dược của ngươi mà cũng muốn đấu với ta sao?
– Có ngon thì đừng chạy.
Lâm Phong tức giận hét lên xong thì lập tức hối hận, yêu nữ dừng lại theo lời hắn nói, nàng lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, hỏa diễm bay tới cuống lấy đối thủ.
– Lửa gì mà nóng dữ vậy?
Hồng hỏa quấn chặt lấy Lâm Phong, cho dù hắn chạy kiểu gì cũng không thoát được, cảm giác nóng bỏng như ở bên trong lò luyện đan, bị đốt thêm một lúc nữa không chừng sẽ bốc cả mùi thịt nướng.
– Xem đây.
Lâm Phong kích hoạt mảnh Hộ Thần Giáp, toàn bộ hỏa diễm lập tức bị hắc giáp thu vào, hắn lại tiếp tục cầm đao phóng tới áp sát yêu nữ.
– Hôm nay bản thánh nữ sẽ cho ngươi đại khai nhãn giới, biết thế nào là thực lực.
Linh Mộng lăng không bay lên, cả người nàng tỏa ra hồng hỏa, ngọn lửa càng lúc càng lớn như muốn bao trùm cả cự sơn.
– Thôi xong.
Lão đầu thầm mặt niệm, với đẳng cấp của lão tất nhiên biết được sự lợi hại của chiêu thức này.
Lâm Phong chạy được nửa đường thì cơ thể như sa vào bùn lầy, tốc độ của hắn giảm xuống không phanh, cả người như bị ngàn vạn sợi tơ quấn lấy.
– Hình như sắp có chuyện xảy ra rồi.
– Tiểu tử ngươi không muốn bị bạo hành thì mau rời khỏi bí cảnh.
Nhìn yêu nữ cách đó chỉ vài bước chân nhưng Lâm Phong cảm giác nàng như thần linh còn hắn chỉ là phàm nhân, không cách nào chạm tới được, một cảm giác tuyệt vọng trước giờ chưa từng có.
– Á… lão tử nhất định sẽ báo thù.
Lâm Phong hét lớn một tiếng rồi kích hoạt truyền tống ngọc bài, thân thể của hắn lập tức xuất hiện bên ngoài truyền tống trận, cả người vô lực gục trên mặt đất.
Mấy thanh niên gần đó thấy được liền chạy tới đỡ dậy.
– Huynh đệ có sao không?
– Đa tạ, ta không sao.
Lâm Phong lấy ra một bình đan dược sử dụng rồi bỏ chạy khỏi truyền tống trận, cứ như nơi đấy sắp bị thú triều tấn công.
Đám đệ tử Thánh Cung chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì truyền tống trận lại phát sáng, hồng y nữ tử từ bên trong đại trận bước ra, cuối cùng bọn họ cũng hiểu vì sao tên kia lại chạy như ma đuổi.
Về tới phòng, Lâm Phong vẫn chưa hết khiếp sợ, chiêu thức vừa rồi của yêu nữ thật sự quá kinh khủng, linh lực của hắn cho đến bây giờ vẫn còn hỗn loạn.
– Lão đầu, chiêu thức vừa rồi yêu nữ dùng là gì vậy?
– Linh vực.
Lão đầu chậm rãi nói ra, linh vực là một loại thần thông sau khi tu sĩ đạt đến thất cấp sẽ ngộ ra, thiên phú càng cao thì linh vực tạo ra càng hùng mạnh.
Linh vực giống như một không gian khác tồn tại song song với hiện thực, bên trong linh vực thì người tạo ra nó giống như thần linh, bất khả chiến bại.
– Nói như vậy chỉ cần đưa đối thủ vào linh vực là chiến thắng rồi.
– Đối thủ của ngươi cũng có thể tạo ra linh vực để phản kháng, quan trọng là linh vực của người nào mạnh hơn.
– Vậy làm sao biết được linh vực mạnh hay yếu?
– Những thứ này vẫn chưa tới lúc tiểu tử ngươi nên biết, trước mắt nên tập trung vào linh lực phóng xuất.
Lâm Phong gật đầu, lúc nãy giao chiến với yêu nữ đã khiến cho linh lực bên trong cơ thể bạo động, đến mức có thể phá vỡ bình cảnh, chỉ cần vài ngày nửa là có thể đột phá tứ cấp.
Tu sĩ khi bước vào tứ cấp sẽ có thể sử dụng linh lực phóng xuất, tức là đưa linh lực ra bên ngoài cơ thể, đây cũng là giai đoạn pháp sư bắt đầu chiếm được ưu thế, vì bọn họ không cần dùng pháp chỉ vẫn có thể thi triển thuật pháp thông qua pháp trượng.
– Đúng rồi, ta cũng nên đi mua một cây pháp trượng.
Lâm Phong nhớ băng nữ có một thanh lam trượng, mỗi lần chiến đấu chỉ đứng một chỗ chỉ tới chỉ lui, nhìn cũng ngầu phếch.
Mấy ngày sau, tiểu thiên bí cảnh chính thức đóng cửa, số đệ tử còn lại bên trong bí cảnh lần lượt rời đi, thông thường những tên cuối cùng luôn thu hoạch được nhiều nhất.
Nhưng lần này lại có ngoại lệ, nếu không phải yêu nữ qua cầu rút váng thì thu hoạch của Lâm Phong chắc chắn đứng trong tốp đầu.
Tuy bị Linh Mộng trấn lột nhưng Lâm Phong vẫn thu được một số linh thạch lúc cướp hang ổ của yêu hầu, khi đó hai người vẫn chưa hợp tác, vì đền phòng bất trắc, hắn đã gửi số linh thạch và linh dược ở chỗ lão đầu, giờ nghĩ lại hắn vẫn thấy đắc ý.
– Lão tử đoán chuyện như thần.
Bên cạnh đó, Lâm Phong cũng thành công đột phá tứ cấp tu sĩ, chính thức bước vào giai đoạn thứ hai của tu chân, linh lực phóng xuất.
Mấy ngày nay Lâm Phong cứ quấn lấy lão đầu đòi lão phải thực hiện lời hứa, vì để giữ lấy bình yên, lão đầu đành phải lấy ra một bộ thuật pháp dạy cho hắn.
Bộ thuật pháp này có tên là Thiên Lý Tùy Hành, khi sử dụng có thể giúp tu sĩ gia tăng tốc độ lên cực hạn trong thời gian ngắn, gần như là thuấn di, bộ thuật pháp này không có phẩm giai, hoàn toàn dự vào ngộ tính và cấp độ của người tu luyện.
Tu sĩ có cấp độ càng cao thì thời gian sử dụng sẽ càng dài, khoảng cách di chuyển sẽ càng xa, theo lời của lão đầu thì từng có tu sĩ dùng Thiên Lý Tùy Hành thuấn di hơn ngàn dặm.
Lâm Phong tu luyện được vài ngày đã có thể thuấn di được vài trượng, tuy khoảng cách không xa nhưng trong thực chiến lại có hiệu quả cực lớn, đặc biệt là người thích cận chiến như hắn.
Thời gian tiếp theo trôi qua một cách yên bình, Lâm Phong ngày luyện đao, đêm luyện đan, thỉnh thoảng lại luyện thêm Thiên Lý Tùy Hành, sau đó hắn thử kết hợp với Vân Tung Mị Ảnh và Tật Phong Đao tạo thành một bộ đao pháp vô tiền khoáng hậu, đến cả lão đầu cũng phải cảm thán.
– Cuối cùng tiểu tử ngươi đánh hay là không đánh.
Đao pháp của Lâm Phong vừa đánh vừa lùi, chém được vài đao thì dùng bộ pháp chạy mất khiến đối phương không tìm được vị trí, nhìn qua thì có vẻ huyền diệu nhưng cuối cùng lại không có ít gì.
Lâm Phong cũng cảm thấy bộ đao pháp này có vấn đề nhưng hắn không phải là loại người dễ dàng bỏ cuộc, vậy là hắn lại tiếp tục vừa đánh vừa lùi.
– Tiểu tử ngươi đừng uổng công vô ích nữa, tốt nhất nên dành thời gian chuẩn bị cho đại hội sắp tới.
– Lão cứ đợi đấy, chờ xem ta dùng bộ đao pháp này đánh bại yêu nữ.