Chương 53: Rơi Vực
Lâm Phong bày ra bộ mặt đau khổ, hắn vẫn chưa tìm thấy Huân Vũ, mấy vạn linh thạch bên trong giới chỉ vẫn chưa kịp dùng, tương lai vừa sáng lạng đã vụt tắt, hắn không cam lòng cứ như vậy mà ra đi.
– Ta có thể giúp ngươi một chút, xem như trả ân cứu mạng của ngươi.
Lãnh Hàn Băng dùng chút sức lực còn lại kéo khăng che mặt, để lộ dung mạo tuyệt trần, đúng như Lâm Phong dự đoán, đẹp không lối thoát.
Gương mặt nàng dần áp sát vào hắn, đôi mắt khẽ nhắm, đôi môi khẽ chạm vào nhau, một cảm giác mát lạnh tê dại truyền đến làm cho Lâm Phong đứng hình mất vài giây.
Hai tay Lâm Phong ôm lấy eo nàng, thon gọn mềm mịn, dù sao cũng không thoát được, vậy thì tranh thủ tận hưởng chút dư vị tuyệt vời của thế gian.
– Tiểu tử, trước tiên làm chính sự, sau đó hôn tiếp.
– Chẳng phải ta đang làm chính sự sao?
– Có muốn sống không?
– Muốn, tất nhiên muốn, tiền bối có cao kiến gì sao?
Lão đầu trầm giọng.
– Trước khi chạm đất, lão phu sẽ đưa ngươi tiến vào cổ nhẫn.
– Thứ đó chứa được người sống sao?
– Phải liều thôi.
Lâm Phong khẽ đẩy nữ tử trong lòng, vẻ lạnh nhạt thường ngày của nàng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một gương mặt xinh đẹp ẩn hiện nét dịu dàng làm cho lòng người rung động.
Lâm Phong nhìn đến ngẩn người, chút nữa là quên luôn cả chính sự.
– Cho dù có chuyện gì xảy ra thì đạo hữu cũng không được dùng thần thức chống cự.
Hắn vừa dứt lời liền ôm chặt nàng vào lòng chờ đợi tín hiệu của lão đầu, thời gian dần trôi, hai người vẫn đang tiếp tục rơi.
– Có khi nào rơi đến cuối chương không?
– Tiểu tử, chuẩn bị.
Lúc hai người sắp chạm đất, đột nhiên thân ảnh cả hai biến mất giữa không trung chỉ còn lại một chiếc giới chỉ rơi trên mặt đất, vài hơi thở trôi qua, Lâm Phong và Lãnh Hàn Băng chợt xuất hiện cách giới chỉ không xa.
Lâm Phong nằm trên mặt đất, ngẩng mặt nhìn trời, thở dốc từng hơi, như vậy là hắn vẫn còn sống, ánh mắt hắn nhìn nữ nhân trong lòng, có lẻ nàng đã hôn mê bất tỉnh.
– Lão đầu, không gian đó là sao? Thật đáng sợ.
Vừa tiến vào cổ nhẫn, Lâm Phong cảm giác cơ thẻ như bị xé ra từng mảnh, hô hấp không thông, linh lực không tụ, ý thức cũng không còn.
– Lão phu cũng không rõ.
– Nà ní, chẳng phải lão là chủ nhà sao?
– Có những chuyện tiểu tử ngươi không nên biết sẽ tốt hơn.
– Không nói thì thôi.
Điều quan trọng là Lâm Phong vẫn còn sống, những thứ còn lại tạm thời để qua một bên, trước tiên phải xem đây là nơi nào cái đã.
Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, chẳng thấy gì hết, có lẽ nơi này quá sâu nên thái dương cũng không thể soi vào, âm u hơn cả Lạc Nhạn Cốc.
Hắn lấy Phong Hỏa Pháp Chỉ kích hoạt, không ngờ có thể dùng được, xem ra cấm không đại trận mà lão đầu nói chỉ có thể cấm tu sĩ phi hành, những thứ khác vẫn dùng được.
Nhờ có ánh sáng từ pháp chỉ, Lâm Phong tạm thời có thể quan sát xung quanh, bên cạnh có một dòng suối nhỏ chảy qua, vậy là có nước để dùng nhưng lại không nhìn thấy sinh vật nào tồn tại, không chừng nước này có độc, vậy là hết nước để dùng.
Lâm Phong đi dọc theo dòng suối, hi vọng có thể tìm thấy đường ra, lúc phi hành trên không, hắn vẫn chưa thấy điểm cuối của cái vực này, giờ đi bộ thì không biết đến khi nào mới ra khỏi đây.
– Bên phải của tiểu tử ngươi có một cái hang động, có thể vào đó nghỉ ngơi.
– Lại là hang động? Có chỗ nào khác không? Hình như ta bị dị ứng với hang động rồi.
– Đừng dài dòng nữa, nhanh đi.
Phía trước hang động có bày một cái trận pháp địa cấp nhưng đã bị ai đó phá nát, chỉ để lại một ít dấu vết, bên trong hang động thì tối thui, phải dùng Liệt Hỏa Phần Thiên để soi đường.
Trên đường đi không có dấu vết của sinh mệnh nên Lâm Phong đoán nơi này không có tu sĩ hay yêu thú lui tới, có thể tạm thời trú ẩn.
– Ai lại đào một cái hang sâu như vậy?
Lâm Phong đã đi gần cả dặm mà vẫn chưa tới cuối, thầm nghĩ tên nào đào cái hang này chắc thuộc loại dở hơi nếu không thì chắc là đào vì đam mê.
Nhưng suy đoán của hắn đã hoàn toàn sai lầm vì nơi cuối hang là một không gian rộng lớn với đầy đủ tiện nghi, ở giữa là một hồ nước rộng vài trượng, có thể thấy được vài đầu tiểu ngư đang bơi lội, bên cạnh hồ nước là một nơi dùng để luyện đan.
– Thì ra là một cái đan phòng, hèn gì lại đào sâu như vậy.
Hang động phải đào sâu như vậy là để tránh bị ngoại vật ảnh hưởng, trong quá trình luyện chế đan dược chỉ cần một ảnh hưởng nhỏ cũng có thể dẫn đến bạo lô.
– Tiểu tử, mau tìm xem còn thứ gì không?
Lâm Phong tìm một nơi đặt Lãnh Hàn Băng xuống sau đó bắt đầu tìm kiếm, nơi này chắc chắn là động phủ của một vị đan sư, dựa vào trận pháp được bố trí bên ngoài thì có lẽ là một vị địa cấp đan sư.
Không gian bên trong khá lớn nhưng hồ nước đã chiếm gần một nửa diện tích, số còn lại không nhiều, chưa tới nửa giờ đã bị Lâm Phong dọn sạch.
Lúc sau, lão đầu bay đến bên cạnh hắn hỏi thăm.
– Còn thứ gì tốt không?
– Còn.
– Thứ gì?
– Cái nịt.
Lâm Phong càng nghĩ càng tức, không biết tên thiếu đạo đức nào đã đến đây trước hắn, ngay cả một khối linh thạch cũng không để lại.
Lão đầu thở dài cảm thán.
– Rơi vào động phủ của một vị đan sư mà không hôi được thứ gì, hiếm thấy hiếm thấy.
– Xem ra vận hạn của lão tử vẫn chưa hết a.
Lâm Phong chán nản nằm dài trên đất, cảm giác mệt mỏi dâng tràn toàn thân, nhân sinh hôm nay quá kịch tính, đã đến lúc hắn phải nghỉ ngơi.
Trong lúc Lâm Phong ngủ thẳng cẳng thì có một đám người đang vò đầu bứt tóc, trong số đó có một thiếu nữ liên tục bỉu môi.
Khó khăn lắm Lãnh Phi Dao mới tìm được ký hiệu tỷ tỷ để lại nhưng chỉ kéo dài đến bên cạnh hang động của một đầu yêu cầm thì biến mất.
Trong lúc tức giận nàng đã bắt con yêu cầm kia tra tấn liên tục mấy canh giờ mà vẫn không có kết quả.
– Chẳng lẽ tỷ tỷ thích trò này rồi sao?
Cách đó không xa, Lãnh Tuyên nhắm mắt dưỡng thần, nơi này có lưu lại khí tức của nữ nhi, ngoài ra còn có một ít dấu vết sử dụng pháp chỉ.
– Chẳng lẽ Băng nhi thật sự xảy ra chuyện?
Đầu yêu cầm kia vẫn ở bên trong hang động chứng tỏ Hàn Băng đã bỏ trốn, với tu vi của nữ nhi cho dù 10 đầu huyền cấp yêu cầm cùng lúc xông lên cũng không phải đối thủ, trừ khi nữ nhi bị trọng thương.
Đúng lúc này, một đạo hồng quang từ trên trời giáng xuống, mấy trăm đệ tử Thánh Cung vừa nhìn thấy lập tức hành lễ.
– Tham kiến thánh nữ.
– Yêu nữ tới rồi.
Lãnh Phi Dao vội cuối đầu, cả cuộc đời của nàng không sợ trời cũng không sợ đất chỉ sợ đúng hai người, một là tỷ tỷ Lãnh Hàn Băng, người còn lại chính là yêu nữ trước mặt.
Hồng y nữ tử mang khăn che mặt chỉ để lộ ánh mắt ra bên ngoài, giọng nói của nàng tràn đầy mê hoặc.
– Người đâu?
– Khởi bẩm thánh nữ, ký hiệu của Lãnh sư tỷ chỉ để lại đến đây.
Hồng y nữ tử liếc nhìn hang động, nàng có thể cảm nhận được Lãnh Hàn Băng từng tới nơi này.
Hồng quang bay vào bên trong hang động, hồng y nữ tử xuất hiện bên cạnh Lãnh Phi Dao, ánh mắt nàng nhìn đầu yêu cầm đang hoảng sợ nằm trong gốc.
– Phi Dao, đã lâu không gặp, có phải muội đang tránh né ta không?
– Không, không có, dạo này muội bận bế quan tu luyện, sau đó lại phải đi tìm tỷ tỷ nên không có thời gian đến chỗ của Linh Mộng tỷ tỷ.
Hồng y nữ tử khẽ gật đầu, nàng bước đến trước mặt đầu yêu cầm, ngọc thủ giơ lên, hỏa ảnh phủ xuống, yêu cầm lập tức bị đốt thành tro, chết không kịp hiểu.