Chương 54: Địa Cấp Thú Cốt
Lãnh Phi Dao nhìn mà biến sắc, yêu nữ vẫn bá đạo như vậy, đừng nói là yêu thú cho dù trước mặt là tu sĩ thì yêu nữ vẫn xuống tay không chớp mắt.
Hồng quang từ trong hang động bay ra, hóa thành một đạo trường hồng kéo dài đến tận chân trời, có lẽ nàng muốn tự đi tìm hơn là trông chờ vào người khác.
– Yêu nữ bay cao như vậy không biết có bị thiên thú nhìn thấy không? Có thể từ trên trời rơi xuống thì càng tốt.
Lãnh Phi Dao thầm cầu nguyện nhưng nàng biết sẽ không linh nghiệm vì nàng đã dùng cách này hàng trăm lần mà yêu nữ kia vẫn còn sống tốt.
Thêm vài ngày trôi qua, bên trong hang động, giọng nói của lão đầu vang lên.
– Tiểu tử dậy mau, thời của ngươi tới rồi.
– Lão đầu, ta đã nói lão không được dùng câu này mà.
– Mau nhìn sang trái.
– Nhìn gì…
Lâm Phong vừa tĩnh giấc nên còn mơ màng chỉ thấy được có ai đó đang làm gì đó bên cạnh.
– Bạch đạo hữu tĩnh rồi sao.
Hắn đang muốn chào hỏi thì ngẩn người, trước mặt hắn là hồ nước, bên trong hồ có một nữ nhân đang thanh tẩy cơ thể, hơi nước lượn lờ, đáng tiếc là chỉ nhìn thấy được bóng lưng.
– Không được, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.
Lâm Phong liên tục niệm chú, tuy hắn đã dùng hết sức lực để nhắm hai mắt nhưng chỉ thành công một bên, bên còn lại thì chịu, chợt hắn nhớ ra một chuyện quan trọng.
– Lão đầu, có phải lão đã thấy hết rồi không?
– Thì sao?
– Được lắm, lão làm vậy không thấy có lỗi với toàn bộ khí linh trong thiên hạ sao?
Lão đầu trả lời bằng giọng khinh bỉ.
– Nữ nhân lão phu nhìn thấy còn nhiều hơn yêu thú tiểu tử ngươi gặp, đừng nói nhảm nữa, lo mà tập trung quan sát.
– Lão nói thật sao?
– Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi tưởng chủ nhân của cổ nhẫn chỉ có nam nhân?
– Hảo lão đầu.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, lão nhìn thấy thì có sao, dù sao khí linh như lão cũng chẳng làm ăn được gì.
Nghĩ đến đây, hắn lại tiếp tục niệm chú, ánh mắt vẫn nhìn chiếc cổ thon dài của nàng, chẳng khác gì một tác phẩm của tạo hóa.
Lãnh Hàn Băng tựa lưng ngọc vào thành đá, cảm giác mát lạnh làm nàng thêm phần tĩnh táo, từng hạt nước trong suốt lướt qua làng da mềm mịn không một tỳ vết tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp như tranh vẽ.
Ánh mắt nàng nhìn mặt hồ long lanh, nhớ đến lúc hai người rơi xuống vực, cảm giác cận kề sinh tử đó nàng sẽ không bao giờ quên được, còn có cảm giác kỳ lạ lúc đó, lúc mà cả hai chạm vào nhau.
– Sao ta lại làm ra chuyện xấu hổ như vậy?
Chuyện cũ nghĩ lại mà thẹn, có thể nàng cũng như hắn không muốn kết thúc cuộc đời một cách đơn giản hoặc là muốn trả đại ân cứu mạng, vừa nghĩ đến đây, gương mặt lưu manh kia lại xuất hiện trong tâm trí của nàng.
Lãnh Hàn Băng đột nhiên có cảm giác như bị ai đó nhìn lén, nàng vội quay lại thì thấy lưu manh vẫn đang nhắm mắt.
– Là ta đa nghi sao?
Nàng nhìn nam tử nằm trên đất, cảm giác có gì đó không đúng, hình như lúc đó hắn nằm ngửa sao giờ lại nằm nghiêng rồi?
– Lưu manh đáng chết.
Lâm Phong vừa hé mắt thì thấy một mũi băng tiễn lao nhanh đến, hắn lập tức nhảy lên rồi chạy thẳng ra bên ngoài.
– Ta chưa thấy gì hết, ta thề.
Nhìn thân ảnh Lâm Phong biến mất, chỉ còn giọng nói nham nhở vọng lại, hai má Hàn Băng ửng hồng, lưu manh ngủ như chết suốt ba ngày lại thức đúng ngay lúc này, nhất định là hắn cố ý.
Lâm Phong rời khỏi hang động, trước tiên hắn đi đến vị trí bản thân đã rơi xuống, nhìn mười mấy đầu yêu cầm nằm bất động, khí tức tiêu tán, chắc là đã sớm đăng xuất.
– Từ trên cao như vậy rơi xuống thì chết là đúng rồi.
Sau khi thu hết yêu cầm vào túi trữ vật, Lâm Phong lại lượn thêm vài vòng tìm hiểu địa hình, sẵn tiện để lão đầu nhìn rõ cấm trận xem có thể phá được không.
– Trận pháp này đã tồn tại gần vạn năm, phá giải không khó nhưng giờ chưa phải lúc.
– Đồng ý.
Lâm Phong gật đầu, yêu thú bình thường sẽ không đến những nơi u ám này, chỉ có mấy đầu yêu cầm thỉnh thoảng ghé qua nhưng có Cấm Không Đại Trận ở đây, tên nào lao xuống thì tên đó xác định.
Nghĩ đến đây hai mắt Lâm Phong sáng lên, hắn lấy ra Âm Dương Tán bôi lên mắt, âm khí dày đặc lập tức xuất hiện.
– Nhân phẩm của lão tử trở lại rồi.
Lâm Phong một tay cầm Thực Cốt Pháp Tiễn, tay còn lại cầm Âm Thi Phấn bắt đầu vào việc, từng bộ hài cốt đội đất chui lên giữa không gian u ám, làm cho hắn có chút lạnh người.
Cấm Không Đại Trận giống như một tấm lưới vô hình chỉ cần yêu cầm bay vào sẽ rơi xuống, đại trận đã tồn tại gần vạn năm, số lượng yêu thú chôn thay ở nơi này chắc chắn không ít.
Lâm Phong vừa đi vừa lụi, khí tức Thực Cốt Pháp Tiễn không ngừng tăng lên, đã sắp tiếp cận địa cấp.
Nữa ngày trôi qua, bạch tiễn thuận lợi đột phá địa cấp pháp binh, Lâm Phong lấy ra một khúc bạch cốt có hình dáng giống như đại đao bắt đầu khắc lên Thực Cốt Pháp Văn rồi tiếp tục quá trình đồ cốt.
Hắn không có ý định thăng cấp Thực Cốt Pháp Tiễn lên thiên cấp bởi vì quá trình này vô cùng tốn kém, số linh thạch bỏ ra có thể mua được một món thiên cấp bảo vật.
– Ầm…
Đại địa chấn động, một bộ yêu cốt to gấp mấy lần bình thường từ dưới đất bò lên, uy áp khủng bố ép Lâm Phong đến khó thở.
– Cảm giác này chính là…
Bên trong bộ yêu cốt có một viên yêu đan tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, Lâm Phong vừa nhìn thấy liền ngửa mặt cười lớn.
– Muh ha ha ha… lão tử giải hạn thành công rồi.
Bộ yêu cốt vươn mình đứng thẳng, hai cánh vỗ liên tục nhưng không cách nào bay lên, cuối cùng chỉ có thể chạy đến chỗ Lâm Phong.
– Hình như có gì đó không đúng.
– Tiểu tử, mau giải quyết nó.
– Ăn một tiễn của lão tử.
Bạch tiễn đâm vào bộ yêu cốt, thời gian như dừng lại, cả hai đều bất động, một cơn gió nhẹ lướt qua, tiễn đưa bộ bạch cốt về cát bụi.
Viên yêu đan rơi trên mặt đất bị Lâm Phong thu vào cổ nhẫn, với tu vi hiện tại của hắn không cách nào chạm vào địa cấp yêu đan, còn tốt là thứ này không có ý thức nếu không cổ nhẫn cũng không thu vào được.
– Lão đầu, chuyện vừa rồi là sao? Chẳng lẽ Âm Thi Phấn không có tác dụng với địa cấp yêu thú.
– Yêu thú khi tiến vào địa cấp sẽ trải qua quá trình lột xác, ý thức của bọn chúng dần xuất hiện, linh trí tăng cao, một số loại yêu thú có huyết mạch cường đại còn có thể giao tiếp với nhân tộc.
– Còn có chuyện này sao?
Một vài đầu yêu thú hùng mạnh dù có vẫn lạc thì bên trong cơ thể vẫn lưu lại một ít bản năng chiến đấu, khi bọn chúng cảm nhận được nguy hiểm thì loại bản năng này sẽ tự động kích hoạt.
Biết được Âm Thi Phấn chưa hết hạn, Lâm Phong lại tiếp tục thăm ngàn, hắn quyết định chơi lớn một lần, lấy Âm Thi Phấn đổ lên người sau đó chạy loạn khắp vực sâu.
Đám thú cốt giống như được hồi sinh lập tức truy đuổi, vậy là có một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện, bên dưới vực sâu có một thanh niên tay cầm đại đao đơn thân độc mã quần chiến với mấy trăm bộ thú cốt, mỗi lần đại đao chém xuống là một bộ thú cốt tan biến, nhìn qua có vẻ thanh niên rất lợi hại.
Cách đó không xa, Lãnh Hàn Băng trợn mắt kinh ngạc, cả đời nàng chưa từng nhìn thấy một cảnh tượng nào kinh dị như vậy.
– Nhất định lưu manh đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì đó, ngay cả thú cốt nhìn thấy cũng không tha.
Nhớ tới tình cảnh bên trong hang động, đôi gò má xinh đẹp dần đỏ ửng, khóe miệng nàng khẽ cong lên để lộ nụ cười hiếm thấy.
– Đáng đánh.