Chương 52: Truy Đuổi
Lâm Phong đã quen với bộ dáng lạnh nhạt của nàng, còn tốt là hắn không theo đuổi nữ nhân này nếu không phải tốn một đống linh thạch để mua muối cho đời đỡ nhạt.
– Trứng rán cần mỡ, bắp cần bơ…
– Éc… éc…
– Sai rồi, câu kế tiếp phải là, định mệnh…
Bên ngoài hang động, một đầu yêu cầm đang phi như điên tới, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.
Lãnh Hàn Băng cũng bị nó làm kinh động, vẻ mặt tức giận nhìn lưu manh.
– Chẳng phải ngươi đã tính hết rồi sao?
– Đây là bước ngoặt mà tại hạ không lườn trước được.
Nhìn đầu yêu cầm càng lúc càng gần, Lãnh Hàn Băng lập tức lấy ra pháp chỉ kích hoạt, một luồng lam quang xuất hiện cuốn lấy cả hai bay đi.
Yêu cầm đuổi theo phía sau, trong tay Lãnh Hàn Băng là huyền cấp pháp chỉ so với tốc độ của huyền cấp yêu cầm không hơn bao nhiêu, tạm thời không cách nào cắt đuôi.
Lâm Phong đang bay thì hưng phấn hét lên.
– Ta nghĩ ra rồi, nhất định là một trong hai đầu yêu cầm trong lúc đi kiếm ăn đã bị cuốn vào thù triều, cho nên khi đầu yêu cầm còn lại đi kiếm ăn thì hang động sẽ bỏ trống.
– Ngươi có im đi không.
Lãnh Hàn Băng tức giận nhìn tên trời ơi bên cạnh, giờ phút này mà còn có tâm trạng đùa giỡn, không biết trong đầu hắn chứa thứ gì nữa.
Lão đầu cũng cạn lời, dù lão sống qua mấy chục vạn năm cũng hiếm khi gặp được loại hàng cực phẩm như Lâm Phong.
– Đầu yêu cầm kia hình như muốn đuổi cùng giết tận, tiểu tử ngươi chuẩn bị tinh thần là vừa.
– Yên tâm, ta lo được.
Lâm Phong vừa dứt lời thì nhìn thấy một đàn yêu cầm không biết từ đâu xuất hiện, hình dáng hoàn toàn khác với đầu yêu cầm đang đuổi theo, chắc chắn không phải họ hàng.
– Thôi rồi, lão tử đánh rơi nhân phẩm mất rồi.
Giác quan của yêu thú hơn xa tu sĩ, bọn chúng có phát hiện ra dao động linh lực từ khoảng cách vài chục dặm, đây là lý do Lâm Phong không sử dụng Hành Không Pháp Chỉ di chuyển bên trong Hoang Nguyên.
Một đầu yêu cầm thì Lâm Phong còn có thể giải quyết nhưng một đám yêu cầm thì hắn chỉ có thể sử dụng quyền trợ giúp.
– Bạch đạo hữu, còn cái địa cấp pháp chỉ nào không? Cho ta mượn vài cái.
Lãnh Hàn Băng cũng biết tình hình nguy cấp, đành cắn răn lấy ra một tờ địa cấp pháp chỉ kích hoạt, linh lực vừa truyền vào, pháp văn liền lóe lên nhưng không kích hoạt được, cơ thể nàng khẽ rung lên, khóe môi trào ra tia máu.
– Nha đầu này vừa kích hoạt huyền cấp pháp chỉ nên giờ không còn đủ linh lực.
– Để đó cho ta.
Lâm Phong giành lấy pháp chỉ kích hoạt, linh lực vừa truyền vào liền quay trở lại cơ thể hắn.
– Sao không dùng được?
– Trên pháp chỉ có ấn ký, chỉ có ta dùng được.
Giọng nói suy yếu của Lãnh Hàn Băng truyền đến, lúc này sắc mặt của nàng đã tái nhợt, cơ thể lại rơi vào tình trạng kiệt sức.
Một tay Lâm Phong ôm Lãnh Hàn Băng, tay còn lại cầm sẵn pháp chỉ, bất cứ lúc nào cũng có thể kích hoạt, Hành Không Pháp Chỉ của hắn chỉ là hoàng cấp pháp chỉ, tốc độ không thể so với huyền cấp yêu cầm, sớm muộn gì cũng bị bọn chúng đuổi kịp.
– Lão đầu, có cách gì không?
Lão đầu im lặng một lúc rồi thở dài.
– Hài… thời của lão phu sắp tới rồi.
– Đậu xanh.
Lúc này, đàn yêu cầm đã đuổi tới sau lưng, Lâm Phong lấy ra một viên yêu đan ném về phía bọn chúng.
– Ầm…
– Nổ tốt lắm, nổ chết bọn chúng đi.
Yêu đan vừa bay tới gần đám yêu cầm liền phát nổ, hai đầu yêu cầm không kịp phản ứng bị nổ rơi xuống, một đám còn lại tiếp tục đuổi theo nhưng lần này bọn chúng đã giữ khoảng cách, không áp sát như trước.
Lâm Phong kích hoạt thêm một tờ pháp chỉ, linh lực của hắn chỉ còn lại một nửa phải dùng dược tề để khôi phục, ánh mắt liên tục nhìn xung quanh, hi vọng tìm được lối thoát.
– Buôn ta ra.
Lãnh Hàn Băng nhỏ giọng nói, có lẽ vì kiệt sức nên giọng nói của nàng không còn lạnh như bình thường.
– Nếu ngươi còn sống thì đi đến Cửu Huyền Thánh Cung tìm Liễu gia, nói cho bọn họ biết không cần phải tìm ta.
– Lão tử không rảnh, muốn đi thì đạo hữu tự tìm đường mà đi.
– Ngươi sao lại ngốc như vậy, nếu còn tiếp tục như vậy thì ta và ngươi đều không thể thoát được.
Lâm Phong tất nhiên biết được nhưng hắn không phải loại chơi dơ bỏ bạn, hơn nữa nàng đã cứu hắn vài lần, cũng có thể xem như sinh tử chi giao.
– Có một mỹ nhân như Bạch đạo hữu bên cạnh dù chết cũng thành quỷ phong lưu, xứng đáng lắm.
Lãnh Hàn Băng mở to mắt nhìn hắn, thời khắc sinh tử là lúc bản chất con người lộ rõ nhất, lưu manh này không ngờ còn ẩn giấu một bộ mặt như vậy, nhìn kỹ lại thì bộ dáng của hắn cũng không đáng hận.
– Ta không phải họ Bạch, ta họ Lãnh.
– Họ Lãnh sao? Ta vẫn thấy họ Bạch tốt hơn, họ Lãnh quá lạnh.
– Không cần ngươi quan tâm.
Lâm Phong nhìn đám yêu cầm bám theo phía sau, xem ra hôm nay nhân phẩm của hắn ngủ quên rồi, với tình hình bây giờ sớm muộn gì cũng có thêm một đám yêu cầm xuất hiện. Hoang Nguyên chính là như vậy, khi thì tĩnh lặng đến đáng sợ, khi thì náo nhiệt đến đáng kinh.
– Bạch đạo hữu, nếu hôm nay không chết, đạo hữu cho ta biết tên được không?
– Ngươi biết tên ta làm gì?
– Đạo hữu biết tên của ta mà ta không biết tên của đạo hữu thì không được công bằng, Lâm Phong ta chưa bao giờ chịu thiệt.
Lâm Phong vừa dứt lời liền lao thẳng xuống đất, Lãnh Hàn Băng chợt nhận ra không biết từ bao giờ bọn họ đã bay tới một cái vực sâu, đám yêu thú cũng lao xuống theo.
Vực thẳm bên dưới như một vết cắt chẻ đôi sơn mạch, vừa hẹp vừa sâu, còn có cuồng phong thổi loạn, không dễ phi hành.
Lâm Phong nhìn đám phi cầm phía sau, khóe miệng nhếch lên nụ cười mờ ám.
– Tới lúc lão tử báo thù rồi.
– Ầm… ầm… ầm…
Hắn ném một lượt ba viên yêu đan về phía đám yêu cầm, vì địa hình hẹp nên bọn chúng không có đủ không gian để né tránh, chỉ có vài đầu phi cầm kịp bay lên, số còn lại đều bị nổ cho rơi xuống.
– Éc… Éc…
– Tiểu tử, hình như bọn chúng đang gọi viện binh.
– Lão hiểu bọn chúng nói gì sao?
– Lão phu đoán như vậy, tiểu tử ngươi còn di ngôn gì không, sau này lão phu sẽ giúp ngươi thực hiện.
Lâm Phong nhìn thấy thêm một đám phi cầm từ trên cao bay xuống, không lẽ hắn phải bỏ mạng ở cái nơi hẻo lánh này?
– Lão đầu, thật ra bao lâu nay ta có một tâm nguyện vẫn chưa thực hiện được, hi vọng lão giúp ta.
– Nói.
– Nếu có một ngày lão xuất hiện trong phòng đấu giá nhất định phải hô giá thật cao, số linh thạch đấu giá được toàn bộ đều ném xuống cái vực sâu này, vậy là ta mãn nguyện rồi.
– Tiểu tử thúi.
Lúc này đám yêu cầm đã xuất hiện phía trước Lâm Phong, thành công vây lấy hắn, bọn chúng vừa bay vừa hét, hình như không có ý định tấn công, rõ ràng là muốn đợi con mồi kiệt sức.
Lâm Phong chỉ còn cách lao thẳng xuống vực, nơi này giống như một cái tuyệt vực, sâu không thấy đáy.
Đột nhiên Hành Không Pháp Chỉ ngừng hoạt động, Lâm Phong lập tức tiến vào trạng thái rơi tự do, hắn vội lấy thêm một tờ pháp chỉ kích hoạt nhưng vô dụng.
– Chẳng lẽ hết hạn? Không thể nào.
– Nơi này có một cái cấm không đại trận, không thể phi hành.
– Sao cái gì lão cũng biết hết vậy.
Lâm Phong buồn bực lên tiếng, lão đầu càng nói thì hắn càng tuyệt vọng, chợt hắn nhìn thấy đám phi cầm cũng rơi không phanh, nỗi tuyệt vọng được chia sẻ phần nào.
Chợt giọng nói của Lãnh Hàn Băng truyền đến.
– Có phải ngươi rất hối hận không?
– Đúng a, ta còn là xử nam, nụ hôn đầu của ta vẫn còn đây này.