Chương 192: Mẫu Nữ Tâm Sự
Lâm Phong nhớ tiểu sư tỷ từng nói, phụ thân của nàng có tới bốn vị lão bà, mẫu thân của nàng là thê, ba người còn lại là thiếp, cuối cùng hắn cũng được diện kiến.
– Tiểu bối Lâm Phong, tham kiến các vị tiền bối.
– Không cần đa lễ.
Lãnh Tuyên nhìn thanh niên trước mặt, trong lòng hoài niệm, nhân sinh đúng là khó lường, tên vô danh tiểu tốt ngày nào hôm nay đã sắp trở thành hiền tế của lão.
– Tiểu tử ngươi hôm nay biểu hiện không tệ, Hàn Băng rất thích món quà của ngươi.
– Tiền bối quá lời.
– Tuy nói là lễ vật nhưng thứ quý giá như vậy Lãnh gia cũng không thể nhận không, tiểu tử ngươi có yêu cầu gì cứ nói ra, đừng ngại.
– Chỉ là một chút quà mọn, tiền bối không cần khách khí.
Băng liên và băng đan là quà Lâm Phong chuẩn bị cho sinh thần của Hàn Băng, tuy có chút quý giá nhưng so với những chuyện mà Hàn Băng đã âm thầm giúp đỡ hắn thì chẳng đáng vào đâu.
Nếu như bây giờ Lâm Phong đưa ra điều kiện với Lãnh Tuyên thì chuyến đi lần này của hắn không phải là chúc mừng sinh thần của Hàn Băng mà giống như đang giao dịch với Lãnh gia hơn.
Lãnh Tuyên nhìn thấy bộ dáng từ chối dứt khoát của Lâm Phong, ánh mắt thoáng hiện qua chút tán thưởng, với kinh nghiệm nhìn người mấy chục năm của lão, muốn phân biệt thật giả không phải là chuyện gì khó.
– Tiểu tử ngươi đã có lòng thì lão phu cũng không nhiều lời, sau này gặp phải khó khăn có thể đến Lãnh gia tìm trợ giúp.
– Đa tạ tiền bối chiếu cố.
– Tiểu tử ngươi đừng vội rời đi, đợi dạ tiệc kết thúc, cùng lão phu đi gặp vài người.
– Vâng.
Dạ tiệc kéo dài liên tục vài canh giờ thì kết thúc, mọi người lần lượt ra về chỉ có Lâm Phong và một số nhân vật quan trọng được Lãnh gia giữ lại.
Lãnh Tuyên đích thân dẫn theo Lâm Phong đi làm quen với các vị trưởng bối của Lãnh gia, sau đêm nay, có lẽ tất cả các thế lực lớn nhỏ bên trong Cửu Huyền Thánh Cung đều sẽ biết Lâm Phong đã được Lãnh gia thừa nhận.
Bên trong một căn phòng của Lãnh gia, Lãnh Hàn Băng ngồi trên giường, trong tay nàng vẫn cầm Cửu Sắc Liên Hoa, khóe môi thỉnh thoảng cong lên, gương mặt xinh đẹp ẩn hiện tiếu ý.
Cửa phòng mở ra, Vương phu nhân từ bên ngoài bước vào, bà đi đến bên cạnh Hàn Băng, nhìn bộ dáng thất thần của nữ nhi, bà nhỏ giọng gọi.
– Hàn Băng
Vương phu nhân khẽ gọi, bình thường tính cảnh giác của Hàn Băng rất cao nhưng từ khi bà bước vào phòng đến giờ mà nữ nhi vẫn không hay biết, có lẽ thân xác còn ở đây mà linh hồn đã bay đến chỗ tiểu tử kia rồi.
– Mẫu thân.
Hàn Băng vội đứng lên hành lễ, ngọc thủ giấu liên hoa ra phía sau, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
– Mẫu thân tìm nữ nhi có chuyện gì không?
– Chẳng lẽ ta không thể gặp nữ nhi của mình được sao?
Vương phu nhân ngồi xuống giường, nàng ra hiệu cho Hàn Băng ngồi bên cạnh.
– Ta có vài chuyện muốn nói với con, là chuyện có liên quan đến Lâm Phong.
– Hắn làm sao?
Vừa nghe đến Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng của Hàn Băng thoáng qua vài phần hoảng hốt, khi nhìn thấy vẻ mặt thâm ý của mẫu thân, nàng chợt nhận ra bản thân phản ứng có chút quá mức.
Vương phu nhân nắm lấy ngọc thủ của nữ nhi.
– Con yên tâm, đa số các vị trưởng bối trong tộc đã chấp nhận Lâm Phong, dù sao hắn cũng là thiên tài hiếm thấy, gần đây còn lập được công lớn cho Thánh Cung, tiền độ rộng mở.
– Thật vậy sao?
Nếu là lúc trước, Lãnh gia nhất định không chấp nhận một tên vô danh tiểu tốt như Lâm Phong nhưng bây giờ thời thế đã thay đổi, cao tầng của Lãnh gia đều cho rằng Lâm Phong là đối tượng thích với Hàn Băng.
Không chỉ thiên phú hiếm có mà nhân phẩm cũng không tệ, từng lập công lớn cho Thánh Cung, quan trọng nhất là Lâm Phong thân cô thế cô, tương lai có thể toàn lực trợ giúp cho Hàn Băng và Lãnh gia.
Vương phu nhân nhìn ánh mắt nghi ngờ của Hàn Băng, đúng là nữ sinh hướng ngoại, từ trước đến giờ nữ nhi chưa từng nghi ngờ lời nói của bà.
– Dù Lãnh gia không chấp nhận thì con cũng sẽ đi theo hắn có đúng không?
– Nữ nhi…
– Ta còn không hiểu tính của con sao ?
Lãnh Hàn Băng đúng là từng có ý định này, nàng biết đại môn của Lãnh gia không dễ bước vào, phụ thân của nàng lại là đương kim tộc trưởng, hôn sự của nàng nhất định sẽ được trưởng bối trong tộc để ý, không phải bản thân nàng có thể tự quyết định.
Vương phu nhân thở dài, chuyện của Hàn Băng tạm thời đã giải quyết xong nhưng vẫn còn hai chuyện làm cho bà đau đầu.
Tính tình Hàn Băng vốn lạnh lùng, không thích giao tiếp với người ngoài, hơn hai mươi năm ở Lãnh gia, số người mà nữ nhi của bà giao tiếp chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vương phu nhân biết ngoài Hàn Băng thì tiểu tử kia còn có một nữ nhân khác, vấn đề là thế lực của đối phương cũng không thua gì Lãnh gia, bà lo sau này nữ nhi sẽ chịu thiệt.
– Con cảm thấy Phi Dao như thế nào?
Lãnh Hàn Băng nghe mẫu thân nhắc đến tiểu muội, trong lòng có chút bất ngờ.
– Phi Dao làm sao?
– Mẫu thân muốn nghe con nói thật lòng, con cảm thấy tiểu muội của mình là người như thế nào?
– Phi Dao hành sự có chút bất đồng nhưng tính tình của tiểu muội rất lương thiện.
Vương phu nhân khẽ gật đầu, bà có hai nhi nữ, một thì lạnh lùng cách người ngàn dặm, một thì nuôi hoài không chịu lớn, chẳng có đứa nào giống bà.
– Trong lòng của con, Phi Dao và Lâm Phong ai quan trọng hơn?
– Chuyện này…
– Nếu chỉ được chọn một người, con sẽ chọn ai?
– Chuyện này nữ nhi chưa từng nghĩ đến, sao mẫu thân lại hỏi như vậy?
Hôm nay Vương phu nhân vô tình nhìn thấy Phi Dao trò chuyện cùng Lâm Phong, với kinh nghiệm từng trải, bà lo lắng mối quan hệ của hai đứa nhỏ này có thể đã vượt quá giới hạn.
Lãnh Hàn Băng nghe mẫu thân nói, trong lòng tràn đầy sóng gió.
– Mẫu thân, người đã nghĩ quá nhiều rồi, tiểu muội vẫn còn rất nhỏ, vẫn chưa đến lúc nói chuyện tình cảm.
– Ta cũng hi vọng như vậy nhưng mà linh cảm của một nữ nhân khiến ta không yên lòng.
Vương Phu nhân nắm lấy tay của nữ nhi.
– Con có thể hứa với mẫu thân dù sao này có chuyện gì xảy ra cũng phải bảo vệ cho Phi Dao được không?
– Mẫu thân yên tâm, nữ nhi sẽ không để ai làm tổn thương tiểu muội.
Ánh mắt Hàn Băng tràn đầy kiên định, từ nhỏ đến lớn, Phi Dao luôn ở bên cạnh nàng, tuy nàng không thường nói chuyện với tiểu muội nhưng tình cảm giữa hai người không một ngôn từ nào có thể diễn tả.
Bên trong một căn phòng khác, Lâm Phong nằm dài trên giường, bộ dáng thở không ra hơi.
Hắn có cảm giác hôm nay đến Lãnh gia không phải để dự sinh thần của Hàn Băng mà là để ra mắt người nhà của lão bà, Lãnh gia đúng là đại tộc hùng mạnh, đi cả đêm cũng không chào hỏi hết được.
– Đúng là mệt chết lão tử.
– Tiểu tử ngươi than cái gì, cơ hội như thế này bao nhiêu người muốn mà chẳng được.
Từ nay về sau, các thế lực bên trong Cửu Huyền Thánh Cung đều biết Lãnh gia chính là chỗ dựa của Lâm Phong, dù là Linh Mộng cũng không thể tùy tiện ra tay với hắn như lúc trước.
Vừa nghĩ đến Linh Mộng, trên gương mặt Lâm Phong liền hiện ra vẻ đắc ý, hôm nay hắn lại thành công chọc tức yêu nữ, làm cho nữ nhân đó phải nén giận rời đi.