Chương 191: Dị Biến
Linh Mộng nhìn Hàn Băng thu lấy lam quang pháp trượng, khóe môi khẽ cong lên, gương mặt xinh đẹp ẩn hiện tiếu ý, chỉ cần có được nụ cười của Hàn Băng, đừng nói là thiên cấp yêu đan, dù là minh nguyệt trên cao thì nàng cũng sẽ tìm cách lấy xuống.
Nếu để Lâm Phong biết được suy nghĩ của Linh Mộng, có khi sẽ bắt Hàn Băng cười mỗi ngày, cười đến khi yêu nữ phá sản thì thôi.
– Hàn Băng, nghe nói hôm nay có rất nhiều người đến tặng quà cho muội, có chọn được thứ nào vừa ý không?
– Ta vẫn chưa nhận quà.
Lãnh Hàn Băng nhìn vào đống quà lớn bên dưới, e là không có thứ nào có thể vượt qua thanh lam quang pháp trượng trong tay nàng.
Linh Mộng cũng nghĩ như vậy.
– Bây giờ muội đã nhìn rõ, trên đời này ai là người đối xử tốt nhất với muội rồi chứ?
Ánh mắt Hàn Băng liếc nhìn về phía Lâm Phong, rõ ràng là Linh Mộng cố ý khiêu khích lưu manh.
Lâm Phong cũng hiểu yêu nữ kia đang dằn mặt hắn, ánh mắt hắn chuyển qua tên gian thương bên cạnh, nhỏ giọng hỏi.
– Phong sư huynh, sao hôm nay huynh lại ăn mặc tùy tiện như vậy?
– Có sao? Ta thấy bộ y phục này rất tốt, tốn của ta 5000 khối trung phẩm linh thạch đấy.
– Đệ thấy bộ của Phi Dao sư tỷ tốt hơn, ít nhất cũng hơn vạn khối trung phẩm linh thạch.
Phong Viêm nhìn bộ y phục của Phi Dao một lúc rồi lắc đầu.
– Y phục của nữ tử thường có giá cao hơn, đệ có biết vì sao không?
– Vì sao?
– Bởi vì trên y phục được đính rất nhiều bảo thạch.
Lâm Phong gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó hỏi tiếp.
– Sao huynh không đính bảo thạch lên y phục?
– Ta là nam nhân sao có thể ăn mặc lòe loẹt như vậy.
– Nhưng làm như vậy thì y phục của sư huynh sẽ có giá cao hơn.
– Lâm sư đệ, không phải thứ gì có giá cao đều tốt, quan trọng là phải thích hợp.
Lâm Phong lại gật đầu.
– Sư huynh đúng là cao minh, vậy mà vẫn có một số người cho rằng thứ gì có giá trị cao nhất là thứ tốt nhất.
– Mấy tên đó đều là một lũ ngu ngốc.
Lâm Phong không ngờ gian thương lại chốt một câu động trời như vậy, hắn còn chưa kịp phản ứng thì chợt cảm thấy một luồn hàn khí chạy dọc sống lưng, lần này thảm rồi.
Linh Mộng nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Lâm Phong, sát khí tràn xuống đại sảnh làm cho một đám thanh niên gần đó hoảng loạn.
Hàn Băng vội ngăn lại, tuy hai tên kia nói rất nhỏ nhưng nàng và Linh Mộng vẫn luôn chú ý đến Lâm Phong nên không bỏ sót một từ nào.
Lâm Phong cảm giác sát khí tan biến, hắn thở ra một hơi, suýt chút nữa là tiêu rồi, nơi này tuyệt đối không thể ở lâu, hắn bước tới bên cạnh núi quà của Hàn Băng, sau đó lấy ra một món lễ vật đặt vào rồi xoay người rời đi.
Lâm Phong vừa xoay người thì dị biến phát sinh, lễ vật của hắn tự động mở ra, một đóa băng liên chậm rãi bay lên đến khi ngang tầm mắt của Hàn Băng thì dừng lại, linh quang chiếu rọi khắp căn phòng, nhiệt độ xung quanh không ngừng hạ xuống.
– Đây là…
– Không thể nào, sao thứ này lại xuất hiện ở đây.
– Có phải ta nhìn nhầm rồi không?
Lâm Phong đang chuẩn bị rút êm thì có cảm giác gì đó không đúng, dù Thất Sắc Băng Liên có chút quý hiếm nhưng không đến nỗi khiến cho toàn trường kinh ngạc như vậy chứ.
– Chẳng lẽ lão đầu bỏ nhầm quà?
Lâm Phong quay đầu nhìn lại, khi nhìn thấy đóa liên hoa lơ lửng trên không, vẻ mặt của hắn còn kinh ngạc gấp mấy lần đám người xung quanh.
– Cái thứ này ở đâu chui ra vậy?
Băng liên xoay vòng trên không, ánh sáng tỏa ra càng lúc càng rực rỡ, nhiệt độ bên trong đại sảnh liên tục giảm xuống, cho dù là chấp sự Thánh Cung cũng thấy lạnh người.
Đám tiểu bối đứng gần băng liên cảm giác hàn khí mãnh liệt thổi tới, cả đám vội lui về phía sau, một vài giọng nói kinh ngạc vang lên.
– Là Cửu Sắc Băng Liên.
– Thật sự là Cửu Sắc Băng Liên sao?
– Thứ này sao lại xuất hiện ở đây?
Tương truyền Cửu Sắc Băng Liên chỉ xuất hiện ở Băng Nguyên, nơi có khí hậu cực hàn, quanh năm tuyết phủ, bên cạnh băng liên thường có yêu thú hùng mạnh trấn giữ, dù là tôn giả cũng khó mà lấy được.
Mỗi đóa Cửu Sắc Băng Liên xuất thế sẽ sinh ra thiên địa dị tượng, chỉ cần ở trong phạm vi vạn dặm đều có thể phát hiện, khách mời tham dự dạ tiệc của Lãnh gia đều là những nhân vật có địa vị, trước khi băng liên xuất hiện, bọn họ ngay cả một chút tin tức cũng không nghe thấy, cho nên mới có nhiều người phản ứng kinh ngạc như vậy.
Một vị trưởng bối Lãnh gia bước tới bên cạnh Cửu Sắc Liên Hoa, đại thủ giơ lên, linh lực hùng mạnh bao phủ liên hoa, hàn khí bên trong căn phòng tan biến, đóa liên hoa bay tới trước mặt Hàn Băng thì dừng lại.
Lãnh Hàn Băng tiếp nhận Cửu Sắc Liên Hoa, ngọc thủ vừa chạm vào liên hoa liền cảm giác được hàn khí truyền đến, nhưng nàng không vận linh lực để ngăn cản vì đạo hàn khí này không làm cho nàng cảm thấy lạnh mà chỉ làm cho lòng nàng càng thêm ấm áp, đôi môi xinh đẹp nở nụ cười khuynh thành.
Ánh mắt trưởng bối Lãnh gia liếc nhìn xung quanh, giọng nói mang theo vài phần khách khí.
– Không biết là vị đạo hữu nào đã tặng bảo vật cho Lãnh gia, có thể nói ra danh tính không?
Có thể dùng Cửu Sắc Băng Liên làm lễ vật nhất định không phải là nhân vật tầm thường, nếu có thể kết giao sẽ mang lại lợi ích không nhỏ cho Lãnh gia.
Giọng nói lạnh lùng của Hàn Băng chợt vang lên.
– Tam thúc, ta đã biết người tặng là ai.
– Không biết đó là vị nào?
– Là một người rất quan trọng với ta nhưng ta không thể nói.
Lão đầu nghe vậy cũng không hỏi nữa, Hàn Băng cầm liên hoa trong tay, ánh mắt không rời một khắc, Lãnh Phi Dao không biết từ khi nào đã xuất hiện bên cạnh tỷ tỷ, ánh mắt lấp lánh nhìn Cửu Sắc Liên Hoa nhưng nàng biết bây giờ tỷ tỷ sẽ không cho mượn.
– Tỷ tỷ, hình như bên trong liên hoa có thứ gì đó.
Lãnh Hàn Băng nhìn vào liên đài, bên trong liên đài không phải là liên tử mà là đan dược, tổng cộng có 9 viên địa cấp đan dược.
– Là Băng Linh Đan.
– Còn có cả Băng Linh Đan sao?
Đám người xung quanh nghe được tỷ muội Lãnh gia trò chuyện, trong lòng chỉ biết ngưỡng mộ, ai cũng biết Băng Linh Đan là vật đại bổ với tu sĩ sở hữu băng linh thể, thứ này trăm lợi mà vô hại, càng dùng càng khỏe.
Muốn luyện Băng Linh Đan cần phải dùng ít nhất ba loại nguyên dược băng hệ khác nhau làm chủ dược, giá trị mỗi viên tuyệt đối không dưới 10 vạn trung phẩm linh thạch.
Linh Mộng nhìn đóa liên hoa trong tay Hàn Băng, lần này lại để thua tên khốn kia, chẳng lẽ nàng phải mất đi vị tỷ muội tốt nhất của mình sao.
Ánh mắt Hàn Băng nhìn nam nhân bên dưới sau đó xoay người bước vào phòng, Lâm Phong vẫn đứng im bất động, vẻ mặt suy tư, đến bây giờ hắn vẫn chưa biết vì sao Thất Sắc Băng Liên lại có thể biến thành Cửu Sắc Băng Liên.
– Nhất định là lão đầu giở trò.
Đây chính là lý do duy nhất mà Lâm Phong có thể nghĩ ra lúc này, bây giờ hắn đã không còn tâm trạng dự tiệc, chỉ muốn lập tức trở về tâm sự với lão đầu.
Đúng lúc này, một vị trưởng bối Lãnh gia xuất hiện trước mặt Lâm Phong, giọng nói mang theo vài phần hòa nhã.
– Lâm tiểu hữu, tộc trưởng có vài chuyện muốn nói với tiểu hữu.
– Làm phiền tiền bối dẫn đường.
Lâm Phong đi theo lão đầu tiến vào bên trong một căn phòng, Lãnh Tuyên đã chờ sẵn ở đó, bên cạnh còn có vài vị phu nhân, ánh mắt mọi người liên tục đánh giá thanh niên vừa bước vào.