Chương 193: Chân Tướng
Đột nhiên Lâm Phong từ trên giường bật dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, chút nữa thì quên mất đại sự.
– Lão đầu, chuyện của Thất Sắc Băng Liên là sao?
– Tiểu tử ngươi muốn hỏi chuyện gì?
– Lão đừng có mà giả ngơ, tại sao Thất Sắc Liên Hoa đột nhiên biến thành Cửu Sắc Liên Hoa, lão có biết thứ đó đáng giá bao nhiêu không?
Tuy đóa Cửu Sắc Liên Hoa của Lâm Phong tặng cho Hàn Băng chỉ là địa cấp linh dược, nhưng là loại kỳ dược hiếm có khó tìm, giá trị tuyệt đối không dưới trăm vạn trung phẩm linh thạch.
– Có phải tiểu tử ngươi hối hận rồi không? Vậy thì tới chỗ nha đầu kia xin lại là được, với quan hệ mờ ám của các người nhất định sẽ thành công.
– Ta đẹp chứ đâu có ngu.
Bây giờ mà Lâm Phong đi đòi quà không chỉ làm cho Hàn Băng thất vọng mà Lãnh gia cũng sẽ xem thường hắn.
– Lão đầu, có phải là do Thông Thiên Giới Chỉ không?
– Nếu lão phu nói trong số đám băng liên tiểu tử người hái được có một đóa Cửu Sắc Băng Liên thì ngươi có tin không?
– Lão đi mà lừa hài tử.
Lần trước Lâm Phong lấy được tổng cộng 12 gốc băng liên, 5 đóa liên hoa, 45 hạt liên tử, 69 chiếc liên diệp, làm gì có Cửu Sắc Liên Hoa ở đây.
Lão đầu không ngờ tên này lại tính toán chi li như vậy, lão biết không thể tiếp tục che giấu Lâm Phong, chỉ có thể nói ra sự thật.
– Chuyện này không thể trách lão phu, chẳng phải thời gian này vận khí của tiểu tử ngươi khá tốt sao?
– Chuyện này thì liên quan gì đến vận khí của ta?
– Sao lại không có…
Chuyện là lão đầu nhìn thấy nhân phẩm của Lâm Phong thời gian gần đây khá thịnh nên muốn mượn dùng một chút, lão lấy hết số liên tử đã thành thục mang đi gieo trồng, không ngờ lại xuất hiện một đóa Cửu Sắc Băng Liên.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt hắn lập tức trở nên hưng phấn.
– Thất Sắc Băng Liên có thể gieo ra Cửu Sắc Băng Liên sao?
– Tất nhiên là có thể.
– Muh ha ha ha… lão tử sắp phát tài rồi.
Băng liên có bốn loại bao gồm tam sắc, ngũ sắc, thất sắc và cửu sắc tương ứng với các cấp độ hoàng dược, huyền dược, địa dược và thiên dược.
Thất Sắc Băng Liên chỉ có thể trưởng thành đến địa cấp linh dược, giá trị cao nhất cũng chỉ khoảng vài chục vạn trung phẩm linh thạch mỗi gốc.
Nhưng Cửu Sắc Băng Liên thì khác, sau khi trưởng thành sẽ đạt đến thiên cấp linh dược, đây chính là kỳ dược hiếm có, giá trị mỗi gốc có thể lên đến ngàn vạn khối trung phẩm linh thạch.
Lâm Phong chỉ cần gieo khoảng chục gốc Cửu Sắc Băng Liên thì giấc mộng mua nhà ở Cửu Huyền Thành của hắn có thể sẽ trở thành sự thật.
Vừa nghĩ đến đây, Lâm Phong chợt có xúc động muốn chui vào bên trong Thông Thiên Giới Chỉ nhìn thử.
– Lão gieo được mấy gốc Cửu Sắc Băng Liên rồi? Cho ta xem với.
– E hèm… tạm thời chỉ được có một gốc.
– Lão dùng hết liên tử mà chỉ ra được có một gốc thôi sao? Nhân phẩm của lão hình như không được tốt, có phải lão đã làm chuyện gì đó mờ ám đúng không?
– Tiểu tử thúi ngươi thì biết cái gì, ngươi tưởng Cửu Sắc Băng Liên dễ ra như vậy sao?
Nếu Cửu Sắc Băng Liên dễ gieo như vậy thì sao có thể gọi là thiên địa kỳ dược, ngay cả một gốc thiên cấp linh dược bình thường thì xác xuất cũng đã là một phần trăm rồi.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm không ổn, giọng nói ẩn chứa vài phần bất an.
– Vậy lão gieo bao nhiêu lần?
– Nhân phẩm của tiểu tử ngươi khá tốt, lão phu gieo hơn 300 lần là ra.
– Cái gì?
Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong liền bật dậy, thần thức của hắn lập tức tràn vào bên trong giới chỉ, mấy gốc Thất Sắc Băng Liên lúc đầu bây giờ đã biến thành một dược viên sặc sỡ, nhìn sơ qua đúng là có đến mấy trăm gốc băng liên lớn nhỏ, trong đó có 56 gốc đã thành thục nhưng toàn bộ liên tử đều đã biến mất.
Lâm Phong đứng hình mất một lúc, ánh mắt thất thần nhìn về phía lão đầu, vẻ mặt tái nhợt, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn thốt ra được một câu.
– Linh thạch của ta còn bao nhiêu?
– Lão phu dùng khoảng 500 vạn trung phẩm linh thạch, còn lại khoảng 100 vạn.
– Ta có hỏi lão dùng bao nhiêu đâu, hu hu… linh thạch của ta.
Lâm Phong ngã gục trên giường, bộ dáng vô lực, hoàn toàn đánh mất niềm tin vào tương lai, số linh thạch hắn vất vả lắm mới tích lũy được cứ như vậy mà ra đi, ngay cả cơ hội nhìn mặt lần cuối cũng không có.
– Linh thạch của ta… các ngươi ra đi thật oan uổng… trả linh thạch lại cho ta… hu hu hu…
– Tiểu tử ngươi khóc lóc như vậy còn ra thể thống gì, mặt mũi của lão phu sớm muộn cũng bị tiểu tử ngươi làm mất sạch.
– Ta không quan tâm, linh thạch của ta… các ngươi ra đi thật oan uổng aaa…
– Được rồi, nín đi, đừng khóc nữa, hài…
Lão đầu thở dài, đúng là tạo nghiệt mà, thời gian Lâm Phong bị phạt diện bích, lão cũng không thể ra ngoài, trong lúc nhàm chán thì lão phát hiện mấy gốc Thất Sắc Băng Liên lại sắp thành thục.
Sau khi ném vào một ít linh thạch để giúp băng liên thành thục, lão đầu mang toàn bộ 56 hạt liên tử tiếp tục gieo trồng, không ngờ nhân phẩm của lão cực tốt, đến hạt thứ 50 thì gieo ra Cửu Sắc Băng Liên, thông thường tỷ lệ gieo ra thiên địa kỳ dược chỉ vào khoảng một phần ngàn mà thôi.
Nhân phẩm tốt như vậy sao có thể bỏ qua, vậy là lão đầu tiếp tục dùng linh thạch của Lâm Phong để rút ngắn thời gian thành thục của 44 gốc Thất Sắc Băng Liên, mỗi gốc thu được 9 hạt liên tử, vị chi là 396 hạt.
Vì để tránh nhàm chán, mỗi ngày lão đầu chỉ gieo 9 hạt liên tử, sau đó dùng linh thạch giúp bọn chúng phát triển, phải thừa nhận cảm giác đốt linh thạch đúng là không tệ.
Đến khi Lâm Phong xuất quan thì lão đầu đã gieo được 270 gốc băng liên, trong đó có 168 gốc thất sắc, 82 gốc ngũ sắc, 20 gốc tam sắc, hoàn toàn không có cửu sắc.
Trước đó lão đầu đã dùng 450 vạn trung phẩm linh thạch của Lâm Phong để giúp 45 gốc băng liên phát triển đến địa cấp, số linh thạch còn lại không được bao nhiêu, cho nên mấy trăm gốc linh dược vừa gieo chỉ có thể sinh trưởng đến hoàng cấp.
Dù không gieo được thêm một gốc Cửu Sắc Băng Liên nào nhưng chỉ cần một gốc thì cũng thu được lợi nhuận gấp mấy lần số vốn đã bỏ ra.
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Linh Mộng thì lão đầu lại không nhịn được, danh dự của Thông Thiên Các sao có thể bị một nha đầu chà đạp, cho nên lão quyết định dùng Cửu Sắc Liên Hoa thay thế Thất Sắc Liên Hoa làm quà tặng cho Hàn Băng.
Bây giờ lão đầu lại có cảm giác bản thân vừa làm một chuyện thừa thãi, danh dự của Thông Thiên Các chỉ sợ còn chưa kịp bị người khác chà đạp thì đã bị tên tiểu tử này dẫm nát rồi.
Lão đầu lấy ra một cái hộp ngọc ném cho Lâm Phong.
– Linh thạch thì lão phu không có, chỉ có thứ này thôi.
– Lão đừng tưởng ném ra mấy món bảo vật thì có thể xong chuyện, ta sẽ không để dụ này chìm đâu.
Lâm Phong cầm lấy hộp ngọc, dù sau linh thạch cũng mất rồi, có nói gì cũng vô dụng, để xem có lấy lại được thứ gì không.
– Đây không phải là liên tử sao?
– Mở to mắt nhìn cho rõ vào.
– Đây là…