Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hai-tac-ta-haoshoku-co-uc-diem-manh

Hải Tặc: Ta Haoshoku Có Ức Điểm Mạnh

Tháng mười một 9, 2025
Chương 372: Râu Trắng gọi ta ba ba, toàn kịch chung Chương 371: Áp chế Kaguya
quy-di-mo-phong-tu-cau-ca-bat-dau-tu-tien.jpg

Quỷ Dị Mô Phỏng: Từ Câu Cá Bắt Đầu Tu Tiên!

Tháng 10 25, 2025
Chương 467 Chương 466: Kết quả cũng là bắt đầu!
ngu-thu-linh-sung-cua-ta-co-the-chuyen-sinh.jpg

Ngự Thú: Linh Sủng Của Ta Có Thể Chuyển Sinh

Tháng 1 12, 2026
Chương 504: Tái tạo tràng cảnh nối tiếng Chương 503: Vui làm mẹ
tu-dau-pha-thuong-khung-mo-phong-den-dai-chua-te.jpg

Từ Đấu Phá Thương Khung Mô Phỏng Đến Đại Chúa Tể

Tháng 2 3, 2025
Chương 449. Đại kết cục Chương 448. Ta là Đại Chúa Tể
tan-the-ta-rut-thuong-than-cap-ech-xanh-du-lich-doan.jpg

Tận Thế, Ta Rút Thưởng Thần Cấp Ếch Xanh Du Lịch Đoàn

Tháng 1 24, 2025
Chương 530. Chương kết Chương 529. Thâm Uyên
nghe-khuyen-ta-sasuke-dua-vao-cai-gi-phan-konoha

Nghe Khuyên: Ta Sasuke, Dựa Vào Cái Gì Phản Konoha

Tháng 10 14, 2025
Chương 477: Lại là ba năm sau, đại kết cục. Chương 476: Đệ lục Hokage · Sasuke, Boruto đến
dau-la-vo-hon-ambrosial-arbor-ta-la-abominations-of-abundance.jpg

Đấu La: Võ Hồn Ambrosial Arbor, Ta Là Abominations Of Abundance ?

Tháng 2 9, 2026
Chương 300: Đường Tam thành thần! Chương 299: thôn phệ, chuyển hóa, hiển hóa tại thế!
toan-dan-ngu-thu-bat-dau-thuc-tinh-cap-do-sss-thien-phu

Toàn Dân Ngự Thú: Bắt Đầu Thức Tỉnh Cấp Độ Sss Thiên Phú

Tháng 10 19, 2025
Chương 992: Viết xong cảm nghĩ Chương 991: Đường về
  1. Thiên La
  2. Chương 190: Dạ Tiệc 1
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 190: Dạ Tiệc 1

Số lượng khách nhân bên trong đại sảnh đã lên đến vài trăm người, từ già đến trẻ đều có đủ, phần lớn là chân truyền đệ tử Thánh Cung, ngoài ra còn có vài vị chấp sự, trưởng bối gia tộc dẫn theo tộc nhân đến tham dự.

Phong Viêm tuy đã dự không ít đại tiệc nhưng vẫn cảm thán.

– Lần này Lãnh gia đúng là chơi lớn.

– Đúng là lớn thật.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn theo một nữ tử vừa bước qua, dáng người đầy đặn kết hợp với hồng y bó sát, tỏa ra sức quyến rũ như một đóa hoa nở rộ.

Hai thanh niên liếc mắt nhìn nhau, cả hai có cảm giác như gặp được đồng đạo liền chạy đi tìm một chỗ thuận lợi quan sát tình hình.

Bên trên tầng lầu, Lãnh Phi Dao đẩy cửa bước vào một căn phòng.

– Tỷ tỷ, tiểu Phong tử tới rồi.

– Ừm.

– Tỷ không muốn gặp sư đệ sao ?

Lãnh Hàn Băng do dự một lúc, nàng đứng lên bước tới bên cạnh cửa sổ của căn phòng, từ nơi này có thể nhìn thấy toàn cảnh bên dưới đại sảnh, ngọc thủ đẩy nhẹ chỉ đủ hé ra một khe hở để nhìn xuống.

Lúc này hai thanh niên ngồi bên dưới đang liếc trái nhìn phải, trên gương mặt lưu manh còn nở một nụ cười nham nhỡ.

Hàn Băng nhìn theo ánh mắt của Lâm Phong, đến khi thấy được mục tiêu của lưu manh, ánh mắt lạnh lùng của nàng lại có thêm vài phần hàn khí, nhiệt độ bên trong căn phòng liên tục giảm xuống.

Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh chợt rùng mình, nàng theo bản năng lui về phía sau vài bước.

– Muội còn có vài thứ cần chuẩn bị, muội đi trước đây.

Lâm Phong đang cùng với gian thương đàm đạo, đột nhiên hắn cảm giác được một luồng hàn khí thổi tới, hai mắt lập tức liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt nghi ngờ.

– Chắc là ta bị ảo giác, Hàn Băng sư tỷ sao có thể ở đây?

Lúc này Hàn Băng nhất định là đang ở trong phòng chuẩn bị, thông thường nhân vật chính chỉ xuất hiện vào những thời khắc quan trọng.

Nghĩ đến đây, Lâm Phong khẽ thở phào, đột nhiên có một bàn tay nhỏ nhắn vỗ vào vai hắn, trái tim vừa ổn định lại nhảy loạn lên, hắn vội giải thích.

– Đệ không có nhìn gì hết.

– Đệ đang nhìn gì sao ?

Lãnh Phi Dao nhìn bộ mặt hoảng hốt của tên sư đệ, nhất định là tên này có tật nên mới giật mình.

– Nói, có phải đệ đã làm chuyện có lỗi với tỷ tỷ không?

– Đệ không có.

Lâm Phong lập tức lắc đầu, những chuyện thế này dù có đánh chết hắn cũng không thừa nhận.

Lãnh Phi Dao bĩu môi.

– Không nói thì thôi.

Nàng đi tới trước mặt Lâm Phong xoay một vòng, đêm nay Phi Dao vận tử sắc dạ y kết hợp với kim vân linh đái làm nổi bật dáng người thướt tha, mi mục như họa, khí chất cao quý, hoàn toàn xứng với danh xưng tiểu công chúa Lãnh gia.

– Tiểu Phong tử, nhìn xem ta hôm nay thế nào?

Lâm Phong nhìn từ dưới lên trên lại nhìn từ trên xuống dưới, ánh mắt kinh ngạc.

– Hình như sư tỷ cao hơn một chút?

– Ánh mắt không tệ?

Lãnh Phi Dao mỉm cười vui vẻ, nàng kéo nhẹ chiếc váy dài để lộ ra một đôi ngọc hài có phần đế cao đến ba phân.

– Thế nào, đôi Thanh Vân Ngọc Hài này của ta có giá hơn 1000 khối trung phẩm linh thạch đó, có đẹp không?

– Đôi hài này hình như không phải là bảo vật, sao lại đắt như vậy? Tỷ mua ở đâu đấy?

– Mặc kệ ta.

Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn Lâm Phong, nụ cười trên gương mặt méo sẹo, tên sư đệ ngốc này lại dám nghi ngờ chỉ số thông minh của nàng.

– Đệ hỏi những thứ linh tinh đó làm gì? Chẳng lẽ hôm nay ta không có gì khác biệt sao?

– Hình như là xinh hơn một chút.

– Thật không?

– Chắc là đệ nhìn lầm, hắc hắc…

Phong Viêm ngồi bên cạnh quan sát, từ đầu đến cuối hắn không nói một lời vì trong đầu hắn đang có một suy nghĩ mà không ai đoán được.

– Tên sư đệ này muốn hái cả hai đóa hoa của Lãnh sao?

Đại môn Lãnh gia không khác gì vũ môn, một khi bước qua có thể hóa rồng, ai mà không muốn, nếu như Lâm Phong thật sự độc chiếm hai đóa kiều hoa của Lãnh gia một khi chuyện này truyền đi sẽ làm cho không ít người sinh lòng đố kỵ.

– Mặc kệ tương lai thế nào, nhân lúc sư đệ còn sống phải tranh thủ học vài chiêu.

Nửa giờ trôi qua, phần lớn khách mời đã có mặt đầy đủ, Lãnh Tuyên bước lên mở đầu cho buổi dạ tiệc.

– Đa tạ các vị đạo hữu đã dành thời gian đến tham dự, hôm nay Lãnh gia tổ chức dạ tiệc là để công bố hai chuyện trọng đại, thứ nhất là một vị trưởng bối trong tộc thành công đột phá tôn giả, thứ hai là để chúc mừng sinh thần của nhi nữ, Lãnh Hàn Băng.

– Vỗ tay vỗ tay…

Sinh thần thì phải có quà, số quà dành cho Hàn Băng được đặt ở giữa phòng, hàng trăm món lễ vật chất chồng lên nhau tạo thành một tòa tháp cao đến gần chục trượng.

Lâm Phong đứng bên cạnh nhìn mà đỏ mắt.

– Không biết sinh thần của lão tử là ngày nào nhỉ?

Một tên mồ côi như Lâm Phong thì sao có thể biết được sinh thần của mình, trong lúc hắn đang suy nghĩ có nên chọn một ngày đẹp trời nào đó để làm sinh thần hay không thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

– Lão phu vừa nghĩ ra một diệu kế, có thể giúp cho tiểu tử ngươi kiếm được không ít linh thạch.

– Xin tiền bối chỉ giáo.

– Tiểu tử ngươi chỉ cần lấy 12 nha đầu, mỗi tháng tổ chức sinh thần cho một nha đầu, lúc đó chỉ cần ngồi không mà hưởng phúc.

– Có trời mới biết lúc đó ta hưởng phúc hay là hưởng dương.

Đúng lúc này, cửa phòng trên tầng lầu mở ra, một nữ tử chậm rãi xuất hiện, nàng vận một bộ lam y lộng lẫy hòa cùng khí chất lạnh lùng cao quý, tựa như một nữ thần từ thiên giới hạ phàm làm đóng băng trái tim nam nhân ở hạ giới.

Ánh mắt của tất cả thanh niên, thiếu nữ bên trong đại sảnh đều nhìn về phía Hàn Băng, có người kinh ngạc, có người thất thần, có người ngưỡng mộ, có người đố kỵ nhưng không một ai dám hành động vượt quá giới hạn.

Tuy bọn họ đều là thiên tài, phía sau mỗi người đều có thế lực chống lưng nhưng đây là địa bàn Lãnh gia, dù có sắc tâm cũng không có sắc đảm.

– Hàn Băng.

Khi tất cả còn đang ngẩn người trước vẻ đẹp của Hàn Băng thì một giọng nói ôn nhu từ bên ngoài truyền đến, sau đó là một đạo hồng ảnh xuất hiện, ngang nhiên phi hành bên trong đại sảnh của Lãnh gia.

Linh Mộng đáp xuống bên cạnh Hàn Băng, ngọc thủ cầm lấy một thanh lam quang pháp trượng tỏa ra hàn khí bức người.

– Chúc mừng sinh thần.

Lãnh Hàn Băng nhận lấy pháp trượng, ở trước mặt nhiều người như vậy dù nàng không thích cũng không thể làm mất thể diện của Linh Mộng.

– Đa tạ.

Bên dưới đại sảnh chợt vang lên một giọng nói kinh ngạc.

– Mau nhìn, quả cầu của pháp trượng hình như là một viên thiên cấp yêu đan.

– Còn là yêu đan của một đầu nguyên thú băng hệ.

– Thánh Nữ ra tay thật hào phóng.

Nếu nhân tộc có linh thể thì yêu tộc cũng có nguyên thể, bọn chúng mang trong mình thiên địa nguyên khí, thực lực hơn hẳn yêu thú cùng cấp, thường được gọi là nguyên thú.

Số lượng nguyên thú không nhiều, bọn chúng chỉ sinh sống bên trong các khu vực đặc thù như Băng Nguyên, Hỏa Nguyên, Thủy Vực… chỉ những nơi có nguyên khí nồng đậm mới có khả năng sinh ra nguyên thú.

Cho nên muốn bắt được nguyên thú không phải là chuyện đơn giản, dù biết trên người bọn chúng đều là bảo vật nhưng có rất ít tu sĩ mạo hiểm săn bắt, dẫn đến nguồn cung khan hiếm, mỗi đầu nguyên thú thường có giá cao hơn yêu thú đồng cấp từ hai đến ba lần.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gioi-nay-nhan-vat-chinh-that-do-an
Giới Này Nhân Vật Chính Thật Đồ Ăn
Tháng mười một 20, 2025
tu-hom-nay-tro-di-lam-thuong-de
Từ Hôm Nay Trở Đi Làm Thượng Đế
Tháng mười một 26, 2025
phong-than-vo-han-kiem-che-dai-na-tra
Phong Thần: Vô Hạn Kiếm Chế Đại Na Tra
Tháng 10 24, 2025
hang-long-giac-tinh.jpg
Hàng Long Giác Tỉnh
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP