Chương 165: Liệt Diễm Điêu
Lâm Phong đứng ở phía xa quan sát, có lẽ toàn bộ thiên tài tiến vào bí cảnh lần này đều tập hợp ở đây rồi, trưởng lão thánh cung, Linh Mộng Thánh Nữ, đệ nhất thiên tài chiến cung Ngạo Minh, đệ nhất thiên tài pháp cung Lãnh Hàn Băng và vô số chấp sự, đệ tử chân truyền.
– Chuyện gì cũng phải đến tay lão tử.
Lâm Phong lấy ra một cái ma trận chôn xuống dưới chân, sau đó hắn vác theo huyết đao xông về phía chiến trường, mục tiêu là đầu địa cấp yêu thú gần đó.
Tranh đoạt Hỏa Vân Chi là chủ ý của Linh Mộng, Lâm Phong có thể không tham gia nhưng tình thế bây giờ đã thay đổi, đồng môn bị yêu thú vây đánh, nếu hắn còn không trợ chiến nhất định sẽ bị Thánh Cung trách phạt, lúc đó không chỉ danh dự của hắn mà số lượng đan dược bán ra cũng bị ảnh hưởng.
Càng tiến gần đến Hỏa Diệm Sơn thì càng cảm giác được sức nóng của nơi này, dù có linh lực hộ thể cũng khó lòng chịu được, ngay cả địa cấp yêu thú cũng không dám bò lên núi, ngoại trừ mấy tên dị loại mang hỏa thể như Liệt Diễm Điêu.
Lâm Phong tu luyện Liệt Hỏa Phần Thiên, tình trạng của hắn so với tu sĩ bình thường tốt hơn một chút, không cần phải dùng quá nhiều linh lực hộ thể, cho nên có thể phát huy gần như toàn bộ thực lực của bản thân.
– Ăn một đao của lão tử.
Lâm Phong vừa chém bay một đầu yêu lang thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Bên dưới nơi này có một cái hỏa mạch.
– Như vậy nơi này chẳng phải sẽ có Hỏa Nguyên Thạch sao?
– Dù có cũng không tới lượt tiểu tử ngươi.
Hỏa Nguyên Thạch là do hỏa linh khí tích tụ hàng vạn năm tạo thành, không chỉ ẩn chứa lượng linh khí tương đương với cực phẩm linh thạch mà còn có một ít hỏa nguyên chi khí.
Luyện hóa hỏa nguyên chi khí có thể giúp cho hỏa linh thể của tu sĩ trở nên tinh thuần, tương truyền chỉ cần luyện hóa đủ 99 viên Nguyên Thạch thì có thể hình thành một cái ngụy linh thể, uy lực chỉ kém chân linh thể một chút thôi.
Nơi này là địa bàn của Liệt Diễm Điêu, nếu Hỏa Nguyên Thạch xuất hiện thì chắc chắn đã bị Liệt Diễm Điêu thu giữ, khả năng rất cao là nằm bên trong hang ổ của Điêu Vương.
– ONG…
Trong lúc Lâm Phong còn đang nghĩ về Hỏa Nguyên Thạch thì một cái hoàng kim cự chung đột nhiên xuất hiện giữa trời, kim quang chiếu rọi như nhật lệ trung thiên (mặt trời giữa trưa) thanh âm rung động thiên địa, áp chế ngàn vạn tiếng gào thét của yêu thú.
Đệ tử Thánh Cung nhìn thấy kim chung, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, dù là đám đệ nhất thiên tài cũng không ngoại lệ, một tên đệ tử nhịn không được mà hét lên.
– Là Trấn Thiên Chung.
– Không ngờ trấn cung chi bảo lại xuất hiện ở nơi này.
– Xem ra lần này Thánh Nữ đã quyết tâm phải lấy được Hỏa Vân Chi.
Trấn Thiên Chung là một trong những bảo vật trấn cung của Cửu Huyền Thánh Cung, còn được gọi là thánh bảo, cấp độ đạt đến thiên cấp thượng phẩm, thứ này được đích thân Thánh Chủ cất giữ, chỉ khi Thánh Cung bị uy hiếp mới mang ra sử dụng.
Lâm Phong nhìn cái kim chung to lớn ở phía xa mà thèm nhỏ dãi, đó chính là đỉnh cấp bảo vật, Thiên La đại lục rộng lớn cũng chỉ có vài chục cái như vậy mà thôi.
– Tiểu tử ngươi thật sự không tham chiến?
– Vào đó làm gì? Ở đây làm ngư ông đắc lợi không phải tốt hơn sao?
Chiến trường thật sự nằm dưới chân Hỏa Diệm Sơn, vị trí của Lâm Phong còn cách nơi đó vài dặm, với tu vi linh giả ngũ cấp của hắn thì chạy được tới nơi này đã tốt lắm rồi.
Lão đầu nhìn Lâm Phong nhẹ nhàng hạ gục một đầu địa cấp yêu lang rồi thu vào giới chỉ, không một động tác thừa, không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của tên tiểu tử này thì trong lòng lão lại có chút khó chịu.
Tu chân vô tận không phải lúc nào cũng thuận lợi, không nếm chút đau khổ sao có thể trưởng thành, lão phu cũng là vì tương lai của tiểu tử ngươi thôi.
– Tiểu tử, lão phu vừa nhìn thấy một đầu thiên thú bị trọng thương bỏ chạy, có muốn đuổi theo không?
– Chó cùng rứt giậu, đạo lý này lão không hiểu sao?
– Hình như lão phu vừa nhìn thấy trưởng lão Thánh Cung đánh rơi túi trữ vật.
– Đạo tâm của ta vững như bàn thạch, lão có nói gì…
Lâm Phong còn chưa kịp dứt lời thì nhìn thấy một đạo lam quang từ bên trong Hỏa Diệm Sơn bay ra, phía sau còn có mấy đầu địa cấp Liệt Diễm Điêu đuổi theo.
Lâm Phong lập tức vác huyết đao xông về phía Hỏa Diệm Sơn, bọn tiểu điêu này lại dám ỷ đông hiếp ít, quân tử thấy chuyện bất bình tất nhiên phải rút đao tương trợ.
Dưới chân Hỏa Diệm Sơn, trận hỗn chiến vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt, cả hai bên đã giao chiến gần nữa giờ vẫn bất phân thắng bại, nhưng ưu thế dần nghiêng về phía yêu thú.
Số lượng tu sĩ tham chiến có hạn nhưng số lượng yêu thú kéo đến càng lúc càng đông, một vài tu sĩ cảm thấy tình hình không ổn đã kích hoạt truyền tống lệnh bài rời đi.
Lãnh Hàn Băng nhìn mấy đầu địa cấp Liệt Diễm Điêu đuổi theo phía sau, lam quang pháp trượng trong tay giơ lên, hàn khí hóa thành vô số mũi băng tiễn bắn về phía hỏa điêu.
Liệt Diễm Điêu há miệng phun ra hỏa diễm, băng tiễn vừa chạm vào hỏa diễm liền bốc hơi, hóa thành một đám bạch vụ bao trùm lấy hỏa điêu.
Trong tay Hàn Băng xuất hiện một thanh trường kiếm, hàn khí trên người nàng tỏa ra tứ phía, khí tức không ngừng tăng lên, gần như tiếp cận vương giả.
– Thiên Ảnh Lục Thức.
– ÉC… ÉC…
Lục đạo kiếm khí chém thẳng vào bạch vụ, sau đó là tiếng gào thét của Liệt Diễm Điêu truyền ra, một đầu hỏa điêu từ trong bạch vụ rơi xuống, số còn lại thì quay đầu bỏ chạy.
Cách đó không xa, Linh Mộng lăng không đối diện với một đầu thiên cấp Liệt Diễm Điêu, trường kiếm trong tay nàng vẫn đang rực cháy, hỏa ảnh bao phủ lấy cơ thể, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn qua chiến trường.
Lúc này đã có một vài tu sĩ bắt đầu rút lui, số tu sĩ còn lại cũng không nhiều, e là không kéo dài thêm được bao lâu.
Linh Mộng nhìn về phía Hỏa Diệm Sơn, ánh mắt lạnh lùng trở nên kiên định, khí tức trên người nàng bạo phát.
– Thiên Ảnh Nhất Kiếm.
Một đạo kiếm ảnh cao hơn trăm trượng chém về phía Liệt Diễm Điêu, nhìn từ xa cứ như một thanh hỏa trụ chống trời ngã xuống, không gì có thể ngăn cản.
Liệt Diễm Điêu nhìn kiếm ảnh chém tới, nó há miệng phun ra hỏa diễm làm giảm tốc độ của kiếm ảnh sau đó vỗ cánh bay đi.
Linh Mộng không tiếp tục truy đuổi, nàng đột nhiên xoay người bay về phía Hỏa Diệm Sơn.
– Linh Mộng, mau dừng lại.
Lãnh Hàn Băng vội đuổi theo, nàng biết Linh Mộng chỉ vừa đột phá vương giả không lâu, hoàn toàn không phải là đối thủ của Liệt Diễm Điêu Vương.
Điêu Vương nhìn thấy hồng quang bay tới, song dực mở rộng rồi vỗ về phía Linh Mộng, từng đạo cuồng phong gào thét bay đi.
– Hỏa Thuẫn.
Hỏa ảnh trên người Linh Mộng hóa thành một quả cầu bao phủ lấy cơ thể, giúp nàng ngăn cản cuồng phong bay tới.
Liệt Diễm Điêu Vương há miệng phun hỏa diễm về phía Linh Mộng, hỏa diễm cuồn cuộn không ngừng như một dòng hỏa hà uốn lượng trên không.
– Thiên Ảnh Thất Thức.
Trường kiếm rực lửa trong tay Linh Mộng chém về phía hỏa diễm, thất đạo kiếm khí phá không bay đi, hai bên va chạm, hỏa hà bị chém thành từng khúc, tan biến giữa không trung.
– HỐNG…
Liệt Diễm Điêu Vương nhìn thấy Linh Mộng vẫn tiếp tục bay về phía Hỏa Diệm Sơn, cảm giác như vương uy bị xúc phạm, nó rống lớn một tiếng, thanh âm chấn động thiên địa, ngay cả đám tu sĩ chiến đấu cách đó vài dặm cũng bị ảnh hưởng, linh lực có dấu hiệu hỗn loạn.