Chương 166: Bày Tỏ
Điêu Vương vỗ cánh bay đến đối diện Linh Mộng, hỏa diễm trên người nó rực cháy, uy áp không ngừng tăng lên, đôi huyết nhãn tràn đầy phẫn nộ từ trên cao nhìn xuống như một bậc quân vương ngắm nhìn một tên tội nhân.
Lãnh Hàn Băng vừa đuổi đến liền cảm nhận được một đạo uy áp khủng bố như thái sơn áp đỉnh, ánh mắt ẩn hiện lo lắng.
– Là lực lượng của huyết mạch, Linh Mộng mau lui lại.
Yêu thú có thể dựa vào huyết mạch để cường hóa chiến lực, huyết mạch càng cao cấp thì chiến lực càng được cường hóa mạnh mẽ, chỉ thoáng cái thực lực của Liệt Diễm Điêu Vương đã tăng lên ba phần, vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Điêu Vương há miệng phun ra hỏa diễm, công kích lần này so với lần trước còn mãnh liệt hơn, đám hỏa điêu xung quanh cũng không dám đến gần, vội vỗ cánh bay đi.
Hỏa kiếm trong tay Linh Mộng giơ lên, thất đạo kiếm khí lần nữa chém xuống nhưng chỉ ngăn được một nửa công kích của Liệt Diễm Điêu Vương.
– Băng Phong.
Lãnh Hàn Băng xuất hiện bên cạnh Linh Mộng, pháp trượng giơ lên, lam quang rực sáng, vô số hàn khí tràn về phía hỏa diễm nhưng vẫn không ngăn được.
– ONG…
Linh Mộng vừa muốn xuất thủ thì Trấn Thiên Chung từ trên cao rơi xuống giúp hai nàng ngăn chặn một đòn của Liệt Diễm Điêu Vương.
– Mau lui lại.
Giọng nói của trưởng lão từ xa truyền đến, vẻ mặt ngưng trọng, một đòn vừa rồi của Điêu Vương đã vượt ngoài dự kiến của lão.
– Nghiệt súc này không bao lâu nữa sẽ thoát khỏi phong linh.
Yêu thú khi tiến vào bát cấp đỉnh phong có thể thoát khỏi phong linh, bọn chúng sẽ tiến vào Hoang Nguyên để tìm kiếm cơ hội đột phá cửu cấp.
Một khi Liệt Diễm Điêu Vương tiến vào Hoang Nguyên sẽ trở thành mối nguy to lớn đối với tu sĩ, bởi vì đám yêu thú đỉnh cấp này chính là căn cơ của thú triều.
Đúng lúc này, đầu Liệt Diễm Điêu Vương còn lại đột nhiên tấn công Trấn Thiên Chung, hoàng kim cự chung bị đánh bay đi, hỏa diễm lập tức bao phủ Linh Mộng và Lãnh Hàn Băng.
– Hỏa Thuẫn.
– Băng Phong.
Tuy cả hai đều là tuyệt thế thiên tài nhưng thực lực chênh lệch quá lớn, chỉ cần một đòn của Điêu Vương đã đánh bay mỗi người một nơi, một đầu thiên cấp Liệt Diễm Điêu bất ngờ xuất hiện phía sau Lãnh Hàn Băng, cặp vuốt to lớn vồ tới.
– Hàn Băng cẩn thận.
Linh Mộng vội hét lớn, khoảng cách giữa nàng và Hàn Băng quá lớn, không thể cứu viện.
– Hàn Băng sư tỷ, đệ tới cứu tỷ đây.
Lâm Phong không biết từ đâu xuất hiện ôm lấy Lãnh Hàn Băng, cảm giác vẫn tuyệt vời như ngày nào, trước khi cặp vuốt của Liệt Diễm Điêu vồ tới thì thân ảnh cả hai đã biến mất.
– Hàn Băng sư tỷ.
Đám đệ tử Thánh Cung nhìn thấy Lãnh Hàn Băng biến mất cứ tưởng là bị Liệt Diễm Điêu bắt đi, vẻ mặt thất kinh, chẳng lẽ đệ nhất thiên tài của Pháp Cung cứ như thế mà vẫn lạc sao?
Linh Mộng là người đứng gần Hàn Băng nhất nên nhìn rõ được mọi chuyện, lúc Liệt Diễm Điêu tập kích, nàng đã nhìn thấy tên lưu manh kia xuất hiện cứu được Hàn Băng trong gang tất.
Cảm xúc của Linh Mộng lúc này rất phức tạp, nàng vui vì Hàn Băng được cứu nhưng từ nay trở về sau, nàng sẽ không còn cơ hội độc chiếm trái tim của vị tỷ muội này.
Cách đó vài chục dặm, Lâm Phong vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy Lãnh Hàn Băng, cảm giác tuyệt vời thế này chỉ có tên ngốc mới buông tay.
Trước khi Liệt Diễm Điêu tập kích, Lâm Phong đã kịp thời kích hoạt ma trận, nhờ vậy mà cả hai thoát được một kiếp.
– Hàn Băng sư tỷ, có bị thương ở đâu không?
– Ta không sao.
Hàn Băng khẽ động, cơ thể nàng rõ ràng không bị thương nhưng không hiểu sao lại chẳng còn chút sức lực, cảm giác ấm áp lúc hai người rơi xuống vực lại hiện ra, mỗi khi nàng rơi vào nguy hiểm là hắn lại xuất hiện.
– Chẳng lẽ là thiên ý sao?
– Cái gì thiên ý?
– Lâm Phong, ta… ta…
Lâm Phong nhìn vẻ mặt đỏ ửng của Hàn Băng, so với gương mặt lạnh lùng thường ngày lại có hương vị rất khác, khóe môi nở nụ cười đắc ý.
– Có phải bộ dáng của đệ bây giờ nhìn rất soái không?
Hàn Băng mở to đôi mắt nhìn hắn, nàng hít một hơi để tập trung hết sức lực còn lại, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định.
– Ta thích ngươi.
Trải qua trận chiến với Liệt Diễm Điêu, nàng cảm nhận được sinh tử rất mong manh, nếu không trân trọng những thứ trước mắt thì sau này nhất định sẽ hối hận, cho nên nàng quyết định nói rõ mọi chuyện với hắn.
Lâm Phong bất ngờ được thổ lộ, nhất thời không biết phải làm sao, bao nhiêu lời muốn nói đều nuốt ngược vào trong.
Hàn Băng đợi một lúc vẫn không thấy hắn trả lời, ngọc thủ ôm chặc lấy đối phương.
– Ta biết làm như vậy sẽ có lỗi với Huân Vũ nhưng ta thật sự thích ngươi.
– Chuyện này, đệ…
– Ngươi yên tâm, ta sẽ nói rõ mọi chuyện với Huân Vũ, nếu nàng không chấp nhận thì ta sẽ rời đi.
Lâm Phong dùng ánh mắt tò mò nhìn nàng.
– Sư tỷ muốn đi đâu?
– Ta… đi đâu cũng được, chỉ cần không gặp ngươi là được.
– Đệ biết có một chỗ rất tốt, sư tỷ có muốn đi không?
Cơ thể Lãnh Hàn Băng khẽ rung lên, hắn muốn từ chối nàng sao, đôi mắt nàng ửng đỏ, giọng nói run rẩy.
– Là nơi nào?
– Lâm phủ, nơi đó rất rộng lớn, sư tỷ có thể chọn một phòng, Huân Vũ một phòng, như vậy hai người sẽ không phải gặp nhau.
– Ngươi… ngươi không sợ Huân Vũ tức giận sao?
Lâm Phong ôm mỹ nhân trong lòng, cảm giác có chút đau đầu, tất nhiên là hắn rất sợ Huân Vũ sẽ tức giận nhưng hắn cũng không thể phụ tấm chân tình của Hàn Băng.
Thiên hạ rộng lớn nhưng muốn tìm một người thật lòng với mình không dễ, từ lúc Lâm Phong bước vào Thánh Cung, Hàn Băng đã âm thầm giúp hắn không ít chuyện, không có nàng và Lãnh gia che chở thì con đường của hắn sao có thể thuận lợi như vậy.
Giữa lúc đôi tình nhân đang nồng nàn thì một đạo hồng quang từ trên cao giáng xuống, Linh Mộng xuất hiện bên cạnh hai người.
– Hàn Băng, muội tuyệt đối không được tin lời của hắn, nam nhân giỏi nhất chính là nói những lời đường mật.
– Chỗ người lớn nói chuyện, con nít đi chỗ khác chơi.
– Muốn chết.
Hàn Băng nhìn Linh Mộng sắp ra tay liền kéo Lâm Phong ra phía sau, nàng biết lưu manh không phải đối thủ của Linh Mộng.
– Linh Mộng, tình thế bây giờ rất bất lợi, chúng ta nên rút lui thôi.
– Không lấy được Hỏa Vân Chi thì ta sẽ không rút lui.
Lâm Phong đứng một bên xen vào, giọng nói mỉa mai.
– Ngươi lấy được sao?
– Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm.
– Ngươi muốn làm gì thì làm, đừng lôi kéo Hàn Băng của ta vào.
Hàn Băng nhìn Lâm Phong vì nàng mà đối mặt với Linh Mộng, trong lòng như có gì đó vừa tan chảy, trái tim của nàng đã không còn lạnh như lúc trước.
Ánh mắt Linh Mộng tràn đầy tức giận.
– Muốn đi hay không là do Hàn Băng quyết định, ta chưa từng ép buộc nàng.
– Hàn Băng sư tỷ, tỷ đừng đi theo yêu nữ này, Hỏa Diệm Sơn rất nguy hiểm, người thông minh như tỷ nhất định sẽ không dại dột tiến vào có đúng không?
– Ngươi có ý gì?
Lâm Phong nhìn bộ dáng sắp bạo phát của Linh Mộng, vẻ mặt vẫn thản nhiên, có Hàn Băng che chở thì hắn không cần phải sợ yêu nữ.
– Ý gì là ý gì, ngươi nghe còn không hiểu sao? Hỏa Diệm Sơn nguy hiểm như thế nào ngươi không thấy sao? Liệt Diễm Điêu Vương lợi hại như thế nào ngươi còn không biết sao? Thiên hạ rộng lớn như vậy có biết bao chỗ tốt ngươi không đi, cứ tìm mấy chỗ nguy hiểm mà chui vào, không phải ai cũng thích tự ngược như ngươi, nhìn cái gì, lão tử nói không đúng sao?
Lâm Phong càng nói càng hăng, bình thường Linh Mộng ỷ thế hiếp người, mỗi lần nàng không vui là kéo hắn đến xả giận, hôm nay cuối cùng cũng tìm được cơ hội phục thù, nhất định phải mắng cho yêu nữ không ngốc đầu lên được.