Chương 164: Hỗn Chiến
Lúc Ngân Tâm Thảo chạm vào Ngân Tâm Thạch đã bị dính Âm Thi Phấn lên người, một khi nó đi qua chỗ có cốt thú thì sẽ tạo ra động tĩnh, chỉ cần chạy theo mấy bộ thú cốt thì sớm muộn gì Lâm Phong cũng bắt được Ngân Tâm Thảo.
– Đúng là gừng càng già càng cay.
– Bớt nhảm, còn không mau đuổi theo.
Lâm Phong chạy theo được một lúc thì thấy được một bộ thú cốt khổng lồ trồi lên khỏi mặt đất, Ngân Tâm Thảo đang hoảng loạn đứng trên bộ thú cốt, vẻ mặt ngây thơ không biết chuyện gì đang xảy ra.
– Đừng sợ, ca ca đến cứu ngươi đây.
Lâm Phong lấy ra cốt đao chém tới, bộ thú cốt khổng lồ như một lâu đài cát sụp đổ, chớp mắt đã tan biến, Ngân Tâm Thảo vừa rơi xuống liền chui vào đại địa.
– Thơm rồi.
Thú cốt bên dưới lòng đất phần lớn là do bọn yêu thú tự giết nhau, bên trong thú cốt sẽ không có yêu đan nên Lâm Phong không bị uy áp của yêu thú ảnh hưởng, dù có gặp phải thiên cấp thú cốt vẫn có thể thu thập.
Vừa đuổi theo được vài dặm, Lâm Phong đã chém được mười mấy bộ địa cấp thú cốt, tiếp tục thế này thì chỉ cần nửa tháng là cốt đao của hắn có thể đột phá thiên cấp pháp binh.
Chỉ là đời không như là mơ, thú cốt liên tục xuất hiện đã làm kinh động đến đám yêu thú gần đó, khi bọn chúng phát hiện ra Ngân Tâm Thảo liền tham gia truy đuổi.
Linh dược thông linh có thể giúp yêu thú gia tăng linh trí, dù là thiên dược cũng không thể sánh bằng.
– RỐNG…
Một đầu bạch hổ từ trên không đáp xuống, trên lưng nó có một cặp song dực trắng như tuyết, thanh niên này vừa xuất hiện liền khiến cho mấy đầu yêu thú đang truy đuổi phải dừng lại, Lâm Phong cũng không ngoại lệ.
– Tên này chắc là trùm ở đây.
– Là dị thú bạch hổ, huyết mạch hổn tạp vô cùng.
Lâm Phong nấp ở một nơi rất xa để quan sát, bây giờ đã có cả đám yêu thú đuổi theo Ngân Tâm Thảo, ngay cả xương cũng không có mà gặp.
– Lão đầu, bây giờ phải làm sao đây?
– Tùy cơ ứng biến.
Lão đầu chỉ tính tới chuyện dùng cốt thú để truy đuổi Ngân Tâm Thảo, còn đám yêu thú nữa đường góp vui kia thì lão không tính tới.
– Xong rồi, lần này chết với yêu nữ rồi.
– Tiểu tử thúi, dù sao cũng chết hay là làm một vố đi rồi chết.
Lâm Phong nghe lão nói liền sáng mắt.
– Làm gì?
– Đám yêu thú kia đuổi theo linh dược thì hang động của bọn chúng sẽ bỏ trống,
– Đúng vậy, đúng là diệu kế.
Phần lớn yêu thú sống theo cặp, nếu chỉ có một đầu ở trong hang thì Lâm Phong thừa sức đối phó.
Vài ngày trôi qua, tình hình bên trong bí cảnh đã trở nên vô cùng hỗn loạn, hàng vạn đầu yêu thú chạy khắp nơi như nổi điên, cả thiên thú cũng xuất hiện, làm cho đám đệ tử thí luyện vô cùng hoang mang.
– Cửu Huyền Thánh Cung đang làm cái gì vậy?
Trưởng lão Trường Hà Thánh Cung cũng không biết được ý đồ của đối phương, tình hình hỗn loạn thế này sẽ làm cho đám đệ tử tham gia bí cảnh rơi vào nguy hiểm, vì địa đồ đã không còn chính xác.
Ở một nơi gần Hỏa Diệm Sơn, Linh Mộng và các vị trưởng lão đang nghe đệ tử báo cáo lại.
– Ngươi nói là Ngân Tâm Thảo sao?
– Đúng vậy, mấy hôm trước có một vị chấp sự đã nhìn thấy bọn yêu thú đuổi theo Ngân Tâm Thảo.
– Cái tên đó đang làm trò gì vậy?
Linh Mộng nhíu mày, Ngân Tâm Thảo tuy không thể so với Hỏa Vân Chi nhưng vẫn có tác dụng quan trọng với nàng, sau khi lấy được Hỏa Vân Chi thì Linh Mộng sẽ đi tìm Ngân Tâm Thảo.
Ngay từ lúc đầu, Linh Mộng đã không hi vọng vào Lâm Phong có thể tìm thấy Ngân Tâm Thảo, nàng chỉ muốn dùng chuyện này để hắn nếm chút mùi vị đao khổ, nếu có thể tìm được tung tích của Ngân Tâm Thảo thì đã ngoài mong đợi rồi.
– Đệ tử còn nghe nói, ngoại trừ đám yêu thú thì còn xuất hiện vài trăm bộ thú cốt đuổi theo.
– Thú cốt?
Lãnh Hàn Băng nghe đến thú cốt, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện lo lắng, thú cốt xuất hiện thì lưu manh nhất định ở gần đó.
Lúc này lại có một chấp sự tiến vào.
– Không xong rồi, có một đám yêu thú đang tiến về phía chúng ta.
– Bao nhiêu?
– Số lượng lên đến cả vạn đầu, trong đó có cả thiên thú.
Mấy lão đầu nhìn nhau, đám đệ tử hoảng hốt, Liệt Diễm Điêu còn chưa giải quyết xong, bây giờ lại xuất hiện thêm cả vạn đầu yêu thú, tình hình không ổn rồi.
Linh Mộng mỉm cười, ánh mắt nàng vẫn bình thản.
– Có nhìn thấy thú cốt không?
– Đúng là có vài trăm bộ thú cốt, lúc đầu còn tưởng là nhìn nhầm.
– Tốt lắm.
Ngân Tâm Thảo tự tìm đến đây, Linh Mộng không cần phải tốn thời gian để tìm kiếm, lần này giải quyết một lần cho xong luôn.
Cách đó vài chục dặm, đám yêu thú vẫn đang truy đuổi Ngân Tâm Thảo, xung quanh còn có không ít tu sĩ quan sát, bọn chúng đang thí luyện thì nhìn thấy yêu thú chạy thành đàn, đây là dấu hiệu của kỳ trân xuất thế, tất nhiên phải đi theo chờ thời.
Lâm Phong cũng ở trong số đó, hắn đi được một lúc thì cảm giác nơi này hình như nóng hơn bình thường nên lấy địa đồ ra xem thử, không xem thì thôi, vừa xem thì vẻ mặt hắn lập tức thay đổi.
– Phía trước chính là Hỏa Diễm Sơn, không ổn rồi.
Âm Thi Phấn một khi tiếp xúc với lửa sẽ mất đi công dụng, Ngân Tâm Thảo mà tiến vào Hỏa Diệm Sơn thì đám thú cốt sẽ không thể tiếp tục đuổi theo.
Đàn Liệt Diễm Điêu nghe thấy tiếng động liền bay ra khỏi Hỏa Diệm Sơn, đúng lúc nhìn thấy cả vạn đầu yêu thú kéo tới, ánh mắt Điêu vương dừng lại bên trên một bộ thú cốt, nơi đó có một gốc linh dược, hình dáng gần giống với nhân tộc.
– ÉC…
Liệt Diễm Điêu vương rống lớn một tiếng, hàng vạn đầu hỏa điêu cùng lúc bay về phía Ngân Tâm Thảo, đám yêu thú đang đuổi theo phía sau nhìn thấy Ngân Tâm Thảo sắp bị cướp mất, bọn chúng lập tức tăng tốc, cả đám yêu thú cứ như vậy mà lao vào hỗn chiến.
Đúng lúc này, Linh Mộng dẫn theo đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung bay thẳng về phía Hỏa Diệm Sơn, gần một nửa đàn Liệt Hỏa Điêu đã tham gia tranh đoạt Ngân Tâm Thảo, bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để lấy Hỏa Vân Chi.
– ÉC…
Điêu vương nhìn thấy tu sĩ kéo tới, nói lập tức ra lệnh cho số Liệt Diễm Điêu còn lại ngăn cản tu sĩ, Hỏa Vân Chi nó muốn bảo vệ, Ngân Tâm Thảo nó cũng muốn lấy.
– Bây giờ đi đâu đây?
Đám đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung đứng bên ngoài quan sát nhất thời không biết nên tham chiến bên nào, cùng đồng môn giao chiến hay là đi tranh đoạt linh dược thông linh.
– ÉC…
Trong lúc đám tu sĩ do dự thì tiếng thét phẫn nộ của Điêu vương truyền đến, số lượng Liệt Diễm Điêu bên trên Hỏa Diệm Sơn chỉ còn lại một nửa, hoàn toàn không đủ để hộ sơn, đám hỏa điêu đang tranh giành Ngân Tâm Thảo lập tức quay trở lại.
Đúng lúc này, dị biến lại phát sinh, đám thú cốt đột nhiên bất động, bọn chúng không tiếp tục đuổi theo Ngân Tâm Thảo mà lại nằm im một chỗ.
Ngân Tâm Thảo không còn bị thú cốt truy đuổi, sau khi chui xuống mặt đất thì biến, đám yêu thú cũng không có cách nào đuổi theo, ánh mắt bọn chúng hướng về phía chiến trường giữa Cửu Huyền Thánh Cung và đàn Liệt Diễm Điêu.
– HỐNG…
– NGÁO…
– HÚ…
Nhân yêu vốn không đội trời chung, gặp nhau là đổ máu, đám yêu thú liên tục thét lớn rồi xông vào chiến trường, đám tu sĩ đứng xung quanh quan sát cũng không thể ngồi im, lập tức mang theo bảo vật xông vào trợ chiến.