Chương 163: Hỏa Diệm Sơn
Vừa đi được vài bước, Lâm Phong chợt nhìn thấy một cái hang nhỏ như hang chuột, bên ngoài còn có vài vết bùn đất vừa mới đào, hắn ngửi một lúc, phát hiện có mùi hương rất giống Ngân Tâm Thạch.
Lâm Phong đứng hình mất mấy giây sau đó ngửa mặt lên trời cười lớn.
– Muh ha ha ha… đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu.
– Chó ngáp phải ruồi.
– Hắc hắc… lão có ghen tị cũng vậy thôi.
Cái hang trước mặt Lâm Phong chính là do Ngân Tâm Thảo đào, từ dấu vết còn để lại thì hắn đoán thời gian đào hang có thể là từ tối hôm qua đến rạng sáng ngày hôm nay, Ngân Tâm Thảo nhất định còn ở bên trong.
Đã tìm được vị trí của Ngân Tâm Thảo, bước tiếp theo là bố trí trận pháp, Lâm Phong tiêu tốn ba canh giờ để khảo sát địa hình, cuối cùng cũng tìm được một cái vị trí thích hợp.
– Chính là chỗ này.
Sau khi tìm vị trí, Lâm Phong bắt đầu bố trận, nhờ có lão đầu chỉ dẫn mà chưa tới một canh giờ hắn đã bố trí xong một cái huyền trận, bước cuối cùng là đặt Ngân Tâm Thạch vào vị trí tâm trận.
Đúng lúc này giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Đợi đã.
– Còn chuyện gì sao?
– Âm Thi Phấn của tiểu tử ngươi còn không?
– Còn mười mấy bình.
Lúc ở đầm lầy, Lâm Phong đã dùng hết mấy chục bình Âm Thi Phấn, phải thừa nhận thứ này đúng là có hiệu quả ngoài sức tưởng tượng của hắn, đợi khi trở về phải chế tạo thêm vài trăm bình.
– Lão đầu, Âm Thi Phấn của lão so với bạo đan còn tốt hơn.
– Thứ này có nguồn gốc không đơn giản, tiểu tử ngươi không nên dùng lung tung.
– Chẳng lẽ thứ này có liên quan đến Ma Giáo?
– Không phải.
Âm Thi Phấn là bí dược của thượng cổ Âm Thi Tông, đám người này chuyên dùng thi thể tu sĩ làm vũ khí, khiến cho thiên hạ phẫn nộ, cuối cùng bị xóa sổ khỏi đại lục.
Lâm Phong không ngờ thứ bột trắng này lại có lai lịch to lớn đến như vậy, nhưng bây giờ không phải lúc thích hợp để hóng chuyện, hắn cẩn thận lấy một ít Âm Thi Phấn bôi lên Ngân Tâm Thạch rồi đặt vào tâm trận.
– Lão đầu, lỡ như Ngân Tâm Thạch bị đám thú cốt lấy đi thì sao?
– Yên tâm, mọi chuyện đều nằm trong dự tính của lão phu.
Cách đó không xa, Lâm Phong đã bố trí một cái tiểu trận dùng để ẩn nấp, hắn sẽ ở bên trong tiểu trận quan sát, chờ đợi Ngân Tâm Thảo xuất hiện.
Một góc khác bên trong bí cảnh có một trận chiến vô cùng khốc liệt đang diễn ra, trong phạm vi vài chục dặm, hỏa quang ngập trời, đại địa rung chuyển, tiếng binh khí và tiếng thét kinh thiên của yêu thú không ngừng vang vọng.
Linh Mộng lăng không nhìn hai đầu Liệt Diễm Điêu đang bay vòng quanh Hỏa Diệm Sơn, hai bên đã giao chiến mấy lần nhưng vẫn bất phân thắng bại.
Mục tiêu lần này của Linh Mộng là Hỏa Vân Chi sinh trưởng bên trên Hỏa Diệm Sơn, muốn lấy được linh dược thì phải đánh bại Liệt Diễm Điêu.
Xung quanh Hỏa Diệm Sơn không chỉ có mình Linh Mộng mà còn có trưởng lão, chấp sự và đệ tử Thánh Cung, tổng cộng hơn trăm người.
Đối thủ của bọn họ là hàng vạn đầu Liệt Diễm Điêu, trong số đó có gần chục đầu đạt đến thiên cấp, hai đầu điêu vương đều là thiên thú cao giai, thực lực có thể so với tôn giả bát cấp.
Đúng lúc này, một vị trưởng lão thánh cung bay đến bên cạnh Linh Mộng.
– Có yêu thú khác đang chạy đến, phải mau rút lui.
– Được rồi.
– ÂM…
Vị trưởng lão lấy ra một cái cự chung gõ lên, thanh âm vang vọng khắp chiến trường, toàn bộ đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung lập tức rút lui, bọn họ sẽ không rời đi mà di chuyển đến một ngọn cự sơn cách đó khoảng trăm dặm để khôi phục.
Đàn Liệt Diễm Điêu nhìn đám tu sĩ rời đi cũng không đuổi theo, bọn chúng chỉ bay xung quanh Hỏa Diệm Sơn để bảo vệ Hỏa Vân Chi.
Đêm xuống, trên đỉnh cự sơn, Linh Mộng lặng lẽ nhìn ngọn Hỏa Diệm Sơn phía xa, ánh mắt ẩn hiện âu lo, một giọng nói lạnh nhạt chợt vang lên bên cạnh nàng.
– Vẫn chưa nghĩ ra cách sao?
– Tạm thời vẫn chưa, nhưng ta chắc chắn sẽ lấy được Hỏa Vân Chi.
Lãnh Hàn Băng bước tới đứng bên cạnh Linh Mộng, ánh mắt nàng cũng nhìn về phía Hỏa Diệm Sơn nhưng tâm tư của nàng lại không đặt ở đó, trong lòng tự hỏi, không biết bây giờ lưu manh thế nào rồi.
Linh Mộng vừa nhìn đã đoán ra tâm tư của tỷ muội, nàng mỉm cười.
– Nhân phẩm của tên đó không tệ, chuyện tốt như vậy lại rơi trúng đầu hắn.
– Đúng vậy.
Chuyện của Nam Cung Như Mộng đã truyền khắp bí cảnh, lần này Lâm Phong vô tình lập được đại công, không chỉ cứu được mỹ nhân mà còn lật đổ âm mưu của Ma Giáo, nhất định sẽ được Thánh Cung trọng thưởng.
– Nghe nói khi Nam Cung Như Mộng trở về đã nói không ít lời tốt cho hắn, không chừng giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó.
– Ngươi muốn nói chuyện gì?
– Ta không nói muội cũng hiểu mà.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, đây đúng thật là nỗi lo trong lòng nàng, lưu manh tham tài háo sắc, Nam Cung Như Mộng xinh đẹp tuyệt luân, hai người đó ở chung lâu như vậy không biết có chuyện gì xảy ra hay không.
– Hắc xì…
Lâm Phong mở to mắt nhìn Ngân Tâm Thạch vẫn nằm im bên trong trận pháp, hắn bắt đầu hoài nghi Ngân Tâm Thảo có thật sự ở bên trong cái lỗ đó không.
– Hôm nay là ngày thứ ba rồi nhỉ?
– Ừ.
Không chỉ Lâm Phong mà lão đầu cũng bắt đầu hoài nghi, mấy chục vạn năm không đi săn linh dược, dù có nhìn nhầm một chút cũng là chuyện bình thường.
– Cứ đợi thêm một lúc nữa xem sao.
Vài giờ trôi qua, một cái đầu nhỏ từ trong hang nhú lên, hai mắt đảo xung quanh, sau khi xác định không có ai nó mới chịu bò ra khỏi hang.
Lâm Phong nhìn thấy một con chuột nhỏ chạy ra khỏi hang, nhịn không được hỏi.
– Lão đầu, Ngân Tâm Thảo có thể biến hình không?
– Linh dược biến hình? Lão phu chưa từng nghe.
Đúng lúc này, một đạo lục quang từ bên trong cái hang phóng ra, khi lục quang chạm vào Ngân Tâm Thạch thì xuất hiện dị biến, vài chục gốc cây xung quanh đột nhiên chuyển động.
– Hét…
Lục quang cảm giác không ổn lập tức quay đầu bỏ chạy nhưng đã muộn, nó còn chưa kịp rời khỏi trận pháp đã bị vài cành cây quấn chặt.
Lục quang tan biến, một gốc linh dược hiện ra, bộ dáng có vài phần giống với nhân tộc, chiều cao gần một thước, có tay có chân, ngũ quan đầy đủ, trên đầu còn mọc một gốc tiểu thảo, ánh mắt hoảng sợ nhìn xung quanh.
– Mua ha ha ha ha… cuối cùng lão tử cũng thành công.
– Tiểu tử coi chừng…
Lão đầu còn chưa dứt lời thì Ngân Tâm Thảo đã hóa thành lục quang lướt đi, bên trong trận pháp chỉ còn lại vài sợi rễ của linh dược.
– Tráng sĩ chặt tay sao?
– Tiểu tử ngốc, còn đứng đó làm gì, mau đuổi theo.
– À, được.
Lâm Phong không ngờ Ngân Tâm Thảo lại quyết đoán như vậy, nhất thời không kịp phản ứng, đến khi hắn đuổi theo thì linh dược đã chui vào hang.
Lâm Phong chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn, cửa hang quá nhỏ, hắn không thể nào chui vào được, trong lúc không biết phải làm sao thì lại xuất hiện dị biến.
Mặt đất dưới chân đột nhiên rung chuyển, từng vết nứt hiện ra, Ngân Tâm Thảo từ dưới đất nhảy lên sau đó lại chui xuống bên dưới, Lâm Phong nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt lại trở nên hưng phấn.
– Đúng rồi, là Âm Thi Phấn.