Chương 162: Âm Mưu Bại Lộ
Nếu đúng như lời lão đầu nói, thứ này dùng bên trong bí cảnh thì khỏi chê rồi.
– Ngay cả thiên thú cũng không phát hiện sao?
– Chỉ cần tiểu tử ngươi không đâm đầu vào bọn chúng thì không sao.
– Tuyệt vời, xem ra yêu nữ vẫn còn chút lương tâm.
Sau khi có được Hành Không Pháp Chỉ, Lâm Phong đã nghĩ ra được một kế hoạch đưa Nam Cung Như Mộng rời đi, hắn sẽ để nàng dùng truyền tống lệnh bài, còn bản thân sẽ dùng pháp chỉ của Linh Mộng.
Đêm đến, Lâm Phong mang thức ăn vào cho Nam Cung Như Mộng, từ lúc tỉnh lại đến giờ nàng vẫn chưa ăn gì.
– Nam Cung đạo hữu, giờ ăn tới rồi.
Nam Cung Như Mộng nhận lấy một xiên thịt nướng từ tay đối phương, hương vị cũng không tệ.
– Đa tạ.
– Mùi vị có được không?
– Rất tốt.
Lâm Phong cười đắc ý.
– Thịt của Huyết Long Thử không dễ tìm đâu, phải vất vả lắm tại hạ mới bắt được vài đầu.
– Đây là thịt của Huyết Long Thử?
Như Mộng nhìn xiên thịt trong tay, trong đầu hiện ra hình dáng của một đầu yêu thử to lớn, mình đầy lông lá, vẻ mặt hung tợn cùng với một hàm răng kinh khủng, ánh mắt của nàng có chút hoang mang.
Lâm Phong nhìn nữ tử bên cạnh do dự, nhẹ nhàn trấn an.
– Đạo hữu yên tâm, thịt của Huyết Long Thử không có độc, rất bổ dưỡng cho người bị thương, đạo hữu nên ăn nhiều vào.
– Ta… ta ăn đủ rồi.
– Hắc hắc… tại hạ đùa thôi, đây là thịt của mãng xà bình thường, với tình hình của Nam Cung đạo hữu thì vẫn chưa thể ăn thịt của yêu thú được.
Lâm Phong vừa ăn vừa nói ra kế hoạch của hắn, tiện thể hóng chuyện của Nam Cung Như Mộng, đến giờ hắn vẫn không biết tên trời đánh nào lại ra tay với nàng.
– Là dư nghiệt của Ma giáo…
Kế hoạch của Trần Cung là làm cho Cửu Huyền và Trường Hà xảy ra xung đột, từ đó sẽ tạo ra mâu thuẫn giữa các Thánh Cung.
– Thì ra là như vậy.
Nam Cung Như Mộng chính là tương lai của Trường Hà Thánh Cung, nếu nàng xảy ra chuyện ở địa bàn của Cửu Huyền Thánh Cung nhất định sẽ dẫn đến hiểu lầm nghiêm trọng giữa hai Thánh Cung.
Lâm Phong lấy ra một bình đan dược đưa cho đối phương.
– Đây là Phục Linh Đan do tại hạ luyện chế, có thể giúp đạo hữu khôi phục một ít linh lực.
– Đa tạ.
Nam Cung Như Mộng nhận lấy bình đan dược, dù sau nàng đã nợ Lâm Phong một mạng, có nhận thêm một viên đan dược cũng không đáng là bao.
– Nghe nói đan đạo của Lâm đạo hữu đã đạt đến cảnh giới rất cao, Như Mộng có thể thỉnh giáo một chút không?
– Đúng lúc tại hạ cũng có vài vấn đề muốn hỏi, đạo hữu thích màu gì vậy?
– Chúng ta chỉ nói về đan đạo.
– Được rồi.
Vài ngày sau, bên ngoài truyền tống trận, có hơn trăm người tụ tập xung quanh, từ trưởng lão, chấp sự đến đệ tử đều có mặt đầy đủ.
Một vị Cửu Huyền trưởng lão lên tiếng.
– Đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung nghe lệnh, đệ tử Trường Hà Thánh Cung trong lúc tìm kiếm tài nguyên không may bị yêu thú tấn công, toàn bộ đệ tử lập tức chia ra tìm kiếm, nhất định phải tìm cho bằng được, đệ tử hoàn thành nhiệm vụ sẽ được Thánh Cung trọng thưởng.
Sau khi Như Mộng mất tích, trưởng lão và đệ tử Trường Hà Thánh Cung tìm kiếm một thời gian vẫn không có kết quả, bọn họ đành phải nhờ đến Cửu Huyền Thánh Cung giúp đỡ, bí cảnh vô cùng rộng lớn, ngang dọc mấy trăm vạn dặm, chỉ có vài chục người thì không thể tìm được.
Trần Cung đi đến bên cạnh một vị trưởng lão Trường Hà Thánh Cung, nhỏ giọng nói.
– Trưởng lão, chúng ta không nên quá tin tưởng người ngoài, vãn bối tự nguyện đi tìm Như Mộng.
– Câm miệng, không được vô lễ.
– Vãn bối lỡ lời, xin trưởng lão trách phạt.
Mấy lão đầu bên Cửu Huyền Thánh Cung nhíu mày, chuyện xui rủi lão phu cũng đâu có muốn, hi vọng nha đầu kia bình an nếu không sẽ khó ăn nói với mấy lão đầu bên Trường Hà Thánh Cung.
Đúng lúc này, một đạo linh quang từ bên trong bí cảnh bay ra sau đó đáp xuống bên cạnh truyền tống trận, linh quang tan biến, Nam Cung Như Mộng xuất hiện, ánh mắt nàng lướt qua đám người trước mặt cuối cùng dừng lại trên người Trần Cung.
– Các vị trưởng lão, mau bắt Trần Cung lại, hắn là nội gián…
Nam Cung Như Mộng chưa nói hết lời thì Trần Cung đã xoay người bỏ chạy, hắn vừa phi hành chưa được bao lâu thì cơ thể chợt ngừng lại trên không, như một con chim bị sa lưới.
Một vị trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung xuất hiện, đại thủ dễ dàng tóm lấy Trần Cung.
– Thả ta ra, các ngươi sao lại bắt ta, trưởng lão mau cứu ta.
Trưởng lão Trường Hà Thánh Cung lúc này đã bước tới bên cạnh Nam Cung Như Mộng, sau khi kiểm tra vài lần, vẻ mặt của mấy vị trưởng lão trở nên âm trầm.
Thương thế của Nam Cung Như Mộng rất nghiêm trọng, không chỉ linh lực suy yếu mà kinh mạch và đan điền đều bị tổn thương, nếu không kịp thời chữa trị sẽ mất thời gian rất lâu để khôi phục.
– Như Mộng, đã xảy ra chuyện gì?
Nam Cung Như Mộng mang toàn bộ âm mưu của Trần Cung nói ra, đồng thời còn kể cả chuyện Lâm Phong đã ra tay cứu nàng.
Trần Cung lập tức phủ nhận.
– Nam Cung Như Mộng, không bằng không chứng ngươi không được vu oan ta.
– Hóa Linh Chưởng ta trúng phải vẫn còn lưu lại trên cơ thể, giới chỉ của ta chắc chắn nằm trong tay của ngươi.
Bên trên giới chỉ có ấn ký của Nam Cung Như Mộng đặc biệt luyện chế, nàng có thể cảm nhận được giới chỉ của mình đang ở gần đây, nhất định là nằm trên người Trần Cung, không biết vì lý do gì mà tên này vẫn chưa xóa bỏ ấn ký của nàng.
Trần Cung vốn muốn dùng giới chỉ làm vật chứng hãm hại Cửu Huyền Thánh Cung ra tay với Nam Cung Như Mộng, nên đến giờ hắn vẫn chưa xóa ấn ký, không ngờ lại tự lấy đá đập vào chân mình.
Sâu bên trong bí cảnh, đám đệ tử vẫn tiếp tục hành trình thí luyện, đã ba ngày từ khi Nam Cung Như Mộng rời đi, Lâm Phong vẫn chưa tìm được tung tích của Ngân Tâm Thảo, với tiến độ thế này chắc chắn hắn sẽ bị yêu nữ làm thịt mất thôi.
Đột nhiên bầu trời sập tối, Lâm Phong theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, hai mắt trợn trắng, mặt cắt không còn giọt máu.
– Đậu xanh, chim gì mà to vậy?
– Nói nhỏ thôi, coi chừng tên đó nghe thấy.
Mấy ngày trước, Lâm Phong gặp một dòng sông cạn nước trên đường đi, lão đầu nói với hắn đó là dấu vết của một đầu mãng xà để lại, lúc đó hắn còn tưởng lão đầu đang dọa hắn.
Tung tích Ngân Tâm Thảo còn chưa tìm thấy mà thiên thú đã gặp được mấy đầu, tự dưng lại cảm thấy nhớ nhà, thật muốn trở về nhà.
Lâm Phong tìm một chỗ nghỉ chân để ổn định lại tinh thần, hắn lấy ra một ít thức ăn, vừa ăn vừa quan sát địa đồ.
Tính đến bây giờ, Lâm Phong đã đi qua mười mấy chỗ Ngân Tâm Thảo từng xuất hiện nhưng vẫn không tìm được tung tích, đi thêm vài trăm dặm nữa là tiến vào địa bàn của thiên thú rồi.
– Lão đầu, hay là chúng ta đi tìm một gốc linh dược thông linh khác có được không?
– Tiểu tử ngươi tưởng linh dược thông linh muốn tìm là có sao? Muốn thông linh ít nhất cũng phải mất vạn năm.
– Như vậy bọn chúng là tiền bối của ta rồi, tiểu bối đuổi bắt tiền bối, chẳng phải là đại nghịch bất đạo sao?
Lâm Phong nói đến đây, hắn khẽ lắc đầu.
– Quân tử sao có thể làm chuyện bất kính như vậy được.
– Tiểu tử ngươi muốn giữ lễ hay giữ mạng.
– Lễ tiết quan trọng nhưng lời hứa còn quan trọng hơn.
Hắn nói xong liền đứng lên thu dọn.
– Xuất phát.