Chương 144: Hiểu Lầm
Lâm Phong lập tức lùi lại, sau đó thu hết túi trữ vật vào người.
– Tiểu bối có chuyện quan trọng cần giải quyết, xin cáo từ.
– Đợi đã.
Bạch y lão đầu thoáng cái đã đến bên cạnh Lâm Phong, một tay đặt lên vai hắn.
– Tiểu tử ngươi cũng khá lắm, đã lấy được linh dược chưa?
– Linh dược gì?
Lâm Phong dùng Thiên Lý Tùy Hành tránh đi, kết quả vẫn không thoát khỏi bàn tay của lão đầu.
– Tiểu tử ngươi không cần sợ, lão phu không phải người của Ma Giáo.
– Không biết tiền bối là thần thánh phương nào?
– Lão phu họ Lãnh, vì tiểu tử ngươi mà hai nha đầu nhà ta cứ tìm lão phu lải nhải, phiền chết đi được.
– Tiểu bối Lâm Phong, tham kiến tiền bối.
Hai nha đầu lão nói chắc chắn là tiểu sư tỷ và băng nữ, ngoài hai người này ra thì ai có thể mời được đại nhân vật như thế này đến đây.
Bạch y lão đầu nhìn bộ dáng cung kính của Lâm Phong, vẻ mặt thoáng hiện chút hài lòng.
– Tiểu tử ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của lão phu.
– Tiền bối yên tâm, tiểu bối đã tìm được U Linh Ma Thảo.
– Vậy thì tốt.
Có linh dược trong tay, khi trở về cũng dễ ăn nói với nha đầu Linh Mộng, tuy bạch y lão đầu muốn giúp Lâm Phong nhưng cũng không muốn đắt tội với thánh nữ.
Nhờ có sự trợ giúp của bạch y lão đầu, chưa tới một tháng Lâm Phong đã về đến Cửu Huyền Thánh Cung.
– Bây giờ nên tới Lãnh gia giao linh dược hay trở về Đan Cung đây?
Lâm Phong suy nghĩ một lúc quyết định trở về Đan Cung, trước tiên tìm tiểu sư tỷ hỏi thăm tình hình, sau đó sẽ bàn giao linh dược.
Lâm Phong vừa bước vào Đan Cung thì một cái bóng màu trắng lướt qua dọa hắn hết hồn, đến khi nhận ra đối phương, vẻ mặt liền thay đổi.
– Hàn Băng sư tỷ, tu vi của tỷ hồi phục rồi sao?
Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu, gương mặt xinh đẹp có vài phần ôn nhu hơn so với bình thường.
– Ngươi có sao không?
– Chỉ là một cái sơn mạch u ám cùng với vài tên Ma Giáo thì có thể làm gì được đệ.
Lâm Phong vừa nói vừa lấy ra túi trữ vật đưa cho Hàn Băng.
– U Linh Ma Thảo ở bên trong…
Lời còn chưa dứt, Lâm Phong chợt phát hiện có gì đó không đúng, theo lời của lão đầu, sau khi băng nữ dùng giải dược thì phải mất vài tháng mới có thể khôi phục, từ lúc hắn rời đi cho đến bây giờ chỉ gần 3 tháng, sao nàng lại hồi phục được.
Ánh mắt Lâm Phong liên tục dò xét làm cho Lãnh Hàn Băng có chút không tự nhiên.
– Ngươi nhìn gì vậy?
– Ngươi có phải Hàn Băng sư tỷ không? Có phải ngươi giả dạng sư tỷ đến lừa linh dược của ta đúng không?
Hàn Băng nhìn vẻ mặt đắc ý của Lâm Phong, hàn khí trên người có dấu hiệu muốn bạo phát nhưng nghĩ tới lưu manh vì nàng mà không ngại nguy hiểm, một mình tiến vào sơn mạch tìm dược nên tạm thời cho qua.
– Ta chính là Lãnh Hàn Băng.
– Ta không tin, ngươi nói ngươi là Hàn Băng sư tỷ vậy thì ngươi chứng minh đi.
– Chứng minh thế nào?
Lâm Phong nhìn nữ tử đối diện, hắn cũng không biết phải làm sao để chứng minh.
Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Tiểu tử thúi, lão phu có cách nè, muốn thử không?
– Tiền bối có cao kiến gì sao?
– Lão phu nói gì thì tiểu tử ngươi nói theo là được.
– Tốt.
Lãnh Hàn Băng nhìn lưu manh đứng im một lúc vẫn không có phản ứng, nàng muốn lại gần quan sát thì bị hắn ngăn lại.
Lâm Phong dùng ánh mắt cảnh giác nhìn băng nữ.
– Trên người của Hàn Băng sư tỷ có một cái chấm đỏ, ầm…
Hắn còn chưa kịp nói hết câu thì cảm giác một đạo linh lực hùng mạnh ập đến, cả người bay thẳng vào vách tường gần đó.
– Khục khục…
Lâm Phong từ trong đống lộn xộn bò ra, bộ dáng thảm hại, trước ngực truyền đến cảm giác khó thở, một đòn vừa rồi của Hàn Băng quá nhanh, hắn hoàn toàn không kịp phản ứng.
– Lão đầu, có phải lão chơi ta không?
– Nói nhảm.
– Chấm đỏ đó không phải nằm ở lòng bàn chân đúng không?
Lão đầu im lặng một lúc lại lên tiếng.
– Hình như lão phu nhớ nhầm, chấm đỏ đó chắc là nằm ở trên ngực một chút, già rồi nên hồ đồ, hài…
– Ta hận.
Lúc Lâm Phong bò dậy đã không thấy băng nữ ở đâu, lần này thì hay rồi, có nhảy xuống hoàng hà cũng không rửa sạch vết dơ ngày hôm nay.
Chuyện rửa nhục tạm thời để qua một bên, trước tiên phải đi tìm tiểu sư tỷ để hỏi thăm tin tức, để xem trong thời gian hắn không có mặt ở Thánh Cung rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra.
Lâm Phong sắp đi đến chỗ của tiểu sư tỷ thì nhìn thấy người quen, hắn lập tức bước tới chào hỏi.
– Tuệ Vân sư tỷ.
– Lâm sư đệ muốn đến chỗ của Phi Dao sư muội sao?
– Đúng vậy.
Tuệ Vân nhìn đối phương gật đầu, khẽ nở nụ cười.
– Đúng lúc ta cũng đi đến chỗ của sư muội, chúng ta cùng đi được không?
– Tốt.
Trên đường đi, Lâm Phong thuận miệng hỏi thăm mấy chuyện đã xảy ra bên trong Thánh Cung thời gian gần đây, thì ra lúc hắn vừa rời đi thì yêu nữ đã luyện chế thành công giải dược, rõ ràng là nàng ta muốn tìm cớ chơi hắn.
– Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn, yêu nữ hãy đợi đấy.
Chuyện tiếp theo có liên quan đến Lãnh Phi Dao, từ khi trở về Thánh Cung, tiểu sư tỷ liên tục bế quan, ngày đêm tu luyện, có lẽ nàng vẫn còn tự trách bản thân đã liên lụy đến tỷ tỷ.
Hai người đi đến trước phòng của Phi Dao thì dừng lại, Tuệ Vân gõ cửa vài lần vẫn không thấy phản hồi, nàng chỉ có tự đẩy cửa bước vào.
Bên trong căn phòng vẫn còn hơi ấm của hỏa khí, có thể là vừa luyện đan xong, Lâm Phong đảo mắt nhìn một vòng phát hiện chủ nhân căn phòng đang nằm thẳng cẳng trên giường, ngoài ra còn có một đống lớn nữ y và nữ trang.
Tuệ Vân nhìn thấy cảnh này cũng phải biến sắc, đôi gò má ửng đỏ, cách đó không lâu nàng vẫn còn khen tiểu sư muội, vậy mà bây giờ…
– Phi Dao.
Lãnh Phi Dao nhíu mày, giọng nói bất mãn.
– Đừng làm phiền ta ngủ.
– Muội còn không tỉnh thì tỷ sẽ trở về.
– Không tiễn.
– Muội.
Tuệ Vân khẽ cắn môi, nha đầu này một khi đã ngủ thì sẽ không xem ai ra gì.
– Sư tỷ, để đệ thử xem.
Lâm Phong đi đến bên cạnh giường, hắn lấy ra một khối băng thạch, sau đó vận linh lực thổi hàn khí vào người Phi Dao.
Lãnh Phi Dao đang say giấc đột nhiên mở to mắt, nàng lập tức ngồi dậy.
– Muội chỉ nằm nghỉ một chút, tỷ tỷ đừng giận a.
Đôi mắt to tròn của Phi Dao nhìn khắp căn phòng vẫn không thấy hình bóng của tỷ tỷ ở đâu.
– Kỳ lạ, chẳng lẽ ta gặp ác mộng sao?
Lâm Phong vội thu lại băng thạch, vẻ mặt tươi cười nhìn tiểu sư tỷ.
– Phi Dao sư tỷ, lâu rồi không gặp.
– Tiểu Phong tử, đệ trở về khi nào vậy?
– Đệ…
– Bỏ đi, túi trữ vật của ta đâu?
Lãnh Phi Dao phóng tới bên cạnh Lâm Phong, trên người hắn có hai cái túi trữ vật, nàng vừa nhìn liền nhận ra thứ cần tìm.
Sau khi kiểm tra một lúc, nàng phát hiện những thứ bên trong vẫn còn nguyên liền thở phào.
– Tiểu Phong tử, lần này đệ ra ngoài lâu như vậy có thu hoạch được gì không?
– Chỉ là vài thứ lung tung, sư tỷ không cần phải để ý.
– Không nói thì thôi, ủa Tuệ Vân sư tỷ đến khi nào vậy?
Lý Tuệ Vân nhìn bộ mặt kinh ngạc của sư muội, từ lúc vào phòng đến giờ nha đầu này hoàn toàn không nhận ra sự có mặt của nàng.
– Hôm qua muội nói có vài vấn đề không hiểu, ta đến để giúp muội giải quyết.
– Đúng rồi, chút nữa thì muội quên mất.
Lãnh Phi Dao dứt lời liền kéo Tuệ Vân ngồi xuống, nàng lấy ra một quyển thư tịch đưa cho sư tỷ xem.
– Bên trong có vài chỗ muội xem không hiểu…