Chương 145: Bàn Luận
Lâm Phong nhàm chán ngồi bên cạnh hai vị sư tỷ, dù sao thì chuyện của băng nữ cũng đã được giải quyết, linh dược trong tay hắn chắc là không cần nữa rồi.
– Tiểu tử thúi, có thể giúp lão phu một chuyện không?
– Không rảnh.
– Tiểu tử ngươi có muốn phát tài không?
– Tiền bối có cao kiến gì cứ nói, tiểu bối nhất định sẽ làm theo.
Lão đầu thở dài, đúng là ném xương thì chó mới chịu gặm.
– Lão phu vừa phát hiện ra một vấn đề, tiếp tục luyện đan kiếm linh thạch sẽ khiến cho tốc độ tu luyện của ngươi chậm đi rất nhiều.
– Cũng đúng nhưng không luyện đan thì lấy đâu ra linh thạch.
– Trên đại lục này đâu phải chỉ có tiểu tử ngươi biết cách luyện đan.
Lâm Phong nghe đến đây liền hiểu ra vấn đề.
– Ý của tiền bối là nhờ người luyện chế đan dược giúp ta sao?
– Gần đúng, tiểu tử ngươi có muốn thu vài tên thiên tài làm tiểu đệ không?
– Chuyện này không dễ đâu?
Muốn thu đám thiên tài làm tiểu đệ chẳng phải là đi tranh giành với trưởng lão sao, bản thân hắn còn lo chưa xong thì làm gì có thời gian chỉ dạy cho người khác.
– Nếu lão tử có thể thu một đám tiểu đệ sau đó nhờ bọn chúng luyện đan thì đúng là tuyệt vời, nhưng mà đi đâu để tìm thiên tài đây?
– Không phải trước mặt tiểu tử ngươi có hai nha đầu sao?
Nếu không phải có chuyện cần Lâm Phong đi làm thì còn lâu lão đầu mới chịu bỏ thời gian ra để giúp hắn.
Lâm Phong nhìn hai vị sư tỷ trước mặt, thiên phú luyện đan của hai người này thì khỏi bàn, chỉ là hắn không biết làm sao để mở lời.
– Nếu ta nói muốn thu hai vị sư tỷ làm đồ đệ không biết có bị đánh không nhỉ?
– Chuyện này để lão phu lo.
Tuệ Vân đang giải đáp vấn đề cho sư muội thì cảm giác có người bước tới gần, nàng xoay người nhìn lại thì thấy Lâm Phong đang chăm chú nhìn vào thư tịch.
Phi Dao đang tiếp thu đan đạo thì bị cắt ngang, vẻ mặt bất mãn nhìn Lâm Phong.
– Tiểu Phong tử, muốn nghe thì ngồi xuống, đừng làm phiền Tuệ Vân sư tỷ.
– Hắc hắc… ngại quá, chỉ là đệ cảm giác quyển thư tịch này có chút vấn đề.
– Thư tịch này là ta lấy từ bên trong Tàng Thư Các, làm sao lại có vấn đề.
– Thật sự là có vấn đề.
Lâm Phong bắt đầu chỉ ra những điểm sai của thư tịch, chính xác là lão đầu giảng đạo, một tên phiên dịch, hai tên lắng nghe.
Cả ba đều có thiên phú đan đạo cực cao, chỉ nghe vài câu đã hiểu ra được không ít vấn đề, một lúc sau, cả hai nàng đều dùng ánh mắt khó tin nhìn tên nam nhân bên cạnh.
– Lâm sư đệ thật không đơn giản.
– Quá lợi hại.
Lãnh Phi Dao đứng lên vỗ vai Lâm Phong.
– Ta quyết định rồi, từ nay về sau nếu ta gặp phải chỗ nào không hiểu sẽ tìm đệ giải quyết.
– Không thành vấn đề.
Bước đầu tiên của kế hoạch xem như hoàn thành, tiếp theo là chuẩn bị một số linh dược để tiểu sư tỷ giúp luyện chế đan dược, cuối cùng là linh thạch sẽ tự động chạy vào túi của hắn.
– Phi Dao sư tỷ có nhìn thấy Phong Viêm sư huynh ở đâu không?
Tuệ Vân đột nhiên xen vào.
– Ta có chuyện cần giải quyết, ở đây có Lâm sư đệ giúp muội, có lẽ ta không cần phải ở lại.
– Để muội tiễn sư tỷ về.
Lãnh Phi Dao đưa sư tỷ rời đi, một lúc sau nàng quay trở lại, vẻ mặt không vui nhìn Lâm Phong.
– Đệ nhắc đến tên gian thương đó làm gì?
– Đệ có một số chuyện muốn nhờ sư huynh giúp đỡ.
– Chuyện gì vậy?
– Cũng không phải là chuyện gì lớn, lần trước đệ có nhờ sư huynh tìm giúp tin tức của Huân Vũ, bây giờ có lẽ đã có kết quả.
Phi Dao vừa nghe đến chuyện này liền thay đổi vẻ mặt.
– Chuyện này ta sẽ giúp đệ tìm hiểu, tên gian thương kia bây giờ không có thời gian giúp đệ đâu, bản thân hắn còn lo chưa xong nữa là.
– Có chuyện gì sao?
Chuyện là từ khi gian thương trở thành đệ tử chân truyền thì suốt ngày chạy đi tìm Tuệ Vân nói chuyện, dẫn đến bên trong Đan Cung xuất hiện không ít lời đồn, nói hai người có gian tình, mấy hôm trước Tuệ Vân đã tìm gặp Phong Viêm nói chuyện.
– Tuệ Vân sư tỷ nói chỉ xem gian thương là đồng môn, lần này thật sự hết cơ hội rồi.
– Chưa chắc.
Lâm Phong đảo mắt suy nghĩ, khóe miệng cười nham hiểm.
– Tuệ Vân sư tỷ có nói là không thích Phong sư huynh không?
– Hình như là không có, đệ hỏi chuyện này để làm gì?
– Theo đệ đoán sư tỷ làm như vậy là vì quan tâm đến Phong sư huynh, sợ huynh ấy vì tình cảm nhất thời mà ảnh hưởng đến tương lai sau này.
Phi Dao há hốc nhìn tên sư đệ trước mặt, nàng trừng mắt nhìn hắn, tên này tưởng ai cũng ngốc như hắn sao.
– Rõ ràng là Tuệ Vân sư tỷ không thích gian thương, đệ có nói thế nào cũng vô dụng.
– Sư tỷ không tin vậy thì chúng ta đánh cược có được không?
– Cược gì?
– Ai thua sẽ luyện đan cho đối phương 3 năm.
Cao thủ không bằng tranh thủ, lần này mà thành công gài kèo được tiểu sư tỷ thì hắn không cần phải tốn thời gian dụ dỗ nàng.
– Tốt, đệ dám nuốt lời thì ta sẽ đi tố cáo với tỷ tỷ.
Lâm Phong nghe nói đến băng nữ, cảm giác cả người lạnh toát, xem ra nơi này không thể ở lâu, lỡ như băng nữ đến đây kiểm tra tình hình của tiểu muội nàng thì nguy.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong vội chuyển qua hỏi tình hình của Lãnh Hàn Băng từ sau khi hắn rời đi, đến khi biết được rõ mọi chuyện liền cáo từ.
Trên đường trở về, Lâm Phong ghé qua chỗ gian thương, phát hiện đối phương không có ở đây, hi vọng tên này không suy nghĩ dạy dột.
Sau khi Lâm Phong rời đi được một lúc thì Lãnh Hàn Băng xuất hiện bên trong căn phòng của Phi Dao.
– Tỷ tỷ, vừa đúng lúc muội có chuyện muốn tìm tỷ đây.
– Có chuyện gì?
– Tiểu Phong tử vừa trở về, đệ ấy đã tìm được U Linh Ma Thảo nhờ muội đưa cho tỷ.
Phi Dao lấy ra cái hộp ngọc đưa cho tỷ tỷ, nhỏ giọng nói.
– Tỷ tỷ, tiểu Phong tử đã nhờ Phong Viêm điều tra chuyện của Huân Vũ tỷ tỷ, chỉ sợ không lâu nữa sẽ biết chuyện chúng ta lừa đệ ấy.
– Chuyện này ta tự biết giải quyết, muội không cần quan tâm.
Lãnh Hàn Băng cầm lấy hộp ngọc rồi rời đi, trước khi đi nàng xoay người nhìn tiểu muội.
– Nghỉ ngơi cho tốt, đừng quá cố sức.
– Muội biết rồi.
Lãnh Phi Dao nhìn tỷ tỷ rời đi, hai mắt rưng rưng, nàng sẽ không bao giờ làm cho tỷ tỷ bận tâm, nhất định sẽ nghe lời của tỷ tỷ.
– Tỷ tỷ bảo ta nghỉ ngơi, không thể làm trái được, đi ngủ thôi.
Ở một nơi khác, Lâm Phong vừa về đến phòng thì nhìn thấy hai tên huyết y nhân đứng trước cửa, không cần nghĩ cũng biết là ai tìm hắn, vừa đúng lúc hắn cũng có chuyện cần nói với chủ nhân của huyết y nhân.
– Không cần động thủ, ta tự đi.
Lâm Phong vừa dứt lời thì cảm thấy cơ thể nhẹ bỗng, bên tai truyền đến tiếng gió thổi, nếu không phải nơi này là Thánh Cung thì hắn đã cho hai tên này biết thế nào là lễ độ.
Huyết y nhân lướt đi như gió, chỉ thoáng qua là đến Thánh Nữ Phủ, sau đó dừng trước cửa phòng Linh Mộng.
– Chủ nhân, người đã được mang đến.
– Ném hắn vào đây.
– Đợi đã, xem chiêu.
Lâm Phong vận linh lực thi triển Vân Tung Mị Ảnh lộn vài vòng trên không rồi đáp xuống tiêu soái, vẻ mặt đắc ý nhìn hồng y nữ tử trước mặt.
– Tìm ta có chuyện gì?
– Ngươi là đệ tử Thánh Cung, gặp Thánh Nữ không biết hành lễ sao?
– Hừ, có loại Thánh Nữ hãm hại đồng môn như ngươi sao?