Chương 143: Hang Động
Xung quanh cửa hang có bày mấy cái trận pháp, đều là địa cấp đại trận, với tu vi của Lâm Phong chỉ có vào mà không có ra nhưng đối với lão đầu thì không có gì đáng nói.
– Lão đầu, đợi ta một chút.
Lâm Phong lấy ra một cái Âm Dương Ma Trận đặt cách cửa hang vài dặm, cẩn thận không bao giờ là thừa cả.
Lâm Phong đứng đợi bên ngoài cửa hang được một lúc thì nhìn thấy lão đầu từ trong hang bay ra.
– Bên trong không có người.
– Trời độ lão tử.
Đi qua một khúc của hang động thì phía trước xuất hiện một không gian khá lớn, vừa nhìn liền biết nơi này có người đang cư trú.
– Tiểu tử thúi, bên kia có U Linh Ma Thảo.
– Thật hả?
Lâm Phong đi tới mở mấy cái hộp trên bàn, bên trong có mấy chục gốc linh dược, huyền cấp và địa cấp đều có đủ, trong đó có mấy gốc U Linh Ma Thảo, số còn lại đều liên quan đến giải dược của Hắc Phong Tán Linh.
– Nơi này chắc là chỗ ở của Ma Giáo nhưng có cảm giác không ổn.
– Chuyện gì không ổn?
– Lão không cảm thấy lần này lấy dược quá dễ dàng sao?
Ở hiền sẽ gặp lành nhưng nhân phẩm của Lâm Phong còn chưa tốt đến mức độ này.
Lão đầu nghe Lâm Phong nói cũng rơi vào trầm ngâm, gần đây nhân phẩm của tên tiểu tử đúng là không được tốt.
Đúng lúc này, từ bên ngoài hang động truyền đến linh lực dao động, Lâm Phong vội chạy ra ngoài kiểm tra.
– Không lẽ đám Ma Giáo kia đã trở lại?
– Bọn chúng đang phá trận.
Một lúc sau lại có tiếng hét từ bên ngoài truyền vào.
– Người ở bên trong nghe đây, tất cả đã bị Thánh Cung bao vây, mau bỏ vũ khí xuống đầu hàng.
– Còn tưởng là đám Ma Giáo kia trở lại, làm lão tử hết hồn.
Lâm Phong vừa thở phào thì lão đầu lên giọng nhắc nhở.
– Nếu tiểu tử ngươi từ nơi này đi ra, trên người còn mang theo mấy chục gốc giải dược của Hắc Phong Tán Linh, sau đó nói bản thân không phải đệ tử Ma Giáo, ngươi nghĩ mấy tên ngoài kia có tin không?
– Đậu xanh.
Lâm Phong vội chạy vào hang động, hắn tranh thủ thu hết số linh dược còn lại rồi kích hoạt ma trận rời đi.
Lâm Phong vừa rời đi thì đám người ở bên ngoài liền xông vào, chỉ nhìn thấy một cái hang động trống không.
Cách đó không xa, Lâm Phong nhìn U Linh Ma Thảo trong tay, vẻ mặt hiện rõ đắc ý, chỉ là vài gốc linh dược sao có thể làm khó được hắn.
– Không biết bây giờ trở về có kịp thời gian hay không?
– Vội cái gì, kịch còn chưa tàn, tiểu tử ngươi không muốn xem tiếp sao?
– Còn có kịch để xem?
Lâm Phong vừa dứt lời lại nghe thấy thanh âm quen thuộc từ phía hang động truyền đến.
– Người bên trong hang động nghe đây, các ngươi đã bị bao vây, mau bỏ vũ khí đầu hàng.
Bên ngoài hang động, mấy trăm tên Ma Giáo đã phong tỏa cửa hang, ánh mắt đắc ý nhìn đệ tử ÂM Dương Thánh Cung từ bên trong hang động bước ra.
– Đúng là sắp có kịch hay để xem.
Lúc Lâm Phong chạy tới đã thấy hai bên rơi vào thế giằng co, kiểu gì cũng sẽ có một trận chiến sắp diễn ra, đến lúc đó hắn sẽ làm ngư ông đắt lợi.
Đệ tử Thánh Cung lấy ra pháo hiệu bắn lên trời, trong vòng nửa giờ sẽ có người đến tiếp viện.
– Các huynh đệ, tiêu diệt Ma Giáo, thay trời hành đạo, xông lên…
– Giết…
– Đánh đê, đánh chết ta chôn.
Lâm Phong ở một bên cổ vũ, theo hắn quan sát thì bên Thánh Cung đang thất thế về cả số lượng và chất lượng nhưng cả hai bên đều không có vương giả tham chiến, đây là nguyên nhân mà Lâm Phong vẫn còn ở lại.
Một khi cấm trận được kích hoạt, tu vi dưới vương giả đều bị áp chế về tứ cấp đỉnh phong, mà đánh nhau cùng cấp thì Lâm Phong chưa ngán ai bao giờ.
Nữa giờ trôi qua, trận chiến vẫn diễn ra kịch liệt, đệ tử Thánh Cung dần bị ép vào sát hang động, nếu không thể phá vây sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm.
– Các huynh đệ không được bỏ cuộc, người của chúng ta sắp đến rồi.
– Ngu ngốc, chỉ có các ngươi là có viện binh sao?
Tên hắc y nhân vừa dứt lời thì phía sau truyền đến tiếng thét hùng hồn.
– Các huynh đệ Thánh Cung, ta đến tiếp viện đây.
Lâm Phong vừa phóng vào vòng chiến liền kích hoạt trận pháp, tay cầm huyết đao xông về phía hắc y nhân.
– Không biết sống chết, giết hắn.
Một đám hắc y nhân xông tới chặn đường Lâm Phong, giải quyết một tên tứ cấp tu sĩ chỉ cần một kiếm là đủ.
– Leng keng… leng keng…
Âm thanh từ hoàng kim tiểu chung treo trên cán đao phát ra khiến đám hắc y nhân đang xông về phía Lâm Phong chao đảo.
– Ăn một đao của lão tử.
Ánh đao lóe lên, vài tên hắc y nhân bị chém bay về phía sau, mấy tên nhanh chân né kịp liền giữ khoảng cách với Lâm Phong.
Bọn chúng phát hiện trên cán đao của đối phương có treo một cái kim chung, thanh âm phát ra làm cho bọn chúng không thể tập trung chiến đấu.
– Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của bản giáo.
– Nếu ngươi đã thành tâm muốn biết thì ta sẽ sẵn lòng trả lời.
Tên hắc y nhân đang chờ đối phương xưng tên chợt thấy một đám lửa bay tới, hắn vừa né qua một bên thì ăn liền hai đao của Lâm Phong.
– Tên đáng chết, giết hắn.
– Ỷ đông hiếp yếu sao, xem chiêu.
Lâm Phong lấy ra mấy viên bạo đan ném về phía đối thủ.
– ẦM… ẦM… ẦM…
– Cái quái gì vậy?
– Cẩn thận, là pháp binh.
Uy lực của huyền cấp bạo đan chẳng khác gì tu sĩ tứ cấp tự bạo, vài tên dùng binh khí ngăn cản đều bị nổ bay, không chết cũng trọng thương.
– Tên khốn này ở đâu chui ra vậy?
Tên thủ lĩnh Ma Giáo cảm giác linh lực không ngừng giảm xuống, đối phương lại có vũ khí sát thương diện rộng, nếu còn tiếp tục chiến đấu chưa chắc đã giành được chiến thắng.
– Đại nhân, phải làm sao đây?
Tên hắc y nhân nhìn về phía Lâm Phong thấy đối phương lấy ra thêm mấy viên bạo đan, vẻ mặt biến sắc.
– Người của Thánh Cung sắp đến, nơi này không thể ở lâu, rút.
– Tuân lệnh.
Hắc y nhân lần lượt rút đi, đệ tử Âm Dương Thánh Cung cũng không truy đuổi, với thực lực của hai bên dù có đuổi theo cũng không làm được gì đối phương.
Lâm Phong nhìn đối thủ bỏ chạy liền quay qua than phiền với lão đầu.
– Lão đầu, ta cảm giác tốc độ của bạo đan quá chậm, ném mỏi tay mà chẳng trúng tên nào.
– Là do kỹ thuật ném của tiểu tử ngươi quá tệ.
Lâm Phong nhìn viên bạo đan trong tay, thầm nghĩ khi trở về phải nhờ băng nữ khắc thêm một cái pháp văn gia tốc, ít nhất phải tăng tốc độ lên vài lần.
– Vị đạo hữu này, không biết xưng hô thế nào?
– Nếu ngươi…
Lâm Phong theo bản năng trả lời nhưng khi nhìn thấy đối phương là người của Thánh Cung, ký hiệu trên y phục là ngoại môn chấp sự liền thay đổi thái độ.
– Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, đạo hữu không cần để tâm.
– Đạo hữu đúng là bậc quân tử, xin đạo hữu để lại danh tính, sau này Thánh Cung sẽ báo đáp.
– Vậy được rồi.
Lâm Phong lấy ra ngọc bài của Cửu Huyền Thánh Cung để đối phương nhìn qua.
– Cáo từ.
– Tri ân bất cầu báo, thật không ngờ trên đời còn có quân tử như vậy.
Lão chấp sự nói xong liền quay qua nhìn đám đệ tử Âm Dương Thánh Cung.
– Các ngươi phải nhìn theo hắn mà học hỏi, biết không?
– Tuân lệnh.
Cách đó không xa, Lâm Phong đang kiểm kê số tài sản vừa tịch thu của đám Ma Giáo, tổng cộng có gần chục túi trữ vật, tính sơ qua cũng được mười mấy vạn trung phẩm linh thạch.
– Nếu lão tử không nhanh chân lại phải chia phần cho đám người kia.
– Tiểu tử ngươi đúng là gian xảo.
– Hắc hắc, quá khen…
Lâm Phong vừa dứt lời liền cảm giác không ổn, giọng nói này hình như không phải của lão đầu, hắn nhìn xung quanh thì phát hiện một lão nhân không biết đứng bên cạnh từ lúc nào, ánh mắt của lão đang nhìn chiến lợi phẩm trong tay hắn.