Chương 122: Thánh Cung Chi Chiến 1
500 đệ tử tham gia thi đấu sẽ chia thành hai bên, một công một thủ, đệ tử thua cuộc sẽ trực tiếp bị loại, đến khi còn lại 16 đệ tử thì vòng đấu kết thúc.
– Bắt đầu, keng…
Bên trong đại trận, đệ tử Pháp Cung đã bắt đầu tế luyện pháp chỉ, trong vòng 2 canh giờ phải luyện chế thành công 2 tờ huyền cấp pháp chỉ không phải là chuyện đơn giản, chỉ cần khắc sai vài đường pháp văn sẽ phải luyện lại từ đầu, lúc đó chất lượng pháp chỉ chắc chắn sẽ giảm xuống.
Lâm Phong đang ngồi quan sát thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Lão phu chợt nhớ ra một thứ tốt, tiểu tử ngươi có muốn học không?
– Thứ gì tốt?
– Một thứ có thể giúp ngươi bảo mạng.
Lâm Phong lập tức gật đầu.
– Xin tiền bối chỉ giáo.
– Tiểu tử ngươi đã nghe nói qua Huyết Ảnh Phân Thân bao giờ chưa?
– Chưa từng, đó là thuật pháp gì vậy?
– Ngu ngốc, đó là một loại pháp chỉ…
Huyết Ảnh Phân Thân là pháp chỉ dùng máu huyết của tu sĩ để luyện chế, một khi kích hoạt sẽ tạo ra phân thân giống y như bản thể, khí tức cũng tương đồng, gần như không thể phân biệt được thật giả.
Lâm Phong càng nghe càng thấy hứng thú, nếu thật sự như lão đầu nói, thứ này dùng để chạy trốn thì khỏi chê.
– Có loại pháp chỉ lợi hại như vậy sao?
– Tiểu tử ngươi luyện chế vài tờ pháp chỉ không phải sẽ biết sao?
– Tiền bối, loại pháp chỉ này có khó luyện không?
Khả năng luyện chế pháp chỉ của Lâm Phong hoàn toàn trái ngược với khả năng luyện đan, bây giờ bắt hắn ném vào đại trận dù có cho hắn cả ngày cũng không luyện chế được 2 tờ huyền cấp pháp chỉ.
– Rất khó nhưng tiểu tử ngươi yên tâm, lão phu đã có cách giải quyết.
– Xin tiền bối chỉ giáo.
– Tiểu tử ngươi nhìn xuống phía dưới sẽ rõ.
Lâm Phong nhìn xuống đại trận, 500 đệ tử vẫn đang tập trung luyện chế pháp chỉ, ánh mắt hắn chợt dùng lại trên người băng nữ, nhờ nàng luyện chế chẳng phải là được rồi sao?
Sau khi trò chuyện với lão đầu, Lâm Phong biết được Huyết Ảnh Phân Thân là do một thế lực tà đạo của mấy chục vạn năm trước phát minh.
Dùng huyết nhục tu sĩ luyện chế pháp chỉ là điều cấm kỵ, cho nên chuyện này không thể để người ngoài biết được, chỉ có thể giao cho người mà Lâm Phong tin tưởng luyện chế.
Đến lúc này, lão đầu vẫn giữ vững quan điểm Lãnh Hàn Băng đã kết Lâm Phong, chỉ cần hắn mở lời nhất định nàng sẽ đồng ý.
– Tiểu tử ngươi đừng nói với lão phu là không nhìn ra tâm ý của nha đầu kia.
– Có sao?
Lâm Phong cười ha hả cho qua, nếu băng nữ thật sự kết hắn thì toang rồi, hắn sẽ phải đối mặt với hai tên tình địch vô cùng đáng sợ, một tên là đệ nhất thiên tài Chiến Cung, tên còn lại là đệ nhất ma đầu Thánh Cung.
Lão đầu như đọc được tâm ý của Lâm Phong, giọng nói có thêm vài phần xem thường.
– Đừng nói là tiểu tử ngươi sợ tên Ngạo Minh kia nên giả vờ không biết.
– Lão tử chưa ngán ai bao giờ.
– Thật không? Tiểu tử ngươi có dám tìm tên kia đánh một trận không?
– Đánh thì đánh…
Lâm Phong vừa nói xong liền biết đã rơi vào âm mưu của lão đầu, hắn mà nuốt lời thì thanh danh quân tử đời này xem như bỏ.
– Lão đợi đấy.
Hai canh giờ trôi qua, phần thi luyện chế pháp chỉ kết thúc, đệ tử tham gia thi đấu bước lên chọn bên, Lãnh Hàn Băng là người nắm giữ kim bài nên được lựa chọn đầu tiên.
Trước mặt của Hàn Băng là 250 viên huyết châu và 250 viên lam châu, huyết châu đại diện cho bên tấn công, lam châu đại diện cho bên phòng thủ, ngọc thủ của nàng cầm lấy một viên huyết châu rồi rời đi.
Sau khi Lãnh Hàn Băng lựa chọn xong, đệ tử phía sau lần lượt tiến lên cho đến đệ tử thứ 250 thì dừng lại, 250 đệ tử còn lại không cần phải lựa chọn, bởi vì đối thủ của bọn họ đã chọn xong.
10 chiến đài lần nữa mở ra, cặp đấu đầu tiên sẽ là trận chiến giữa đệ nhất thiên tài Pháp Cung với tên xui xẻo đứng thứ 500.
Lãnh Hàn Băng đã chọn huyết châu cho nên đệ tử đứng thứ 500 phải nhận lam châu, hai bên còn chưa giao chiến thì đối thủ của Hàn Băng đã chủ động nhận thua, lão chấp sự gõ chuông tuyên bố trận đầu kết thúc.
Chiến đài số 2 đã bắt đầu giao chiến, đệ tử đứng thứ 2 giữ huyết châu giao đấu với đệ tử đứng thứ 499 giữ lam châu.
Hai bên cùng lúc tế ra pháp chỉ, hỏa quang lóe lên biến thành 9 đạo hỏa cầu đánh vào lam thuẫn, hỏa cầu thứ 3 đánh tới thì lam thuẫn vỡ nát, trận đấu kết thúc.
– Xem ra hôm nay lại là một ngày thi đấu nhàm chán.
Lãnh Phi Dao ngáp một cái, hai mắt của nàng đã sắp đóng lại, Lâm Phong nghiêm túc ngồi bên cạnh quan sát chiến đài số 10, nơi đó đang có 2 mỹ nữ giao chiến, Tuệ Vân ngồi chờ tiểu muội thi đấu, Phong Viêm ngồi ngắm nữ thần.
Đúng như Phi Dao dự đoán, vài chục cặp đấu đầu tiên diễn ra vô cùng nhàm chán nhưng càng về sau, chênh lệch thực lực của các đệ tử càng giảm, trận đấu càng diễn ra hấp dẫn.
Chiến đài số 3, lục y nữ tử tế ra pháp chỉ, thất đạo kim quang phá không đánh vào hoàng thuẫn của đối thủ, linh quang tan biến, hoàng thuẫn bị phá hơn một nửa.
Chiến đài số 6, một thanh lam kiếm từ bên trong pháp chỉ bay ra, sau đó hóa thành vô số kiếm ảnh lao về phía kim chung của đối thủ.
– Keng…
Kim chung vỡ tan, nam tử bên trong bị đánh bay khỏi chiến đài.
– Như Nguyệt sư muội thật lợi hại.
– Đúng là rất lợi hại.
Phong Viêm nghe Phi Dao khen liền gật đầu phụ họa.
– Bên trong Pháp Cung, ngoài trừ mấy tên chân truyền đệ tử thì hiếm có đệ tử sử dụng được kiếm chỉ.
– Hình như rất lợi hại.
Lâm Phong nhìn kiếm chỉ trong tay Lý Như Nguyệt, trong lòng thầm nghĩ nếu có thể kết hợp đao chỉ với đao pháp của hắn nhất định sẽ làm cho chiến lực của bản thân tăng lên, vấn đề là muốn luyện đao chỉ thì phải trở thành chiến pháp song tu.
Nửa ngày trôi qua, Pháp Cung tranh tài kết thúc, 16 đệ tử xuất sắc nhất lộ diện, tất cả đều là đệ tử chân truyền, Lãnh Hàn Băng vẫn dẫn đầu, Lý Như Nguyệt thì bị loại ở vòng thứ 3.
Ngày tiếp theo đến lượt Khí Cung tranh tài, 500 đệ tử tham gia thi đấu tiến vào đại trận, mỗi đệ tử có ba canh giờ để luyện chế một món bảo vật phòng ngự.
Sau đó tất cả đệ tử Khí Cung lại tiến vào một cái trận pháp công kích, bên trong đại trận có 108 đạo kiếm khí, 10 kiện bảo vật phòng ngự có thể chịu được nhiều đạo kiếm khí nhất sẽ tiến vào vòng cuối cùng.
Nửa ngày trôi qua, Khí Cung tranh tài kết thúc, 10 đệ tử xuất sắc nhất lộ diện, mỗi tên đều có bộ dáng tơi tả, nhìn qua có phần giống với đệ tử Cái Bang hơn là Thánh Cung.
Sau khi Khí Cung tranh tài kết thúc, toàn bộ đệ tử tiến vào vòng cuối cùng sẽ có 3 ngày nghỉ ngơi, đến sáng ngày thứ hai thì Thánh Tử Phủ bất ngờ phát ra thiệp mời, đối tượng là tất cả đệ tử tiến vào vòng cuối cùng.
– Tên Thánh Tử này đúng là thiên tài.
Lâm Phong vừa cầm thiệp mời vừa cảm thán, từ khi Thánh Tử trở về đến nay chưa tới một tháng, đã hai lần tổ chức dạ tiệc, vậy mà tu vi vẫn cao hơn đám chân truyền cùng lứa.
– Lão phu cảm giác nhân phẩm của tiểu tử ngươi dạo này hơi kém, có phải ngươi lại làm chuyện mờ ám gì đúng không?
– Có sao? Ta lại cảm thấy nhân phẩm của ta khá tốt.
Lâm Phong vừa dứt lời thì một tên huyết y nhân xuất hiện, sau khi đưa cho Lâm Phong một cái thư mời liền rời đi.