Chương 121: Pháp Cung Chi Chiến
Lưu Vũ Đồng gật đầu.
– Nếu gặp vấn đề có thể trao đổi với đồng môn, không được thì đến tìm ta.
– Vâng.
– Chỉ cần tiểu tử ngươi an phận tu luyện, bên trong Thánh Cung sẽ không có tên đệ tử nào dám gây chuyện với ngươi.
– Thật sao?
Lâm Phong nghe đến đây, hai mắt tỏa sáng nhìn sư phụ.
– Vậy yêu nữ à không, Thánh Nữ có dám gây chuyện với đệ tử không?
– Ừm… nha đầu đó không phải đệ tử nên không tính.
Lưu Vũ Đồng nhìn ánh mắt thất vọng của tên đệ tử, trong lòng có xúc động muốn đập cho hắn một trận nhưng nghĩ tới hình tượng uy nghiêm của trưởng lão nên bỏ.
Tuy nàng là trưởng lão Đan Cung nhưng tu vi chỉ cao hơn Linh Mộng một chút, chọc tới nha đầu kia nếu không cẩn thận bị nó đánh một trận thì còn mặt mũi nào đi lại bên trong Thánh Cung.
Lưu Vũ Đồng lấy ra vài vật phẩm đặt trước mặt Lâm Phong.
– Đây là quà nhập môn vi sư tặng cho ngươi, xem có cái nào vừa ý thì chọn một cái.
Trước mặt Lâm Phong gồm có một bình đan dược, hai gốc linh dược, hai cái đan đỉnh, một tờ pháp chỉ, toàn bộ đều là địa cấp.
Sau khi thương lượng với lão đầu, Lâm Phong quyết định chọn một cái địa cấp đan đỉnh, tu vi của Lâm Phong đã là linh giả tứ cấp, không bao lâu nữa sẽ đột phá ngũ cấp, lúc này chuẩn bị một cái địa đỉnh là vừa.
Lâm Phong ngồi nghe sư phụ nói thêm một lúc thì rời đi, nhìn bên ngoài vẫn còn sớm, hắn đổi hướng đi tới khu vực dành cho đệ tử chân truyền, từ hôm nay nơi này sẽ là chỗ tu luyện mới của hắn.
Phòng tu luyện của đệ tử chân truyền lớn hơn nội môn đệ tử gấp mấy lần, gần như là một tòa biệt viện, bên ngoài có trận pháp phòng vệ, bên trong có đầy đủ tiện nghi, linh khí nồng đậm.
– Đúng là một nơi tốt để tu luyện, hèn gì đám chân truyền đệ tử đều có tu vi cao như vậy.
– So với mấy chục vạn năm trước, linh khí nơi này không kém hơn bao nhiêu.
Lâm Phong đang đi xung quanh tìm hiểu địa thế, sẵn tiện để lão đầu giúp hắn bày mấy cái trận pháp, đi được một lúc thì gặp người quen.
– Tiểu Phong tử, sao đệ lại ở đây?
Lãnh Phi Dao dùng đôi mắt to tròn kinh ngạc nhìn Lâm Phong, nơi này là địa bàn của đệ tử chân truyền, làm sao tên sư đệ ngốc này lại vào được.
Tuệ Vân ở bên cạnh giải thích.
– Nơi đó là chỗ tu luyện sư phụ đã ban cho Lâm sư đệ.
– À, muội quên mất.
Sau khi ăn uống no say ở Thực Vi Hiên, Lãnh Phi Dao đã quên mất chuyện bái sư ngày hôm qua, nàng cảm thấy bái sư hay không cũng không quan trọng, tên ngốc này vẫn là sư đệ của nàng.
– Tiểu Phong tử, có muốn cùng ta đi xem đám đệ tử Trận Cung tranh tài không?
– Đệ cũng đang có ý này.
Lâm Phong nhìn gian thương đi bên cạnh Tuệ Vân sư tỷ, hai người thỉnh thoảng còn nói vài câu với nhau, chủ yếu là bàn luận về đan đạo, xem ra kế hoạch đang tiến triển rất tốt.
Hắn tiến lại gần gian thương, nhỏ giọng nói.
– Phong Viêm sư huynh, chúc mừng.
Phong Viêm lén nhìn hai nữ tử đi phía trước, khóe miệng nhếch lên.
– Chuyện này còn phải đa tạ diệu kế của sư đệ.
– Tiểu đệ chỉ mượn nước đẩy thuyền, quan trọng vẫn là tấm chân tình của sư huynh.
Lâm Phong chỉ hiến kế, thành bại không liên quan đến hắn, quan trọng vẫn là lợi ích.
– Sư huynh, hôm nay có kèo nào thơm không?
– Có nhưng đệ không nên tham gia.
– Tại sao?
– Lần trước đệ thắng được một số lượng lớn linh thạch đã làm cho mấy lão đầu kia để ý.
Phong Viêm nói xong thì đuổi theo Tuệ Vân, tiếp tục học hỏi đan thuật, hi vọng tên sư đệ phía sau hiểu được dụng ý của hắn.
Khi đám người tiến vào Chủ Cung thì đệ tử Trận Cung đã bước lên chiến đài, lão chấp sự đang thông báo quy tắc thi đấu.
500 đệ tử Trận Cung sẽ tiến vào một cái đại trận do 12 vị chấp sự và một vị trưởng lão bày ra, 10 đệ tử đầu tiên thành công phá trận sẽ bước vào vòng cuối cùng.
Trong vòng ba canh giờ, nếu số lượng đệ tử phá trận không đủ yêu cầu thì đệ tử phá được nhiều trận nhãn nhất sẽ thông qua.
– Bắt đầu, keng…
500 đệ tử bắt đầu phá trận, bên trong đại trận ẩn chứa vô số nguy cơ, chỉ cần đi sai vài bước sẽ bị trận pháp trục xuất.
Lãnh Phi Dao chỉ xem có một chút đã ngáp mấy cái.
– Nhàm chán thật, không biết tên ngốc nào nói Trận Cung tranh tài hấp dẫn nhất Thánh Cung đại hội.
Lâm Phong ở bên cạnh gật đầu, biết trước thế này hắn đã từ chối đi chung, bây giờ mà hò hét như đám huynh đệ bên cạnh thì hình tượng quân tử của hắn sẽ mất hết.
Phong Viêm có vận khí tốt hơn, trong mắt hắn chỉ có Tuệ Vân, hoàn toàn không để ý đến đám nữ tử xung quanh.
Hai canh giờ trôi qua, Trình Đông là đệ tử đầu tiên hoàn thành phần thi, nửa giờ sau, có thêm 9 đệ tử hoàn thành vòng đấu.
Sau khi Trận Cung thi đấu kết thúc sẽ đến lượt Pháp Cung tranh tài, vì có sự tham gia của băng nữ nên trời còn chưa sáng, Lâm Phong đã bị Lãnh Phi Dao kéo đi.
– Sư tỷ, bây giờ vẫn chưa thi đấu, đến đó làm gì?
– Đi sớm sẽ lấy được chỗ tốt, nghe nói hôm nay có rất nhiều người đến xem, không nhanh chân sẽ mất chỗ.
Lúc hai người đến nơi thì chỉ có vài tên đệ tử Thánh Cung đang kéo nhau tới chỗ đặt cược, ngoài ra còn có vài tên đang quét dọn.
Lãnh Phi Dao nhìn xung quanh, khi thấy chỉ có vài tên đệ tử ngồi trên kháng đài thì nàng đổi hướng chạy tới chỗ đặt cược, hôm qua nàng không cược là vì nhất thời quên mất nên hôm nay phải tới sớm một chút.
– Cược 5 ăn 1 sao? Vẫn là tỷ tỷ lợi hại.
Đây đã là mức cược cao nhất trong vòng này, chứng tỏ Lãnh Hàn Băng là đệ tử có khả năng tiến vào vòng trong cao nhất theo đánh giá của hội đồng cá cược.
Lâm Phong đứng bên cạnh nhìn Phi Dao đặt cược, hắn vẫn nhớ lời của tên gian thương kia nên quyết định hoàn tục, từ nay không phạm đổ giới.
Sau khi đặt cược xong thì hai người lại trở về vị trí dành cho đệ tử chân truyền, lúc này bên trên kháng đài đã có khá nhiều đệ tử đến quan chiến.
Lúc sau, Lý Tuệ Vân từ xa đi tới, phía sau nàng vẫn là Phong Viêm, tên này bám dai như đĩa, mỗi lần Lâm Phong gặp Tuệ Vân sư tỷ là sẽ nhìn thấy gian thương bên cạnh.
Lãnh Phi Dao vội chạy tới bên cạnh sư tỷ, vui vẻ chào hỏi.
– Sư tỷ, Như Nguyệt muội muội đã đến chưa?
– Như Nguyệt vừa bước lên chiến đài.
Bên dưới chiến đài, phần lớn đệ tử đã có mặt, Lãnh Hàn Băng cũng xuất hiện, nàng đứng ở vị trí đầu tiên, ánh mắt nàng nhìn về kháng đài dành cho đệ tử chân truyền, nơi đó có tiểu muội cùng lưu manh đang hò hét trợ trận.
Gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo thoáng qua tiếu ý, trong lòng ẩn hiện niềm vui khó nói.
– Tỷ tỷ vừa mới cười sao?
Lãnh Phi Dao lẩm bẩm, trong lúc đôi môi tỷ tỷ nhếch lên đã bị nàng bắt gặp, cũng có thể là vì khoảng cách quá xa nên đã nhìn lầm.
Nữa giờ trôi qua, toàn bộ trưởng lão, chấp sự Pháp Cung đều có mặt, 500 đệ tử tiến vào đại trận nghe chấp sự công bố quy tắc.
Lần trước đã thi yêu chỉ nên lần này sẽ dùng linh chỉ tranh tài, mỗi đệ tử sẽ có hai canh giờ luyện chế 2 tờ pháp chỉ, một tờ tấn công và một tờ phòng ngự, sau đó sẽ tiến hành chọn bên để thi đấu.