Chương 123: Dạ Tiệc
Bên trong thư mời có nói đêm nay Thánh Nữ Phủ sẽ tổ chức dạ tiệc, mời toàn bộ đệ tử tiến vào vòng cuối cùng của Thánh Cung đại hội đến tham gia.
– Lão đầu, sao ta có cảm giác không ổn.
– Tiểu tử ngươi cảm thấy chỗ nào tốt thì đi chỗ đó là ổn.
– Ta không có ý này, ý của ta là lão bày trận phòng ngự kiểu gì mà tên đó tiến vào như chỗ không người vậy?
– Trận pháp của lão phu dùng để giúp tiểu tử ngươi bảo mạng, tùy tiện sử dụng sẽ khiến đối thủ của ngươi đề phòng.
Lâm Phong gật đầu, tạm chấp nhận, binh quý thần tốc, quan trọng là phải biết tấn công bất ngờ làm cho đối thủ không kịp đề phòng.
Hắn nhìn hai cái thư mời trên tay, không biết tối nay nên đi đến chỗ nào, Thánh Tử có vẻ thân thiện nhưng yêu nữ lại là chỗ quen biết, mặc dù không thân.
– Lão đầu, có ý kiến gì không?
– Tiểu tử ngươi đừng có chuyện gì cũng hỏi lão phu, chỉ biết dựa vào người khác thì không thể đứng vững.
Lâm Phong thở dài, lão đầu đúng là biết chọn thời cơ để làm giá.
– Xin hỏi tiền bối có cao kiến gì không?
– Tiểu tử ngươi thấy tên Thánh Tử đó là người thế nào?
– Bên ngoài có thể xem là quân tử, bên trong thế nào thì không biết.
– Vậy nha đầu kia?
Nha đầu trong lời của lão đầu chính là Linh Mộng, Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi trả lời.
– Bên ngoài thiếu nữ, bên trong bạo nữ, nóng lạnh thất thường, quan trọng là cực kỳ căm ghét nam nhân.
– Tiểu tử ngươi nói xem, bên trong Hoang Nguyên thì ban ngày nguy hiểm hơn hay ban đêm nguy hiểm hơn?
– Dĩ nhiên là ban đêm… ta hiểu rồi.
Linh Mộng tuy hung hãn nhưng vẫn không nguy hiểm bằng tên Thánh Tử kia, có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng không phải sao.
– Tiền bối, có thể cho tiểu bối nói một câu không?
– Nói.
– Tiền bối chỉ cần nói tới chỗ yêu nữ là được rồi, tiểu bối biết thời gian của tiền bối là vô hạn nhưng thời gian của tiểu bối là vàng bạc, xin tiền bối y như lúc trước, dùng lời vàng ý ngọc để chỉ dạy tiểu bối.
– Cút.
Lâm Phong gật đầu.
– Đúng, chính là như vậy.
Đêm xuống, Thánh Nữ Phủ đèn hoa lộng lẫy, so với Thánh Tử Phủ còn hoành tráng hơn nhưng nhân số lại có phần thua thiệt.
Lâm Phong dạo vài vòng xung quanh, phát hiện ra nơi này âm thịnh dương suy, mỹ nữ đi thành đàn, nam tử thì lác đác.
– Chẳng phải nói chỉ mời đệ tử tiến vào vòng cuối cùng thôi sao? Ở đây hình như đã hơn trăm người rồi.
– Sư đệ ngốc.
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh giải thích.
– Nếu chỉ mời có đám đệ tử ở vòng cuối thì bày tiệc để làm gì? Thuê một bàn ở Thực Vi Hiên không phải sẽ tốt hơn sao?
Đệ tử tiến vào vòng cuối của Thánh Cung đại hội không tới 100 tên, trong đó chỉ có một phần là nữ tử, đám thanh niên kia vừa nghe danh yêu nữ đã chạy mất, còn tâm tư đâu mà đến dự tiệc.
– Vậy đám người kia là từ đâu tới?
Lâm Phong chỉ đám nữ tử đang đi dạo bên trong hoa viên, hắn dám khẳng định đám mỹ nữ này không có tham gia Thánh Cung đại hội.
– Đó là con cháu của mấy đại gia tộc, đệ hỏi nhiều như vậy để làm gì?
– Chắc là Lâm sư đệ đã để ý đến vị tiểu thư nào đó.
Phong Viêm cùng Tuệ Vân không biết từ đâu xuất hiện, gian thương đi tới vỗ vai Lâm Phong.
– Với danh tiếng bây giờ của đệ muốn tìm con cháu đại tộc làm đạo lữ là chuyện đơn giản, có muốn sư huynh giới thiệu vài vị tiên tử không?
– Không cần, đệ có đạo lữ rồi.
– Thật sao?
Phong Viêm dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn đối phương, tên sư đệ này có đạo lữ sao hắn lại không biết nhỉ? Chẳng lẽ tình báo có vấn đề?
Lãnh Phi Dao nhìn bộ dáng kinh ngạc của gian thương, mỉm cười đắc ý.
– Ha ha… đừng tưởng chuyện gì ngươi cũng biết, ta đã sớm biết tiểu Phong tử có đạo lữ rồi.
– Không biết người ấy là ai?
– Đó là…
Lãnh Phi Dao nói đến đây thì chớp mắt nhìn Lâm Phong, hình như tên sư đệ này chưa nói tên cho nàng biết.
– Tiểu Phong tử, đệ muội của ta tên gì vậy?
– Nàng tên là Liễu Huân Vũ, có thể là đệ tử của Trường Hà Thánh Cung.
Phong Viêm vừa nghe liền phát hiện ra vấn đề.
– Có thể là sao?
– Đệ cũng không rõ…
Lâm Phong mang chuyện của hắn và Huân Vũ kể ra, dù sao cũng cùng là đệ tử Thánh Cung, biết đâu sẽ thu được chút tin tức.
– Thương Vân Thành, chẳng lẽ là…
Lãnh Phi Dao nhíu mày, nàng chợt nhớ ra một người, rất có thể là người mà Lâm Phong đang tìm kiếm.
– Tiểu Phong tử, có thể tả sơ qua hình dáng của nàng không?
– Được a…
Hình ảnh của Huân Vũ được Lâm Phong khắc sâu vào tim, mỗi ngày thường nhớ đến, tất nhiên sẽ không quên, nhưng hắn tả là một chuyện còn mọi người có nghe hiểu hay không là một chuyện khác.
– Vậy là đúng rồi…
– Sư tỷ biết Huân Vũ sao?
Lãnh Phi Dao vừa gật đầu chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, nàng vội hỏi.
– Chuyện đệ tìm Huân Vũ, tỷ tỷ có biết không?
– Hình như là đã biết, Hàn Băng sư tỷ còn hứa giúp đệ tìm Huân Vũ.
– Thật vậy sao? Tỷ tỷ có nói với đệ là quen biết Huân Vũ không?
Lâm Phong lắc đầu.
– Sư tỷ không có nói.
– Kỳ lạ… sao lại như vậy?
Phong Viêm chợt xen vào.
– Lâm sư đệ, hai người quen nhau lâu như vậy chắc phải có vật đính ước gì đó chứ?
– Đúng rồi.
Lâm Phong lấy ra ngọc bội mà Huân Vũ đã tặng lúc trước, nhìn vết nứt bên trên, hắn lại thầm mắng yêu nữ kia thêm vài lần.
Phong Viêm vừa nhìn thấy ngọc bội, khóe miệng liền nhếch lên.
– Thì ra là tộc nhân của Liễu gia.
– Sư huynh nhận ra thứ này sao?
– Dùng ngọc luyện thành pháp bảo là đặt trưng của Trường Hà Thánh Cung, Liễu gia là đại tộc nổi danh, phần lớn tộc nhân đều sẽ có thứ này.
Lâm Phong nghe đến đây, trong lòng dâng lên hi vọng.
– Không biết sư huynh có thể giúp đệ tìm tin tức của Huân Vũ được không?
– Hành tung của đệ tử Thánh Cung không dễ tìm, chuyện này khó nói.
Lãnh Phi Dao bĩu môi.
– Đệ đừng hi vọng vào tên đó, đợi ta trở về sẽ nhờ phụ thân giúp đệ tìm hiểu.
– Đa tạ sư tỷ giúp đỡ.
– Không cần đa tạ, dù sao chúng ta cũng là đồng môn, đệ đưa ta mấy chục vạn trung phẩm linh thạch là được.
Phong Viêm thấy thời cơ tới liền nhảy vào.
– 10 vạn trung phẩm linh thạch, ta sẽ giúp đệ điều tra.
– Nè, tên gian thương kia, có phải muốn gây chuyện với ta không?
– Thương trường không tránh khỏi cạnh tranh, ta chỉ muốn tạo cơ hội tốt nhất cho Lâm sư đệ.
– Ngươi.
Lãnh Phi Dao khẩu chiến không lại gian thương liền chạy tới chỗ Tuệ Vân.
– Sư tỷ, tên gian thương này không có gì tốt, cả người đều là âm mưu quỷ kế, tỷ đừng nên quá thân cận với hắn.
– Nè nè, chơi vậy ai chơi lại.
Phong Viêm đứng một bên bị dọa cho hết hồn nhưng hắn chưa kịp lên tiếng thì Lãnh Phi Dao đã nói tiếp.
– Sư tỷ, muội chỉ là muốn tốt cho tỷ, Vương Lăng sư huynh rất tốt, sư tỷ đừng nên bỏ kim lấy thạch.
Tuệ Vân chỉ muốn đứng bên cạnh hóng chuyện không ngờ bị vạ lây, hai má nàng bị tiểu sư muội nói đến đỏ ửng.
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng truyền đến làm cho Lãnh Phi Dao câm nín.
– Phi Dao, những chuyện này không được nói tùy tiện.
Lãnh Hàn Băng từ xa đi tới, ánh mắt nhìn tiểu muội có thêm vài phần lạnh lùng.
– Đại tiệt sắp bắt đầu, mọi người mau vào trong.
Lâm Phong đi đến bên cạnh gian thương, hắn lén ra hiệu cho đối phương, Phong Viêm khẽ gật đầu, thầm nghĩ vẫn là sư đệ sáng suốt.