Chương 118: Giao Dịch
Lâm Phong đứng bên cạnh cũng bị sư tỷ dọa cho giật mình.
– Sư tỷ có gì từ từ nói, tim của đệ dạo này không được tốt.
– Đệ im miệng.
Lãnh Phi Dao bước tới bên cạnh tỷ tỷ, vẻ mặt ủy khuất.
– Tỷ tỷ, sao tỷ lại đặt cho tiểu Phong tử mà không đặt cho muội.
– Chuyện này không liên quan đến muội.
– Tại sao không liên quan, 50 vạn trung phẩm linh thạch lận đó, tuy tỷ lệ của muội chỉ là 1 ăn 1 nhưng vẫn chắc ăn hơn sư đệ.
Lâm Phong nhìn bộ dáng của băng nữ, hắn đoán chắc 9 phần số linh thạch kia là của nàng, bây giờ phải nghĩ cách làm sao để lấy được thẻ bài đặt cược từ trong tay đối phương.
Lãnh Phi Dao đang khóc lóc kể lễ thì bị ánh mắt lạnh như băng của tỷ tỷ dọa cho câm nín, Hàn Băng nhìn tên nam nhân trước mặt.
– Ngươi đến để lấy thẻ cược?
– Đúng… à không đúng, đệ muốn cùng sư tỷ thương lượng một chút.
– Thương lượng thế nào?
– Đệ sẽ dùng 21 vạn trung phẩm linh thạch để đổi lấy 2 cái thẻ bài đặt cược của sư tỷ có được không?
Một cái thẻ bài đặt cược có giá trị cao nhất là 10 vạn trung phẩm linh thạch, nếu số linh thạch kia là của Hàn Băng thì trong tay nàng có ít nhất 5 cái thẻ bài.
Khác với dự đoán của Lâm Phong, vẻ mặt Hàn Băng vẫn không thay đổi.
– Ta sẽ không đổi, ngươi về đi.
– Sư tỷ chờ đã, chuyện gì cũng có thể thương lượng mà.
– Đúng đó đúng đó, tiểu Phong tử nói rất đúng, tỷ tỷ mau suy nghĩ lại đi.
Lãnh Phi Dao gật đầu như gà mổ thóc, nàng không thể nhìn 50 vạn trung phẩm linh thạch bay mất.
Hàn Băng lấy ra 3 cái thẻ bài đặt lên bàn.
– Chỉ cần ngươi đồng ý với ta 3 yêu cầu, thứ này sẽ là của ngươi.
Lâm Phong nhìn 3 cái thẻ bài, mỗi cái có giá trị tương ứng với 10 vạn trung phẩm linh thạch, hai mắt lấp lánh.
– Sư tỷ có yêu cầu gì cứ nói, chỉ cần không trái với đạo nghĩa, lương tâm và quy tắc của Thánh Cung thì đệ nhất định sẽ cố hết sức.
– Ngươi yên tâm, yêu cầu của ta chỉ có hiệu lực khi ngươi còn là đệ tử của Thánh Cung.
Nói cách khác, chỉ cần Lâm Phong không còn là đệ tử của Thánh Cung thì hắn không cần phải tuân thủ lời hứa ngày hôm nay.
– Không biết yêu cầu của sư tỷ là gì?
– Thứ nhất, lời ta nói thì ngươi phải nghe theo. Thứ hai, đan dược ta cần thì ngươi phải luyện chế. Thứ ba, sau này có cơ hội ta sẽ nói với ngươi.
– Thành giao.
Lâm Phong lập tức đồng ý, địa vị của băng nữ cao hơn hắn tất nhiên phải nghe nàng, về luyện đan thì hắn chỉ hứa luyện chế chứ không hứa luyện ra bao nhiêu viên đan dược, nói không chừng còn có thể cắn một ít, còn chuyện cuối cùng nếu không làm được thì cùng lắm là ôm 150 vạn trung phẩm linh thạch xuất cung.
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh nhìn Lâm Phong dễ dàng lấy được 3 cái thẻ bài, nàng liền chạy tới ôm lấy tỷ tỷ.
– Tỷ tỷ, muội có thể vì tỷ mà làm bất cứ chuyện gì, cho dù lên núi đao hay xuống chảo dầu muội cũng nguyện ý.
– Chỉ cần muội lọt vào top 10 thì hai tấm thẻ cược này sẽ là của muội.
Hàn Băng lấy ra hai tấm thẻ cuối cùng đặt lên bàn, 50 vạn trung phẩm linh thạch chỉ là một nửa số linh thạch nàng thắng cược vòng trước, có mất cũng không phải chuyện gì lớn.
– Tỷ tỷ, chuyện đơn giản như vậy đâu cần muội đi làm, hay là đổi chuyện gì khó hơn được không?
Thánh Cung đại hội lần trước, Phi Dao chỉ đứng thứ 18, tuy thiên phú của nàng rất cao nhưng thái độ tu luyện lại thua xa những đệ tử chân truyền còn lại.
Muốn trở thành cường giả thì thiên phú chỉ là một phần, ngoài ra còn phải xem vào nhân phẩm nhưng quan trọng nhất vẫn là sự nỗ lực của bản thân.
Lâm Phong lấy được 3 cái thẻ bài, có thể xem như hoàn thành nửa mục tiêu, tiếp theo là điểm cống hiến.
– Hàn Băng sư tỷ, điểm cống hiến…
– Cái gì?
Lâm Phong còn chưa nói xong thì Phi Dao đã hét lên làm cho hắn phai ôm ngực, không biết đã có tên tu sĩ nào chết vì bị đột quỵ chưa?
Lãnh Phi Dao dùng ánh mắt khó tin nhìn tỷ tỷ.
– Tỷ thật sự dùng 1000 vạn điểm cống hiến đặt vào tên sư đệ ngốc này sao?
– Đệ không có ngốc.
– Im lặng, chỗ sư tỷ nói chuyện đệ xen vào làm cái gì?
Lâm Phong nhìn thấy bộ dáng sắp bùng nổ của tiểu sư tỷ liền lui qua một bên tránh nạn.
Lãnh Hàn Băng lắc đầu.
– Số điểm cống hiến đó không liên quan đến ta, ngươi tìm Linh Mộng mà lấy.
– Ôi trời ơi, thế giới này đảo lộn hết cả rồi, không chỉ đệ nhất thiên tài Pháp Cung mà cả yêu nữ cũng không được bình thường, hai người đúng là một cặp trời sinh, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, xứng đôi vừa lứa, vật hợp theo loài…
Phi Dao đang nói cho sướng miệng thì cảm giác toàn thân tê cống, đôi mắt ngây thơ vô tội rưng rưng nhìn tỷ tỷ.
Lâm Phong đã hết cách với vị sư tỷ này, đôi lúc nàng còn nguy hiểm hơn yêu nữ, không khéo hắn sẽ bị nàng hại chết như chơi.
– Hai vị sư tỷ, đệ còn có chuyện phải giải quyết, cáo từ.
Bên trong Cửu Huyền Thánh Cung chỉ có bốn người được sở hữu cả một ngọn cự sơn, Linh Mộng chính là một trong số đó.
– Có nên vào không?
Lâm Phong đứng nhìn tòa Thánh Nữ Phủ to lớn trước mặt, bộ dáng do dự, hắn đến nơi này cũng gần 100 lần, hình như đây là lần đầu tiên không mời mà đến.
– Tiểu tử ngươi còn đứng đó làm gì, mau vào thôi.
– Hay là thôi đi, dù sao điểm cống hiến ta cũng không sử dụng nhiều.
– Tiểu tử ngươi không vào thì nha đầu đó cũng ném ngươi vào.
Lão đầu thở dài, mặt mũi của lão sớm muộn gì cũng bị tên chết nhát này làm mất hết.
Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt suy tư.
– Ý của lão là yêu nữ cũng giống như băng nữ, đều muốn lợi dụng ta?
– Tiểu tử ngươi thì có cái gì để lợi dụng?
– Tất nhiên là có, ta là người duy nhất trên đại lục có mối quan hệ với lão, chẳng lẽ lão cũng không có giá trị sao?
– Cút.
Đúng lúc này, đại môn mở ra, hai tên huyết y vệ đi về phía Lâm Phong, lúc đến gần hắn thì động thủ.
– Các vị đạo hữu đợi đã, tại hạ chỉ vô tình đi ngang qua.
Lâm Phong chưa nói hết câu đã bị xách vào bên trong, hai tên này đều là lục cấp tu sĩ, muốn bắt một tên tứ cấp chỉ cần giơ tay lên là đủ.
Huyết y vệ đi tới trước một căn phòng thì dừng lại, cuối người hành lễ.
– Thuộc hạ đã mang người đến.
– Ném hắn vào đây.
Giọng nói bên trong căn phòng vừa dứt, huyết y vệ liền ném Lâm Phong vào phòng, hoàn toàn không để ý đến tiếng hét thất thanh của tên nào đó.
– Các ngươi vẫn chưa giải phong ấn cho ta… ầm…
Lâm Phong chật vật đứng dậy, toàn thân ê ẩm, ánh mắt tức giận nhìn yêu nữ đang ngồi gần đó.
– Ngươi đối xử với khách quý như vậy sao?
– Ngươi muốn ta đối xử với ngươi thế nào.
Linh Mộng mỉm cười, nụ cười hồn nhiên của nàng khiến cho tên nam nhân đối diện lạnh người.
– Hay là lần sau ta cho ngươi một đầu thiên thú để ngươi cưỡi đến đây, được không?
– Không cần đâu, ta cảm thấy được lục cấp tu sĩ hộ tống cũng rất tốt.
Lâm Phong tất nhiên không đồng ý, để thiên cấp yêu thú chạy đến, có trời mới biết hắn cưỡi nó hay bị nó tha đi.
– Lần này ta chỉ vô tình đi qua, không có gì thì ta về đây, ngày mai còn phải thi đấu.
– Ngươi không phải đến đây vì thứ này sao?
Linh Mộng lấy ra 10 cái thẻ cược ném tới trước mặt Lâm Phong, vẻ mặt không chút thay đổi, 1000 vạn điểm cống hiến đối với nàng chỉ là con số lẻ.