Chương 117: Chiến Cung Chi Chiến 1
Ngạo Minh lần nữa bước lên chiến đài số 1, hắn thử liếc nhìn đám đệ tử bên dưới, tên nào cũng ngoan hiền lễ phép, im lặng ngồi xem, chẳng lẽ hắn thật sự không có một fan nào sao.
Không chỉ Ngạo Minh mà ngay cả Bạch Tinh cũng đồng cảnh ngộ, chỉ có chiến đài số 5 và số 9 là được cổ vũ nhiệt tình, vì 2 trong số 5 nữ tử còn lại đang ở đó.
Đám nữ tử nhìn đám nam tử nhiệt tình cổ vũ cũng muốn góp vui nhưng bọn họ phải giữ hình tượng thục nữ, kết quả là chỉ có đám sắc lang điên cuồng hò hét.
Lần này đối thủ của Ngạo Minh là Triệu Hoành, cả hai đều là chân truyền đệ tử Chiến Cung, tất nhiên sẽ không có chuyện không đánh mà lui.
– Ngạo sư huynh, xin chỉ giáo.
– Mời.
Lão chấp sự nhìn hai tên đệ tử đã chuẩn bị sẵn sàng liền gõ chuông.
– Bắt đầu, keng…
Tiếng chuông vừa dứt, hai bên lập tức lao vào đối thủ, Ngạo Minh rút kiếm, Triệu Hoành xuất thương, linh lực liên tục va chạm, trình độ gần như tương đương.
– Thiên Ảnh Nhất Thức.
Phía sau Ngạo Minh hiện lên kiếm ảnh cao gần trăm trượng, một kiếm chém xuống, chiến đài như vỡ đôi.
– Bá Vương Nhất Thức.
Trường thương trong tay Triệu Hoành đâm về phía kiếm ảnh. Hai bên vừa va chạm, trường thương rung lên, đại thủ của Triệu Hoành truyền đến cảm giác tê dại.
– Thật mạnh.
Ngạo Minh được thế tấn công, liên tục ép cho đối thủ lùi lại, đến khi Triệu Hoành tiếp cận trận pháp phòng ngự, trường kiếm trong tay Ngạo Minh lần nữa chém tới, lục đạo kiếm khí phá không bay đi.
– Thiên Ảnh Lục Thức.
– Bá Vương Bạo Vũ.
Triệu Hoành không còn đường lui chỉ có thể sử dụng tuyệt chiêu, nhưng trường thương chỉ ngăn được tam đạo kiếm khí.
– ẦM…
Cơ thể Triệu Hoành bị kiếm khí đánh văng vào đại trận rồi rơi xuống chiến đài, hắn dùng trường thương chống đỡ cơ thể đứng lên, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng trào máu, linh lực hỗn loạn, đã không còn khả năng tái chiến.
– Keng… trận đấu kết thúc.
Lão chấp sự gõ chuông kết thúc trận đấu sau đó ra hiệu cho hai tên đệ tử tiếp theo bước lên chiến đài.
Lâm Phong vừa quan chiến vừa nghe lão đầu phân tích, Ngạo Minh và Triệu Hoành đánh với nhau gần trăm hiệp, mỗi lần Ngạo Minh xuất chiêu đều nhắm vào điểm yếu của đối thủ, làm cho Triệu Hoành luôn rơi vào thế bị động, từ đó chiếm được tiên cơ.
– Thì ra là vậy, mỗi lần ta và yêu nữ giao chiến, nữ nhân đó luôn đánh vào điểm yêu của ta, cho nên ta mới không có khả năng chống cự đúng không?
– Không đúng.
– Vô lý, sai chỗ nào?
– Tiểu tử ngươi chỗ nào cũng là điểm yếu, cần gì phải tìm.
Trước thực lực tuyệt đối thì tất cả âm mưu quỷ kế đều là thứ vô dụng, với thực lực của Lâm Phong bây giờ cho dù có tu luyện thêm mấy chục năm nữa cũng chưa chắc có thể đánh ngang tay với Linh Mộng.
Chiến đài số 2, Bạch Tinh cũng chỉ dùng gần 100 chiêu để đánh bại một tên đệ tử chân truyền, thời gian chiến thắng gần như cùng lúc với Ngạo Minh, chứng tỏ sắp tới sẽ có một trận đánh tràn đầy hấp dẫn.
Nhưng chuyện này cũng không quan trọng bằng 2 trong số 5 nữ tử Chiến Cung được tiến vào vòng tiếp theo, hơn nữa bọn họ sẽ đối đầu với nhau trong trận đấu cuối cùng.
Một canh giờ trôi qua, trận đấu cuối cùng kết thúc, 16 đệ tử xuất sắc nhất của Chiến Cung đã xuất hiện, mỗi người sẽ có một danh ngạch tiến vào đại thiên bí cảnh, 10 trong số 16 đệ tử có mặt ở đây sẽ đại diện cho Cửu Huyền Thánh Cung tham gia ngũ cung tranh bá sắp tới.
Trận đấu cuối cùng vừa kết thúc, Lâm Phong lập tức chạy đến khu vực đặt cược, lúc hắn đến nơi thì nhìn thấy không ít đệ tử Thánh Cung tụ tập.
Khi bước vào vòng trong, tỷ lệ đặt cược cao nhất lên đến 1 ăn 10, để đề phòng trường hợp nhà cái phá sản thì số lượng đặt cược vào một đệ tử tham gia sẽ bị hạn chế, tối đa là 50 vạn trung phẩm linh thạch và 1000 vạn điểm cống hiến.
Phía trên bàn cược đã có vài cái tên đạt đến giới hạn đặt cược như là Vương Lăng, Lý Tuệ Vân và một số đệ tử chân truyền.
Lâm Phong tìm một lúc thì nhìn thấy tên của hắn, chỉ là có gì đó lạ lắm.
– Đậu xanh, là tên khốn nào chơi lão tử.
Tên của Lâm Phong gần như đã đạt đến giới hạn đặt cược, không biết tên nào đã đặt 50 vạn trung phẩm linh thạch và 999 vạn điểm cống hiến vào ô của hắn, bây giờ chỉ còn trống 1 vạn điểm cống hiến.
Với tỷ lệ 1 ăn 5, nếu Lâm Phong tiến vào top 10 thì tên khốn này lời thẳm, nhưng nếu hắn không tiến vào top 10 thì sao có thể tham gia ngũ cung tranh bá, sao có thể gặp lại Huân Vũ.
Lâm Phong nhíu mày, người có thể bỏ ra 50 vạn trung phẩm linh thạch cùng với 999 vạn điểm cống hiến nhất định không phải là người bình thường, trong số những người quen của hắn hình như ai cũng có khả năng.
Tiểu sư tỷ Lãnh Phi Dao và Tuệ Vân sư tỷ chắc chắn không thể vì hai người này không biết rõ thực lực của Lâm Phong, bọn họ sẽ không mạo hiểm bỏ ra một số vốn lớn như vậy.
– Có khi nào là gian thương không?
– Lão phu đoán có thể là một trong hai nha đầu còn lại.
– Lão nói băng nữ và yêu nữ sao?
Lão đầu thong thả nói ra suy đoán của lão.
– Kế hoạch của tên gian thương kia đang tiến triển rất tốt, không có lý do gì để gây hứng với tiểu tử ngươi, hai nha đầu kia thì lại khá hiểu rõ ngươi.
Lâm Phong phản đối.
– Yêu nữ kia chỉ giao chiến với ta thì sao biết được thiên phú luyện đan của ta?
– Ngươi đừng quên nha đầu kia mang hỏa linh thể, hơn nữa ngươi đã từng luyện đan trước mặt nàng.
– Ý của lão là yêu nữ cũng là một đan sư.
– Không phải không có khả năng.
Mỗi lần Lâm Phong giao thủ với Linh Mộng thì lão đầu luôn đứng bên cạnh quan sát, vừa giúp hắn tìm ra sơ hở vừa đề phòng yêu nữ lỡ tay đánh chết tên tiểu tử này.
Dựa vào thủ pháp của Linh Mộng thì lão đoán nàng đã từng luyện chế đan dược.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Lâm Phong quyết định đi tìm băng nữ nói chuyện, nếu là băng nữ muốn chơi hắn thì bây giờ nàng đang ở một nơi mà hắn có thể đến được, để chờ đợi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của hắn.
– Chỉ có thể là chỗ của tiểu sư tỷ.
Nghĩ là làm, Lâm Phong lập tức chạy tới chỗ Lãnh Phi Dao, đúng như hắn dự đoán, vừa tiến vào đã nhìn thấy hai nữ tử ngồi bên trong căn phòng.
– Tiểu Phong tử, sao ngươi lại đến đây?
Phi Dao mở to mắt nhìn Lâm Phong, hôm qua tên sư đệ này đã nói sẽ đến xem đệ tử Chiến Cung tranh tài sao bây giờ lại chạy đến chỗ của nàng, không lẽ lại muốn dụ dỗ nàng đi chung sao?
– Ta còn phải tìm hiểu rất nhiều loại linh dược, không thể cùng đệ đi xem đệ tử Chiến Cung thi đấu.
– Sư tỷ, thi đấu đã kết thúc rồi.
– Vậy sao đệ lại đến đây? Đi lạc hả?
Lâm Phong đã cạn lời với bà cô này, hắn đâu phải con nít lên ba, sao có thể đi lạc.
– Đệ đến đây tìm Hàn Băng sư tỷ.
– Vào trong nói chuyện.
Giọng nói lạnh nhạt từ bên trong phòng truyền ra, Lãnh Hàn Băng đã thu lại pháp chỉ, vẻ mặt không cảm xúc nhìn đối phương.
– Tìm ta có chuyện gì?
– Đệ…
Lâm Phong do dự một lúc cuối cùng cũng lấy hết dũng khí nói ra mọi chuyện, cùng lắm thì bị đóng băng thôi.
– Cái gì?
Lãnh Hàn Băng còn chưa nói gì thì tiểu muội của nàng đã nhảy lên như mèo bị giẫm đuôi, bộ dáng vô cùng khoa trương.