Chương 119: Luyện Đan Chi Đấu
Lâm Phong nhanh tay chụp lấy, sau khi xác định tất cả thẻ cược đều là hàng thật, đã thế này rồi thì không cần phải ngụy trang.
– Muốn ta làm gì, nói đi.
– Ngươi cũng không ngốc, ta có một chuyện muốn ngươi đi làm, chỉ cần hoàn thành thì số thẻ cược đó sẽ là của ngươi.
– Chỉ có một chuyện thôi sao?
Ánh mắt Linh Mộng nhìn Lâm Phong có thêm vài phần hứng thú.
– Không lẽ ngươi muốn giúp ta làm thêm vài chuyện? Ý kiến rất hay.
– Không phải, thánh nữ tại thượng, xem như đệ tử chưa nói gì có được không?
Lâm Phong chỉ muốn lập tức phong ấn cái miệng của hắn lại, đúng là họa từ miệng mà ra, cổ nhân nói không sai câu nào.
– Nếu không còn chuyện gì, vậy đệ tử xin cáo lui.
Linh Mộng nhìn Lâm Phong vội vã rời đi, ngọc thủ giơ lên, hai đóa hồng hỏa bay thẳng đến chỗ hắn.
– Muốn đánh lén lão tử sao, xem đây.
Lâm Phong lách người tránh né, Thiên Lý Tùy Hành lập tức được thi triển, hai đóa hồng hỏa đánh vào khoảng không.
– Ăn một đao của lão tử.
– Không tệ.
Linh Mộng nhìn đại đao của Lâm Phong chém tới, ngọc thủ kết ấn, hỏa ảnh bao trùm cả căn phòng.
Lâm Phong cảm giác như rơi vào bùn lầy, cả người hắn lơ lửng trên không, đại đao trong tay đã giơ lên nhưng không cách nào chém xuống.
– Chết tiệt, lại là chiêu này.
– Bên trong đại thiên bí cảnh có một gốc Ngân Tâm Thảo đã thông linh, ta muốn ngươi lấy thứ đó về đây.
– Thành giao.
Lâm Phong lập tức đồng ý, không phải hắn sợ yêu nữ mà là quân tử đã nhận thù lao thì phải làm việc, 1000 vạn điểm cống hiến đổi lấy một gốc linh dược thông linh, hoàn toàn xứng đáng,
– Ngày mai sẽ bắt đầu tranh tài, ngươi nên nghỉ ngơi sớm.
– Đa tạ thánh nữ quan tâm.
– Để ta tiễn ngươi một đoạn.
– Khôngggggggg…
Linh Mộng tung chưởng đánh bay Lâm Phong ra khỏi căn phòng, cả người hắn hóa thành một ngôi sao nhỏ trên trời đêm.
Một lúc sau, bên trong Đan Cung truyền ra tiếng quát.
– Là ai dám phi hành bên trong Thánh Cung.
Chấp sự Đan Cung nhìn thấy một tên đệ tử bay ngang qua liền lớn giọng ngăn lại nhưng đối phương hoàn toàn không để ý.
– Mau đứng lại.
– Cứu…
Lão chấp sự bay tới bên cạnh Lâm Phong, đại thủ giơ ra tóm lấy hắn, vẻ mặt Lâm Phong lúc này như một tên ngốc, hai mắt lấp lánh ánh sao.
– Tiểu tử ngươi bị sao vậy? Chẳng lẽ có kẻ tập kích Thánh Cung?
– Yêu nữ khốn kiếp, lão tử nhất định sẽ báo thù.
Lão chấp sự nghe tên tiểu tử trong tay nói mớ liền hiểu chuyện gì đã xảy ra, lão vỗ vào đầu hắn một cái rõ to.
– Tỉnh.
– Là tên khốn nào đánh lão tử… ủa, sao lại là chấp sự đại nhân?
– Mau trở về đi.
– Hề hề… đa tạ chấp sự đại nhân ra tay giúp đỡ, đệ tử xin cáo lui.
Sáng hôm sau, 176 đệ tử xuất sắc nhất của Đan Cung đã có mặt đầy đủ ở Chủ Cung, trong đó có 100 đệ tử vượt qua vòng ngoài và 76 đệ tử chân truyền được đặc cách tiến thẳng vào vòng trong.
Sau ngày hôm nay chỉ còn lại 10 đệ tử bước vào vòng cuối cùng, đồng thời nhận được 10 danh ngạch tiến vào đại thiên bí cảnh.
Đêm qua, Lâm Phong đã suy nghĩ rất nhiều về cái danh ngạch này, cho dù hắn có khả năng lấy được danh ngạch tiến vào đại thiên bí cảnh thì tại sao yêu nữ lại chọn hắn đi tìm Ngân Tâm Thảo, phải biết một tên tứ cấp tu sĩ bên trong đại thiên bí cảnh không thể làm nên trò gì.
Đến cuối cùng, lão đầu đưa ra suy đoán chuyện này có liên quan đến Lãnh Hàn Băng, Linh Mộng không phải muốn tìm Lâm Phong hỗ trợ mà là tìm băng nữ hỗ trợ.
Lãnh Hàn Băng chắc chắn sẽ có danh ngạch tiến vào đại thiên bí cảnh, Linh Mộng cho rằng Hàn Băng sẽ đi cùng với Lâm Phong nên mới tìm hắn hỗ trợ.
Trong lúc Lâm Phong còn đang suy nghĩ thì giọng nói của lão chấp sự truyền đến.
– Vào trận.
176 đệ tử lần lượt bước vào đại trận, tu vi lại bị áp chế về tứ cấp đỉnh phong, Lãnh Phi Dao quay qua nhìn tên sư đệ ngốc của nàng.
– Tiểu Phong tử, cố lên.
Trong tay của Hàn Băng vẫn còn hai tấm thẻ cược, nếu cả Phi Dao và Lâm Phong đều lọt vào top 10 thì Phi Dao sẽ nhận được 100 vạn trung phẩm linh thạch.
Lão đầu giữ trận nhìn toàn bộ đệ tử đã vào vị trí liền bắt đầu công bố quy tắc thi đấu.
– Ngọc Linh Đan.
Đan dược luyện chế của vòng này là Ngọc Linh Đan có độ khó tương đối cao, nhưng đối với thiên tài Thánh Cung không phải là vấn đề quá lớn, cách đánh giá kết quả tương tự như vòng trước, quan trọng nhất vẫn là số lượng, kế tiếp là chất lượng và thời gian.
Lão chấp sự đi đến vị trí tâm trận, sau đó lấy ra một đống lớn linh dược đặt vào vị trí trung tâm của đại trận rồi rời đi.
– Khởi trận.
Một vòng xoáy nhỏ xuất hiện phía trên đống linh dược, sau đó bắt đầu mở rộng thành một cơn lốc, cuốn bay toàn bộ linh dược lên không, những gốc linh dược liên tục xoay vòng, tốc độ càng ngày càng nhanh.
Đệ tử tham gia thi đấu không được dùng tay, chỉ có thể dùng thuật khống hỏa để giành lấy linh dược, tổng cộng có 150 phần dược liệu luyện chế Ngọc Linh Đan, không nhanh sẽ hết.
– Bắt đầu, keng…
– Lão đầu, nhìn ta thể hiện này.
Lâm Phong cực kỳ tự tin với đan thuật của bản thân, nói về tốc độ luyện đan thì hắn lại càng thêm chắc chắn.
Phần lớn đan sư đều muốn truy cầu đan đạo vô thượng còn Lâm Phong luyện đan là vì linh thạch, tốc độ và số lượng là hai thứ được đặt lên hàng đầu.
Bên trong đại trận, không chỉ có Lâm Phong mà còn có gian thương, cả hai gần như có chung lý tưởng nên tốc độ của hai tên này nhanh khủng khiếp.
– Nhìn kìa, Vương sư huynh đã bắt đầu luyện đan.
– Tuệ Vân sư tỷ cũng mở lò.
– Tên gian thương kia cũng thu đủ dược liệu.
– Tên đó là ai vậy, tốc độ nhanh thật.
Bên trên kháng đài danh dự, toàn bộ trưởng lão, chấp sự Đan Cung đều có mặt, lúc này có rất nhiều ánh mắt đang nhìn về phía Lâm Phong, trong số tất cả nội môn đệ tử thì biểu hiện của hắn là tốt nhất.
Một vị trưởng lão gật đầu.
– Trình độ không tệ, có thể tiến vào đệ tử chân truyền.
Lão đầu bên cạnh thở dài.
– Đáng tiếc, phẩm chất của linh thể quá thấp, nếu không có thể bồi dưỡng.
– Lý lão đầu, ta nghe nói lão có một gốc Hỏa Vân Chi đúng không?
– Nói nhảm, lão phu sao có được thứ đó.
Hỏa Vân Chi là thiên địa kì dược có thể cải thiện hỏa linh thể nhưng tác dụng vô cùng hạn chế.
Bên trong đại trận, một số đệ tử đã bắt đầu luyện đan, phần lớn vẫn còn đang tranh giành linh dược, hỏa quang ngập trời, từ trên kháng đài nhìn xuống chẳng khác gì một cái chảo lửa rực cháy.
Một canh giờ trôi qua, Vương Lăng là người đầu tiên thành đan, lục đan từ bên trong đan đỉnh bay ra, toàn bộ đều là thượng phẩm.
Vương Lăng vừa thu hết đan dược vào bình ngọc thì Tuệ Vân cũng kết thúc phần thi, nàng cũng luyện thành lục đan, ngũ đan thượng phẩm và nhất đan trung phẩm.
Sau khi hai người đầu tiên thành đan thì liên tục những viên đan dược từ bên trong đan đỉnh bay ra, người thứ 5 thành đan chính là Phong Viêm.
Gian thương thu 5 viên thượng phẩm đan dược vào bình ngọc, vẻ mặt đắc ý, trừ khi có 6 tên khốn nào đó luyện chế thành công lục đan, nếu không hắn chắc chắn đứng trong top 10, theo nguồn tin đáng tin cậy thì bên trong Thánh Cung chỉ có 2 tên luyện thành lục đan.