Chương 116: Chiến Cung Chi Chiến
Lần tranh tài này không còn đại trận áp chế, mỗi đệ tử có thể phát huy toàn bộ thực lực của bản thân, quy tắc chiến đấu là 1 vs 1, đệ tử rơi khỏi chiến đài hoặc nhận thua sẽ bị loại.
Bên trong Chủ Cung đã chuẩn bị sẵn 10 cái chiến đài, xung quanh có địa cấp trận pháp phòng ngự, tu sĩ trên kháng đài có thể thoải mái quan sát mà không sợ bị ngộ thương.
Thứ tự chiến đấu sẽ là đệ tử có số thẻ bài cao nhất đấu với đệ tử có số thẻ bài thấp nhất, cứ thế mà tính tiếp.
Lão chấp sự nhìn tất cả đệ tử tham gia thi đấu đã vào vị trí liền gõ chuông.
– Trận đấu bắt đầu, keng…
Hai mươi thanh niên đầu tiên bước lên, chiến đài số 1 là trận đấu giữa đệ nhất thiên tài Chiến Cung và thanh niên đứng hạng thứ 500.
– Các người đoán xem tên kia đỡ được mấy chiêu của Ngạo Minh sư huynh ?
– Ta đoán ba chiêu.
– Miểu sát…
Thanh niên vừa dứt lời thì người giữ chiến đài thứ nhất đã tuyên bố Ngạo Minh giành được chiến thắng.
– Không phải chứ, vẫn chưa đánh mà.
– Hình như tên đó là đệ tử ngoại môn vừa tiến vào nội môn.
– Hèn gì yếu như vậy.
Lâm Phong nhếch môi khinh bỉ, nếu là hắn thì cũng chuồn sớm, một tên tứ cấp đi đánh với một tên lục cấp, chỉ có loại thích tự ngược mới ở lại.
Ngạo Minh vừa bước xuống chiến đài lập tức có hai thanh niên khác bước lên bắt đầu trận chiến kế tiếp, hai thanh niên chưa kịp giao chiến thì chiến đài thứ hai đã kết thúc, vẫn là không đánh mà hàng.
– Chán thế.
– Hình như người ở chiến đài số 2 là Bạch Tinh sư huynh.
– Nhìn kìa chiến đài số 3 bắt đầu đánh rồi.
Đám đệ tử vừa nhìn qua thì thấy một tên bay ra khỏi chiến đài, bọn chúng còn chưa nhìn thấy được chiêu thức của đối phương.
Mười mấy trận chiến đầu tiên kết thúc chỉ trong vài hiệp, cho thấy rõ sự chênh lệch giữa đệ tử chân truyền và nội môn đệ tử, đẳng cấp của hai bên là hoàn toàn khác nhau.
– Sao ta lại cảm giác mấy tên đệ tử chân truyền kia không quá mạnh nhỉ ?
Lâm Phong nhíu mày, nếu đổi lại hắn lên chiến đài không chừng có thể cầm cự được một lúc.
– Thực lực của tiểu tử ngươi so với bọn chúng không chênh lệch bao nhiêu, cùng cấp đánh một trận thì ai hơn ai còn chưa biết.
– Ta lợi hại như vậy sao?
– Không tin thì ngươi cứ tìm một tên chân truyền đệ tử đánh thử là rõ.
Thực lực của Lâm Phong tăng nhanh như vậy phần lớn là nhờ sự trợ giúp của Linh Mộng, sau khi bị yêu nữ bán hành không biết bao nhiêu lần thì hắn đã rút ra được rất nhiều kinh nghiệm thực chiến, từ đó thực lực tăng lên không ngừng.
Lâm Phong nghe lão đầu khen đến vểnh đuôi, sống với lão bao năm không phải lúc nào cũng được khen như vậy, nhưng mà mỗi lần lão nói tốt với hắn hình như sẽ có chuyện không hay xảy ra.
– Hắc hắc… ta không dính thính của lão đâu.
Trong lúc Lâm Phong đang đắc ý vì né được âm mưu của lão đầu thì ở chiến đài số 3 có một nam một nữ vừa bước lên, đám đệ tử trên kháng đài đột nhiên trở nên hưng phấn, không ngừng hò hét.
Lâm Phong vừa nhìn qua thì hai mắt sáng rực, cuối cùng cũng nhìn thấy mỹ nữ bước lên chiến đài.
Bên trong Cửu Huyền Thánh Cung, đệ tử Chiến Cung chiếm gần một nửa số lượng cho nên mỹ nữ cũng nhiều hơn các cung khác, vì trường kỳ luyện công nên nữ tử Chiến Cung không chỉ có nhan sắc mà dáng người cũng thuộc hàng thượng phẩm.
Tuy Chiến Cung có nhiều mỹ nhân nhưng lại không có nữ tử nào hoàn toàn nổi bật như Lý Tuệ Vân của Đan Cung hay Lãnh Hàn Băng của Pháp Cung, nên ngôi vị đệ nhất mỹ nhân Chiến Cung vẫn tạm thời để trống.
Hôm sau Đan Cung sẽ thi đấu nên tiểu sư tỷ phải ở trong phòng chuẩn bị, băng nữ ở bên cạnh canh chừng tiểu muội, vậy là Lâm Phong được thả rông, hôm nay hắn lại hoàn tục.
Nhưng Lâm Phong không hề biết cách đó không xa, Linh Mộng đang dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, bây giờ sư phụ đang ở gần đây, nàng không thể tùy ý hành động, đợi đến khi đại hội kết thúc lại cho hắn nếm mùi đau khổ.
– Để ngươi vui vẻ một chút.
Bên trên chiến đài, nữ tử vừa bước lên thì nhìn thấy đối thủ là một thanh niên anh tuấn, thông thường những nam tử tiêu soái như thế này sẽ không ra tay quá nặng, nghĩ đến đây nàng thở phào một hơi.
– Trận đấu bắt đầu, keng…
Lão đầu vừa gõ chuông thì nam tử lập tức động thủ, một cước đá bay nữ tử xuống chiến đài.
Đám sắc lang bên dưới há hốc đứng hình mất mấy chục giây.
– Đậu xanh, tại hạ vừa nhìn thấy cái gì vậy?
– Tên dã man này ở đâu chui ra vậy?
– Các anh em, mau xong lên bắt hắn lại, đừng để hắn lây bệnh.
Tên bên cạnh cười khinh bỉ.
– Sao ngươi không lên đi.
– Ta còn phải đi chữa thương cho sư muội.
– Khôn như ngươi quê ta đầy.
Không chỉ có nam tử mà cả nữ tử vừa rồi còn mê mẩn phong thái của thanh niên trên chiến đài cũng quay lưng.
– Nam nhân thô bạo thế này tốt nhất nên tránh xa.
– Đúng vậy, đừng để bà đây gặp được nếu không sẽ kẹp chết hắn.
Vòng đấu đầu tiên kết thúc một cách nhàm chán, chỉ có vài cặp đấu cuối cùng là đáng xem, 500 đệ tử lúc đầu chỉ còn 250 người, những đệ tử này sẽ tiếp tục chiến đấu cho đến khi chọn ra được 16 đệ tử xuất sắc nhất tham gia vòng chung kết.
Nửa giờ trôi qua, vòng tiếp theo chính thức khởi tranh, đệ nhất thiên tài Ngạo Minh lại xuất chiến, đối thủ lần này là nội môn đệ tử Chiến Cung, tên này vừa lên chiến đài liền nhận thua.
Đây chính là lợi thế của chủ nhân kim bài, luôn gặp được đối thủ yếu nhất mỗi vòng đấu, đệ tử có số thẻ bài càng cao thì khả năng đi tiếp sẽ càng lớn.
Chiến đài số 1 vừa kết thúc thì chiến đài số 2 đã có kết quả, Bạch Tinh chỉ dùng một chiêu đã đánh bại đối thủ, hắn vừa bước xuống chiến đài thì đúng lúc gặp phải Ngạo Minh, ánh mắt hai thanh niên nhìn nhau tràn đầy chiến ý.
Chiến đài phía sau liên tục kết thúc, phần thắng toàn bộ đều nghiêng về đệ tử chân truyền, những thẻ bài có số thứ tự cao hơn vẫn liên tục giành được thắng lợi.
Nhưng không ai quan tâm đến những điều đó, vì ở chiến đài số 5 có hai mỹ nữ đang giao chiến, cả hai cùng là nội môn đệ tử, đánh với nhau hơn 100 hiệp vẫn chưa phân được thắng bại.
Bên dưới kháng đài, đám sắc lang liên tục kêu gào cổ vũ, cứ như nhìn thấy hai tuyệt thế thiên tài đang giao chiến.
Ở một nơi nào đó, Ngạo Minh và Bạch Tinh liếc nhìn nhau, lúc bọn họ lên chiến đài thì bên dưới không một tiếng động, còn bây giờ thì tràn đầy tinh lực.
Một canh giờ trôi qua, vòng thi đấu thứ hai kết thúc, vẫn không có bất ngờ nào xảy ra, đệ tử tham gia tranh tài được nghỉ ngơi nửa giờ trước khi bước vào vòng kế tiếp.
Sau khi vòng thi đấu thứ hai kết thúc, chỉ còn lại 125 đệ tử, theo quy tắc thì người nắm giữ kim bài sẽ trực tiếp bước vào vòng tiếp theo.
Vòng thứ 3 kết thúc sẽ còn lại 63 đệ tử, người nắm giữ kim bài lại trực tiếp tiến vào vòng kế tiếp.
Đến vòng thứ 4 chỉ còn lại 32 đệ tử, tất cả đều là đệ tử chân truyền được chia làm 16 cặp đấu, người chiến thắng sẽ bước vào vòng thi đấu cuối cùng, đồng thời cũng nhận được một danh ngạch tiến vào đại thiên bí cảnh sắp tới.