Chương 113: Trận Đấu
Lâm Phong vỗ một cái vào đan đỉnh, nắp đỉnh bay lên lơ lửng trên không, hắn mang toàn bộ linh dược ném vào bên trong.
Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Tiểu tử, vẫn chưa đến lúc thể hiện.
– Suýt thì quên.
Theo kế hoạch thì vòng này Lâm Phong sẽ không tiến vào top 10, như vậy tỷ lệ đặt cược ở vòng sau sẽ tiếp tục tăng lên vì có sự tham gia của đệ tử chân truyền.
Hơn một canh giờ trôi qua, kháng đài yên lặng đột nhiên dậy sóng, bên trong đại trận, một cái đan đỉnh rung lên, từng viên đan dược từ trong đỉnh bay ra, lô đan dược đầu tiên chính thức hoàn thành.
Sau đó là liên tiếp những lô đan dược được luyện chế thành công, khi tên đệ tử thứ 61 hoàn thành phần thi thì đan đỉnh của Lâm Phong chợt rung lên, tứ đan thượng phẩm từ trong đỉnh bay ra được hắn cẩn thận thu vào bình ngọc.
Hai canh giờ trôi qua, lão chấp sự gõ chuông tuyên bố kết thúc tranh tài, so với hôm qua thì phần thi đấu hôm nay tương đối nhàm chán, không có chút nào hấp dẫn.
Toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu vẫn đứng im bên trong đại trận, phải đợi đến lúc công bố kết quả mới được rời đi.
Nữa giờ sau, kết quả thi đấu được công bố, một dãi trường hồng xuất hiện trên cao, bên trên lơ lửng tên và thứ hạn của đệ tử tiến vào vòng tiếp theo.
Chữ Phong đầu tiên xuất hiện dọa Lâm Phong hết hồn, còn tốt là không phải tên của hắn mà là họ của gian thương, xem ra thanh niên này đã quyết tâm trở thành đệ tử chân truyền.
Phía sau họ và tên là thành tích, Phong Viêm luyện chế thành công 5 viên đan dược, toàn bộ đều là thượng phẩm.
Từng cái tên nối đuôi nhau xuất hiện, đến số thứ tự 54 thì hai chữ Lâm Phong hiện ra, như vậy là hắn đã hoàn thành nhiệm vụ.
– Tiểu Phong tử, làm tốt lắm.
Lâm Phong và Phong Viêm vừa ra tới đại môn, Phi Dao đã phóng tới, phía sau nàng còn có Hàn Băng cùng với tỷ muội Lý gia.
– Lâm sư đệ, chúc mừng.
– Đa tạ Tuệ Vân sư tỷ.
Lý Tuệ Vân nhìn Phong Viêm đứng bên cạnh cũng nói lời chúc mừng làm cho gian thương cười không khép được mồm.
– Đi thôi, chúng ta mau đi lãnh thưởng.
Lãnh Phi Dao hưng phấn chạy đi, Lâm Phong vui vẻ đi theo nhưng hai con chim sẽ này làm sao biết được đại bàn đang ở phía sau bọn chúng, số linh thạch Hàn Băng bỏ ra còn nhiều hơn gấp mấy lần tổng số linh thạch của hai con chim sẻ cộng lại.
Ngày tiếp theo, đến lượt đệ tử Trận Cung xuất chiến, nơi thi đấu vẫn là Chủ Cung, khi mọi người đến nơi thì nhìn thấy một tòa tháp cao chọc trời không biết đã xuất hiện từ bao giờ.
– Đây chính là Vạn Trận Tháp sao?
Lâm Phong ngẩn đầu nhìn tòa tháp, có nhìn đến mỏi cổ cũng không thấy đỉnh tháp, thứ này không phải là một tòa tháp bình thường mà là một kỳ bảo được tạo ra dành riêng cho Thánh Cung đại hội.
Tuy được gọi là Vạn Trận Tháp nhưng bên trong chỉ có 999 tầng, tương ứng với 999 cái huyền trận, nghe nói từ khi Thánh Cung thành lập đến giờ vẫn chưa có đệ tử nào phá được toàn bộ số trận pháp trong một lần tiến vào.
– Lão đầu, nếu lão vào bên trong thì có thể phá được bao nhiêu cái trận pháp?
– Một hơi phá hết.
– Nè, lão thật sự không biết cái gì gọi là khiêm tốn sao?
Lão đầu trả lời bằng giọng khinh bỉ.
– Tiểu tử ngươi không biết trận pháp không tấn công khí linh sao?
– Ừ… ta quên mất.
Hôm nay chỉ có Lâm Phong đến xem, tiểu sư tỷ của hắn vừa kiếm được một đống linh thạch đã chạy đi đâu không biết, băng nữ phải chuẩn bị cho phần tranh tài ngày mai, gian thương thì không cần quan tâm.
Quy tắc hôm nay vô cùng đơn giản, toàn bộ đệ tử Trận Cung sẽ chia làm 10 nhóm tiến vào bên trong Vạn Trận Tháp, mỗi nhóm có một giờ để phá trận.
500 đệ tử phá được nhiều trận nhất sẽ tiến vào vòng tiếp theo, trường hợp có cùng số trận phá được thì xét trận nhãn, nếu số trận nhãn ngang nhau thì xét thời gian phá trận.
– Keng…
– Đệ tử tham gia tranh tài vào tháp.
Nhóm đệ tử đầu tiên bước vào bên trong, Vạn Trận Tháp có thể chứa tối đa 1000 đệ tử, từ bên ngoài có thể nhìn thấy toàn cảnh bên trong nhưng bên trong không thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, cho nên đám đệ tử quan chiến có thể thoải mái hò hét cổ vũ khi thấy người gặp nạn.
– Nhìn kìa, bên kia có một tên đang bị chó đuổi.
– Tên bên kia còn thê thảm hơn, hắn bị treo ngược trên cây nửa giờ rồi.
– Nhìn kìa, có mỹ nữ đang tắm.
– Đâu…
Lâm Phong nghe nói có chuyện tốt liền chạy tới xem, thì ra là một nữ tử đang phá một cái thủy trận, y phục của nàng bị nước thấm ướt nhưng chỉ có một chút.
– Nếu trời mưa thì tốt quá.
Lâm Phong vừa dứt lời thì một đầu thủy quái xuất hiện, nó há mồm nhắm ngay nữ tử phun nước.
– Hay…
– Hảo yêu…
– Người bài ra trận này thật là cao minh.
Đám thanh niên trên kháng đài liên tục vỗ tay tán thưởng, bình thường nữ đệ tử Thánh Cung mặt trường bào rộng lớn, che hết phần thiên hạ, bây giờ chỉ nhìn thấy dáng người cũng đủ làm đám sắc lang mãn nguyện.
Lâm Phong nhìn xung quanh, sau khi xác định tỷ muội Lãnh gia không có ở đây thì tiến lên hô hào cùng đám huynh đệ, hôm nay hắn quyết định hoàn tục.
Cách đó không xa có hai nữ tử lặng lẽ quan sát trận đấu, một người lạnh lùng như băng, còn một người thì nóng bỏng như lửa.
– Lưu manh.
Lãnh Hàn Băng nhìn thấy bộ dáng hò hét của Lâm Phong, giọng nói lạnh thêm vài phần.
Linh Mộng mỉm cười phụ họa.
– Muội nói không sai, nam nhân đều là một đám lưu manh háo sắc.
Hàn Băng đang ở trong phòng chuẩn bị cho trận thi đấu ngày mai thì Linh Mộng từ bên ngoài xông vào mang nàng tới đây.
Mỗi lần Thánh Cung đại hội diễn ra, Linh Mộng phải có mặt quan sát để giúp sư phụ chiêu mộ huyết y vệ, kết quả là số nữ vệ tăng lên không kiểm soát.
Phần tranh tài của đệ tử Trận Cung có thời gian dài nhất từ khi bắt đầu đại hội, kéo dài gần cả ngày nhưng đến khi công bố kết quả vẫn còn rất đông đệ tử ở lại.
– Tên Trình Đông này thật lợi hại.
Lâm Phong nhìn hai chữ Trình Đông đứng chễm chệ ở vị trí đầu tiên, số trận phá được nhiều hơn người đứng thứ hai đến 10 cái, đúng là đệ nhất thiên tài có khác.
Sau ba ngày thi đấu, số lượng đệ tử bên trong Thánh Cung dần vơi đi, phần lớn đệ tử bị loại đã trở về thành trì tu luyện hoặc đi làm nhiệm vụ, một ít vẫn ở lại đại hội quan sát để học hỏi kinh nghiệm.
Bên trong căn phòng dành cho nội môn đệ tử, một cái đan đỉnh lơ lửng giữa phòng, hỏa quang bao phủ, từng gốc linh dược không ngừng bị luyện hóa.
– Tới lúc rồi… khai.
Đan đỉnh rung lên, 5 viên đan dược giống nhau y đúc từ trong lò bay ra, Lâm Phong cẩn thận thu toàn bộ vào bình ngọc.
– Thất bại rồi sao?
– Trong đỉnh vẫn còn một viên.
Lâm Phong nghe lão đầu nói liền chạy tới xem thử, đúng là vẫn còn một viên đan dược đen thui nằm bên trong đỉnh, rõ ràng là một viên phế đan.
– Muh ha ha ha ha ha… lão tử đúng là thiên tài.
– Tiểu tử ngươi sở hữu hai bộ tuyệt thế thuật pháp, vậy mà chỉ luyện ra được lục đan, còn dám xưng thiên tài.
– Chuyện gì cũng có quá trình, lão đừng quên thời gian ta học luyện đan vẫn chưa tới hai năm.
Lão đầu trầm mặt, chẳng lẽ cổ nhẫn có thể cảm nhận được thiên phú luyện đan, chắc là như vậy nên mới chọn tên lưu manh này làm chủ nhân.
Lâm Phong đợi một lúc vẫn không thấy lão đầu phản hồi, bộ dáng đắc ý, lần này đến lão đầu cũng phải công nhận tài năng của hắn.
– Đúng là sảng khoái.
Cảm giác sung sướng chưa kéo dài được bao lâu thì bị tiếng gõ cửa cắt đứt, thanh âm như chim hót từ bên ngoài truyền vào.
– Tiểu Phong tử, mau lăn ra đây cho ta.
Lâm Phong chạy ra ngoài thì thấy tiểu sư tỷ đã đứng đợi hắn trước cửa, xung quanh không còn ai.
– Hôm nay chỉ có sư tỷ thôi sao?
– Đúng vậy.