Chương 112: Đan Đấu
Lâm Phong ngẩng mặt nhìn trời, lại khôi phục bộ dáng cao nhân giống lão đầu.
– Thánh Cung đại hội lần này sư huynh nhất định phải tận dụng cơ hội, phát huy hết sở trường của bản thân để Lưu trưởng lão nhìn thấy, như vậy trưởng lão sẽ thu huynh làm chân truyền đệ tử, huynh có làm được không?
– Trở thành chân truyền đệ tử không khó, làm vậy thì có lợi ích gì?
– Lúc đó huynh sẽ trở thành sư đệ của Tuệ Vân sư tỷ, có thể ngày ngày ở bên cạnh sư tỷ, cùng sư tỷ luyện đan, đi dạo, thí luyện… đây là thời gian để huynh và sư tỷ bồi đắp tình cảm, tiện thể phát triển đan đạo, đúng là nhất cữ lưỡng tiện.
– Thật sự có hiệu quả sao?
Phong Viêm nhíu mày, tên sư đệ này nói nghe cũng có lý, lửa gần rơm thì sớm muộn cũng cháy chuồng thôi.
– Tất nhiên là có hiệu quả, cổ nhân có câu, nhất cự li nhì tốc độ, huynh có nghe qua chưa?
Lãnh Phi Dao ngồi bên cạnh dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn tên sư đệ.
– Tiểu Phong tử, không ngờ đệ lại đọc nhiều cổ thư như vậy a.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tiểu sư tỷ, trong lòng thầm đắc ý, hắn có học gì đâu, toàn là nghe lão đầu nói lại, lão đầu sống mấy chục vạn năm, gọi lão một tiếng cổ nhân cũng không sai.
– Sự lợi hại của đệ làm sao sư tỷ có thể hiểu được.
– Tất nhiên là ta hiểu, mỗi lần đệ gặp Linh Mộng tỷ tỷ chẳng phải đều dùng hết bản lĩnh hay sao?
Lãnh Phi Dao mỉm cười, giọng nói châm chọc.
– Vậy mà vẫn bị đánh cho không ngốc đầu lên được.
– Quân tử không đánh nữ nhân, đệ không thích so đo với nàng ta.
– Hảo sư đệ, ta sẽ chuyển nguyên văn của đệ đến chỗ Linh Mộng tỷ tỷ.
– Sư tỷ tốt, chuyện gì cũng có thể thương lượng…
Phong Viêm đột nhiên bị ném qua một bên, hắn chỉ có thể tự mình chui vào.
– Lâm sư đệ, lỡ như Lưu trưởng lão không chấp nhận ta thì sao?
Lâm Phong không trả lời mà nhìn qua tiểu sư tỷ bên cạnh.
– Chuyện này ngươi không cần lo, ta sẽ nói với sư phụ giúp ngươi.
Lãnh Phi Dao vỗ ngực đảm bảo, nàng không phải người vô trách nhiệm, đã nhận linh thạch nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
– Vậy xin đa tạ.
– Ta lại sắp có thêm một tên sư đệ, hì hì.
Phong Viêm nhìn vẻ mặt tươi cười của Phi Dao, sau này hắn phải gọi nha đầu dở hơi này là sư tỷ sao?
Sau khi ăn uống thỏa thích, người ở lại trả linh thạch đổi thành Phong Viêm, theo lời của Phi Dao thì đây là tiệc mừng sư đệ sắp nhập môn, tất nhiên phải do gian thương chi trả.
Phong Viêm nhìn hóa đơn lên đến 3000 trung phẩm linh thạch, âm thầm mặt niệm.
– Hi vọng lần này thành công, nếu không lỗ to rồi.
Sáng hôm sau, toàn bộ đệ tử Thánh Cung lại tập trung về Chủ Cung, hôm nay là ngày đệ tử Đan Cung thi đấu, số lượng đệ tử tham gia tranh tài so với hôm trước không tới hai phần nhưng số đệ tử tới ủng hộ vẫn không suy giảm.
Bên trên kháng đài danh dự, toàn bộ trưởng lão Đan Cung đều có mặt đầy đủ, một vài vị trưởng lão ở các cung khác cũng đến tham dự, chỉ là hôm nay cả Thánh Mẫu và Thánh Chủ đều không có mặt.
– Cả hai đều vắng mặt sao? Không biết có phải là trùng hợp không đây, hắc hắc…
Lâm Phong cười mờ ám, ánh mắt không ngừng đảo xung quanh, tuy tổng số đệ tử Đan Cung không bằng các cung khác nhưng chất lượng lại hơn hẳn, đặc biệt là mỹ nữ.
Đan sư là chức nghiệp ngồi mát ăn bát vàng, có thể nói là việc nhẹ lương cao nên điều kiện của nữ tử Đan Cung hơn hẳn những cung khác, tất nhiên là phải chăm chút cho bản thân nhiều hơn.
– Lão đầu, nhìn bên kia xem, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, đúng kiểu lão tử thích.
– Tiểu tử ngươi không phải thích Liễu nha đầu sao? Cẩn thận cháy nhà như chơi đấy.
– Yên tâm, lão tử tứ hải là nhà, làm sao cháy hết.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía đệ tử chân truyền, nơi đó có một nữ tử mặt hồng y bó eo, dáng người thướt tha, chỉ là nàng quay lưng về phía hắn nên không thấy được gương mặt.
– Sao càng nhìn càng thấy quen nhỉ?
Hồng y nữ tử xoay người, một gương mặt quen thuộc hiện ra, Lâm Phong trợn mắt há mồm, không ngờ nữ tử ăn mặc như thục nữ này lại là tiểu sư tỷ dở hơi của hắn.
Lãnh Phi Dao lúc này hoàn toàn như một người xa lạ, bộ dáng dịu dàng, lặng lẽ đứng im phía sau sư phụ của nàng, từ lúc Lâm Phong nhìn thấy tiểu sư tỷ đến giờ thì nàng vẫn chưa hé môi nói một câu.
– Không lẽ tiểu sư tỷ có tỷ muội song sinh?
Lãnh Phi Dao ngẩn đầu nhìn về phía đám đệ tử chuẩn bị tham gia thi đấu, khi lướt qua chỗ Lâm Phong thì hung hăng trừng mắt cảnh cáo, sau đó lại khôi phục bộ dáng ngoan hiền.
Lúc này một lão chấp sự đứng lên hô lớn.
– Đệ tử Đan Cung tham gia thi đấu vào trận.
Vài ngàn đệ tử cùng lúc bước vào đại trận, tu vi lập tức bị phong ấn về tứ cấp đỉnh phong.
Lão chấp sự nhìn tất cả đã vào vị trí liền cầm lấy một chiếc hộp mở ra, bên trong có một viên đan dược.
– Đan dược luyện chế hôm nay là huyền cấp Hóa Linh Đan.
Lâm Phong vừa nghe xong tên đan dược thì ngẩn người, Hóa Linh Đan thuộc hàng đan dược khó luyện chế bên trong huyền cấp đan dược nhưng không đủ làm khó hắn, đều làm hắn kinh ngạc là đan dược dùng để thi đấu lại là một trong 3 loại đan dược mà Phong Viêm đã dự đoán.
– Lần này trúng tủ rồi, không muốn thắng cũng khó.
Mỗi một đệ tử sẽ được phát một túi trữ vật, bên trong có mấy chục gốc linh dược chất lượng khác nhau cùng với một tờ đan phương, muốn đạt được kết quả tốt nhất thì phải chọn ra được linh dược phù hợp nhất để luyện chế.
Mỗi đệ tử tham gia thi đấu chỉ có hai canh giờ để luyện chế đan dược, tiêu chí xếp hạng là số lượng, chất lượng và thời gian.
Hai bên cùng số lượng thì sẽ xét chất lượng của đan dược, cùng chất lượng thì người nào có thời gian ngắn hơn sẽ giành chiến thắng.
Dựa theo kết quả của những lần đại hội trước, Lâm Phong chỉ cần luyện chế thành công 4 viên thượng phẩm đan dược và thời gian hoàn thành nằm trong tốp 100 đệ tử đầu tiên thì nhất định sẽ vượt qua vòng sơ loại.
– Tiểu Phong tử, cố lên.
Lãnh Phi Dao ở trên kháng đài âm thầm cổ vũ, nàng đứng phía sau các vị trưởng lão nên không thể lớn tiếng hò hét, Lâm Phong mà thắng trận thì nàng sẽ bỏ túi 21 vạn trung phẩm linh thạch, vừa nghĩ thôi đã thấy hưng phấn.
Ở một nơi gần đó, Lãnh Hàn Băng lạnh lùng nhìn xuống sân đấu khiến cho mấy tên đệ tử yếu vía lạnh cả sống lưng.
Linh Mộng ngồi bên cạnh mỉm cười, sau khi bị sư phụ kéo đi một thời gian thì khí tức trên người của nàng so với lúc trước đã có thêm vài phần khó đoán.
– Muội đang lo cho tên kia sao?
– Ta chỉ lo mất linh thạch.
– Muội mất bao nhiêu ta đền cho muội gấp 10 lần có được không?
– Ta không có thói quen dùng đồ vật của người khác.
Linh Mộng liếc nhìn xuống sân đấu, một lúc sau nàng lại nở nụ cười.
– Tên đó bản lĩnh không tệ, vòng này không làm khó được hắn.
– Vậy sao?
– Muội đừng quên ta cũng từng là một đan sư.
Bên dưới sân đấu, Lâm Phong đã chọn xong linh dược, những gốc linh dược này giống nhau đến tám, chín phần, chỉ cần sơ xuất một chút sẽ ảnh hưởng đến chất lượng và tốc độ luyện chế đan dược.
– Đã đến lúc lão tử xuất thế.