Chương 114: Pháp Đấu
Tuệ Vân sư tỷ đã đi đến chỗ của đệ tử chân truyền luận bàn, hôm nay Như Nguyệt cũng tham gia tranh tài, còn tên gian thương kia thì Phi Dao chẳng thèm quan tâm.
– Đừng đứng ngây ra đó nữa, mau đi thôi.
– Còn sớm mà, đâu cần vội.
– Đệ quên là chúng ta còn phải đến chỗ đặt cược nữa sao?
Lãnh Phi Dao vừa chạy vừa nói, hôm qua nàng mải mê mua sắm nên đã quên đặt cược cho tỷ tỷ, hôm nay phải đến đó đặt bù.
Khi hai người chạy đến chỗ đặt cược thì đã có rất nhiều đệ tử Thánh Cung tụ tập, đến khi nhìn thấy tỷ lệ đặt cược của Hàn Băng thì há hốc.
Lâm Phong nhỏ giọng nói.
– Đặt 10 ăn 1, lỡ thua thì toang.
– Đệ nói mớ gì đó, tỷ tỷ ta sẽ không thua.
Tỷ lệ đặt cược của Lãnh Hàn Băng không chỉ thuộc top cao nhất mà còn bị giới hạn số lượng đặt cược, nếu là điểm cống hiến thì chỉ có thể đặt tối đa 100 vạn, linh thạch thì 2 vạn trung phẩm.
Lâm Phong chỉ qua bên cạnh, nơi đó cũng có chỗ đặt cược của Lãnh Hàn Băng nhưng tỷ lệ thơm hơn rất nhiều, đặt 3 ăn 1 nhưng không phải đặt băng nữ vào vòng trong mà là đứng thứ nhất trong đại hội thi đấu lần này.
– Ta thấy bên đó không được uy tín như bên đây.
Lãnh Phi Dao do dự một lúc vẫn quyết định đặt 10 ăn 1, tỷ tỷ nàng không thích tranh đấu, lỡ để tên nào đó về nhất thì lại mất oan mấy vạn linh thạch.
Sau khi đặt cược xong, hai người liền chạy tới nơi thi đấu, lúc đến nơi thì trận đấu đã sắp bắt đầu.
– Tiểu Phong tử mau nhìn, tỷ tỷ sắp bước vào đại trận.
– Đệ thấy rồi.
– Tỷ tỷ, cố lên…
– Hàn Băng sư tỷ, chiến thắng…
Lãnh Hàn Băng nghe được giọng nói quen thuộc liền xoay người lại nhìn thì thấy lưu manh cùng tiểu muội nhiệt tình cổ vũ, đôi môi khẽ cong lên, ánh mắt lạnh lùng có thêm vài phần tiếu ý.
Quy tắc tranh tài hôm nay vẫn tương tự như Chiến Cung, chọn ra 500 đệ tử có thành tích xuất sắc nhất tiến vào vòng tiếp theo.
Khi bước qua đại trận, tu vi toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu lập tức bị phong ấn về tứ cấp đỉnh phong, nhìn qua thì có vẻ bất lợi với ngũ cấp, lục cấp tu sĩ nhưng thực tế thì bọn họ vẫn chiếm lợi thế, điều này giống như học sinh trung học làm bài tập của học sinh tiểu học.
Bên trong trận tâm có đặt một cái hộp gỗ, khi tất cả đệ tử đã tiến vào vị trí, lão chấp sự bước tới mở hộp, bên trong hộp gỗ chính là đề thi của ngày hôm nay.
– Yêu chỉ, mục tiêu là Ngọc Phong Sơn.
Ngọc Phong Sơn cách Chủ Cung hơn 10 dặm đi đường, trên đỉnh cự sơn đã đặt 499 ngân bài và 1 kim bài.
Đệ tử tham gia thi đấu phải điều khiển yêu thú chạy đến Ngọc Phong Sơn đoạt bài, chủ nhân của 500 tấm lệnh bài sẽ tiến vào vòng kế tiếp, phần tranh tài hôm nay không được sử dụng yêu cầm, thời gian không giới hạn.
– Thi đấu bắt đầu… keng…
Lão chấp sự vừa dứt lời liền gõ chuông, đệ tử bên trong đại trận đồng loạt lấy ra pháp châm, chuẩn bị tế luyện pháp chỉ.
– Tại sao lại không hạn chế thời gian nhỉ?
Lâm Phong nhỏ giọng hỏi tiểu sư tỷ, Lãnh Phi Dao mờ mịt lắc đầu, nàng cũng không biết.
– Đệ quan tâm chuyện đó làm gì, mau cùng ta cổ vũ, tỷ tỷ cố lên…
– Sư tỷ, hình như bên trong đại trận không nghe được người bên ngoài nói.
– Vậy sao?
Phi Dao nhìn vẻ mặt đầy tiếu ý của tên sư đệ, nàng trừng mắt nhìn lại.
– Tất nhiên là ta biết, quan trọng là tấm lòng đệ hiểu không? Chỉ cần thành tâm thì sư tỷ sẽ nghe được.
– Đệ biết rồi.
Lâm Phong chấp tay cầu nguyện, hi vọng băng nữ sẽ giành được chiến thắng nếu không mấy vạn trung phẩm linh thạch của hắn sẽ bay mất.
Nữa canh giờ trôi qua, một đầu bạch mã từ bên trong cấm trận phóng ra, thoáng cái đã chạy mất bóng, kế tiếp là hai đầu yêu lang, một lục một hồng đuổi theo phía sau.
Lâm Phong còn chưa kịp nhìn rõ hình dáng thì 3 đầu yêu thú đã chạy mất.
– Thế này thì xem bằng niềm tin a.
– Tiểu Phong tử, mau nhìn lên trên.
Trên cao xuất hiện 4 tấm gương khổng lồ, mỗi gương quay về phía một kháng đài, bên trong gương lớn là hình ảnh của 3 đầu yêu thú vừa chạy đi.
– Bạch mã đó là của tỷ tỷ, quá lợi hại.
Phi Dao hưng phấn hét lên, Lâm Phong đứng bên cạnh vẫn chăm chú nhìn mấy tấm gương lớn.
– Lão đầu, đó là pháp bảo hay là thuật pháp vậy?
– Là một loại pháp bảo.
– Vậy mà ta còn tưởng là thuật pháp.
Nếu là thuật pháp thì Lâm Phong nhất định phải tìm và học hỏi, truy tung với phạm vi rộng như vậy dù đối thủ có mọc cánh cũng khó thoát.
Trong lúc Lâm Phong còn đang suy nghĩ thì bạch mã của Hàn Băng đã chạy đến gần Ngọc Phong Sơn, theo sát phía sau là mười mấy đầu yêu thú với đầy đủ màu sắc và hình dáng.
Đúng lúc này một đám tu sĩ không biết từ đâu xuất hiện cản đường, trên tay mỗi tên đều cầm vũ khí, sẵn sàng lao vào tấn công đám yêu thú.
Đệ tử trên kháng đài nhìn thấy có biến thì trở nên hoang mang.
– Bọn chúng làm gì vậy?
– Có khi nào mấy tên đó tưởng nhầm là thú triều kéo đến không?
– Không phải đâu, ta nghĩ bọn chúng được thêm vào để tăng phần hấp dẫn cho trận đấu.
Trên kháng đài vinh dự, các vị trưởng lão vẫn ngồi yên quan chiến, rõ ràng là không có ý ngăn cản, chỉ có một nguyên nhân là bọn họ đã biết được đám đệ tử kia sẽ xuất hiện.
Bạch mã đi đầu trở thành đối tượng đầu tiên bị công kích, hai tên đệ tử Thánh Cung phóng tới ngăn cản, bạch mã há miệng phun ra hai mũi băng tiễn khiến bọn chúng phải lách người né tránh.
– Đuổi theo.
Đệ tử Thánh Cung xuất hiện càng lúc càng nhiều, đám yêu thú còn chưa bước lên Ngọc Phong Sơn thì đã bị hơn 1000 tên đệ tử ngăn cản, chặn đường phía sau chắc chắn không dễ đi.
– Ngao…
– Hú…
– Méo…
Liên tiếp những đầu yêu thú bị chém thành từng mảnh, yêu thú ngã xuống, yêu chỉ cũng tan nát, đệ tử bên trong đại trận lại phải luyện chế thêm một tờ yêu chỉ.
– Thì ra là vậy.
Cuối cùng Lâm Phong cũng hiểu vì không giới hạn thời gian thi đấu, nếu giới hạn thời gian chỉ sợ số yêu thú đến được Ngọc Phong Sơn sẽ không có bao nhiêu.
– Không xong rồi, bạch mã của sư tỷ đổi hướng rồi.
Lãnh Phi Dao đột nhiên hét lên, vẻ mặt lo lắng, sau khi dẫn đầu đột phá liên tục 5 cửa ải thì bạch mã đổi hướng chạy đi, rõ ràng đã không chịu nổi công kích.
Đám yêu thú dẫn đầu lần lượt lui về, bọn chúng không tiếp tục xông lên mà chờ đợi đám yêu thú phía sau, như vậy cơ hội đột phá sẽ cao hơn.
Trên đường đến Ngọc Phong Sơn, hàng vạn yêu thú cùng đệ tử liên tục chiến đấu, lợi thế dần nghiêng về đám yêu thú, số lượng đệ tử rút lui ngày một nhiều, nửa giờ trôi qua, đã có đầu yêu thú trèo lên cự sơn.
– Nhìn kìa, người đó không phải là Ngạo Minh sư huynh sao?
– Phía sau Ngạo Minh sư huynh hình như là Tào Dật sư huynh.
– Đám người thủ sơn toàn là đệ tử chân truyền.
Một thanh niên hoảng sợ hét lên, thủ sơn không ngờ lại là mấy chục chân truyền đệ tử của Chiến Cung, đây chẳng phải là nhị cung tuyên chiến sao?
Một đầu hỏa lang vừa xông lên Ngọc Phong Sơn liền bị Ngạo Minh chém thành hai nửa, cả ngọn cự sơn đều nằm bên trong đại trận, thực lực của đệ tử Chiến Cung cũng bị giới hạn giống như đệ tử Pháp Cung.
– Các huynh đệ, trong vòng hai canh giờ không được để một đầu yêu thú nào xông lên núi.
– Chúng ta phải cho đám pháp sư kia biết thế nào là thực lực.
– Xông lên…
Mấy chục chân truyền đệ tử lao thẳng vào mấy ngàn đầu yêu thú, cảnh tượng như đàn sói dữ giết vào bầy cừu non, thế như chẻ tre, không gì ngăn cản.
Ngạo Minh đang chém khí thế thì bị một đầu bạch mã tông trúng, cả người hắn phải lui lại phía sau.
– Đến rồi sao.
Đệ tử trên kháng đài đồng loạt đứng lên, đệ nhất thiên tài Chiến Cung sắp đối chiến với đệ nhất thiên tài Pháp Cung, vừa nghe thôi đã thấy hưng phấn.
– Không công bằng, tỷ tỷ chỉ dùng một tờ pháp chỉ sao có thể là đối thủ của Ngạo Minh.
– Đúng vậy.