Chương 111: Thực Vi Hiên
Phi Dao dùng ánh mắt sùng bái nhìn tỷ tỷ, tốc độ ra tay của Hàn Băng nhanh khủng khiếp, ngay cả Tuệ Vân bên cạnh có cùng tu vi cũng không nhìn rõ động tác của nàng, ánh mắt Lý Như Nguyệt chỉ còn lại hình bóng lạnh lùng kia giữa thiên địa rộng lớn.
– Đi thôi, chúng ta mau tới Thực Vi Hiên.
Lý Tuệ Vân khẽ lắc đầu.
– Tỷ còn có chuyện cần giải quyết, mọi người đi chơi vui vẻ.
– Không sao, khi nào thắng cược muội lại mời tỷ đi ăn.
Sau khi tỷ muội Lý gia rời đi, đám người còn lại vẫn tiếp tục đi tới Thực Vi Hiên, Phong Viêm đi phía sau lén giơ ngón cái với Lâm Phong, lúc bị Lãnh Hàn Băng đánh thì hắn đã hiểu ra mọi chuyện.
Thực Vi Hiên là tửu điếm lớn nhất Cửu Huyền Thành, nơi này dùng yêu thú và linh dược để chế biến thức ăn nên giá cả cao kinh người, không có 1000 khối trung phẩm linh thạch trong người thì đừng hòng bước qua đại môn.
Lãnh Phi Dao đặt một bàn lớn có 4 chỗ trên lầu một, nhìn từng món ăn được mang lên, hai mắt nàng tỏa sáng lấp lánh.
– Đúng là một nơi tốt để đốt linh thạch.
Lâm Phong vừa nốc một chén linh tửu vừa cảm thán, cảm giác linh lực bên trong cơ thể lại tăng thêm một chút, loại linh tửu này là dùng linh dược để luyện chế có tác dụng tương đương với dược tề nhưng mùi vị thì khác hẳn.
Trên thực tế, thịt của yêu thú và linh dược đều có chứa linh khí thiên địa nhưng phải qua chế biến mới có thể phát huy tối đa hiệu quả, giống như linh dược phải luyện thành linh đan thì thịt của yêu thú cũng phải chế biến thành yêu thiện.
Linh khí bên trong thịt của yêu thú còn chất lượng hơn cả linh thạch, nhưng sẽ không có tu sĩ nào dùng thịt yêu thú để thay thế linh thạch, làm như vậy vừa tiêu tốn gấp nhiều lần tài nguyên vừa tốn thời gian để giảm cân.
Lâm Phong nhìn gian thương bên cạnh ăn uống như thục nữ, liền hỏi thăm.
– Phong Viêm sư huynh không sao đấy chứ?
Lúc nãy Phong Viêm trúng một đòn của băng nữ, tốc độ quá nhanh nên không ai biết gian thương có bị gì hay không.
Lãnh Phi Dao bĩu môi.
– Không có Tuệ Vân sư tỷ ở đây tất nhiên người nào đó ăn không vô rồi, đỡ tốn.
– Tình yêu đến như phép màu nào ai đoán ra được đâu, nhất định sẽ có một ngày Tuệ Vân sư tỷ hiểu được tâm ý của Phong sư huynh.
Phong Viêm cười khổ, hắn ăn không vô không phải vì Tuệ Vân mà là vì một đòn lúc nãy của Lãnh Hàn Băng đến giờ còn thốn, hàn khí trong cơ thể vẫn chưa giải hết.
– Ngày đó sẽ không bao giờ đến đâu.
Phi Dao lại đâm cho gian thương thêm một đao, nàng còn ghi hận chuyện tên này nói xấu phụ mẫu.
– Nếu ta là Tuệ Vân sư tỷ thì ta cũng chọn Vương Lăng sư huynh.
Lâm Phong nhíu mày.
– Ta thấy Phong Viêm sư huynh cũng không tệ, so với Vương Lăng sư huynh thì đan thuật kém một chút, dung mạo kém một chút, gia thế cũng thua một chút thôi.
– Vậy hắn hơn Vương Lăng sư huynh ở chỗ nào?
– Chuyện này… tạm thời đệ vẫn chưa nghĩ ra.
– Khục khục…
Phong Viêm nhìn chầm chầm hai tên trước mặt, trong lòng có xúc động muốn mang hai tên này xuống bếp cho lên đĩa, đúng là khinh người quá đáng.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt kiềm nén của Phong Viêm, khóe miệng khẽ nhếch lên.
– Nhưng đệ cảm thấy Phong sư huynh không phải đã hết cơ hội.
Phong Viêm nghe nói liền thay đổi sắc mặt, tên sư đệ này của hắn không phải loại tầm thường, biết đâu có chủ ý hay nào đó.
– Lâm sư đệ có cao kiến gì không?
– Cổ nhân có câu, nữ nhân muốn hạnh phúc thì phải lấy nam nhân yêu nàng hơn là chọn nam nhân nàng yêu, về mặt tình cảm thì đệ nghĩ Phong sư huynh sẽ chiếm được ưu thế.
– Sao đó thì sao?
Lâm Phong ngẩng mặt nhìn lên, bộ dáng cao thâm có bảy phần giống với lão đầu.
– Thánh Cung đại hội lần này chính là cơ hội tốt dành cho Phong sư huynh, nếu tận dụng thành công thì không chỉ Tuệ Vân sư tỷ mà tương lai của sư huynh cũng sẽ thuận buồm xuôi gió.
Lãnh Phi Dao nhìn thấy bộ dáng của tên sư đệ, không hiểu sao lại cảm thấy ngứa tay.
– Tiểu Phong tử, có ý kiến gì thì nói mau, đừng câu giờ nữa.
Lâm Phong nháy mắt với tiểu sư tỷ, hai người hợp tác đã lâu liền hiểu ý, thái độ của Phi Dao lập tức thay đổi.
– Tiểu Phong tử, thời gian không còn sớm, chúng ta nên trở về chuẩn bị cho trận đấu ngày mai.
– Đã trễ rồi sao?
Phong Viêm nhìn Lâm Phong chuẩn bị bỏ đi liền kéo hắn lại.
– Lâm sư đệ thiên phú hơn người nhất định có thể tiến vào tốp 100, ở lại một chút cũng không sao.
– Cổ nhân có câu, cẩn tắc vô ưu, hơn nữa đệ cùng sư tỷ còn phải đến Vạn Bảo Các mua mấy gốc linh dược.
– Đệ yên tâm, chuyện linh dược để sư huynh lo.
Lâm Phong dùng vẻ mặt khó xử nhìn Phi Dao, chuyện này hắn đâu thể quyết định.
Lãnh Phi Dao lắc đầu.
– Mấy gốc linh dược đó rất khó tìm, ta nghe nói Vạn Bảo Các vừa nhập về mấy lô linh dược, nếu không nhanh chân sẽ bị người khác lấy mất.
Phong Viêm do dự một lúc, hắn lấy ra một tờ thư tịch đặt lên bàn.
– Lâm sư đệ cần linh dược gì thì ghi hết vào đây, ta sẽ nhờ người mua giúp đệ.
– Đê ta để ta.
Lãnh Phi Dao vội dành lấy, sau đó nàng ghi một lần mười mấy thứ vào thư tịch rồi đưa lại cho gian thương.
Phong Viêm nhìn qua vài lần, mày kiếm khẽ nhíu.
– Ngọc Phượng Châu Sa, đây là loại linh dược gì vậy?
– Đó là nữ y không phải linh dược, chuyện đơn giản như vậy mà ngươi cũng không biết, hèn gì sư tỷ không thích ngươi.
– Chẳng phải nói chỉ mua linh dược thôi sao?
Lãnh Phi Dao nghe vậy liền kéo Lâm Phong rời đi.
– Ngươi không giúp thì ta tự đi mua.
– Đạo hữu xin dừng bước.
Nếu ngày mai không diễn ra tranh tài thì Phong Viêm có thể tìm cơ hội khác để dụ dỗ tên sư đệ này, bây giờ mà không tận dụng thì phải đợi thêm 5 năm nữa, lúc đó Thánh Cung đại hội lần tiếp theo mới diễn ra.
Phong Viêm lấy ra một thanh phi kiếm có kích thước tương tự như ngón tay, hắn lấy tờ thư tịch buộc vào rồi mở cửa sổ ném lên trời.
– Phi kiếm truyền thư, thứ này của Vạn Bảo Các không phải dễ tìm đâu.
Lãnh Phi Dao vừa nhìn liền nhận ra lai lịch thanh tiểu kiếm vừa rồi, Lâm Phong thì mù tịt.
– Sư tỷ, phi kiếm truyền thư là thứ gì?
– Phi kiếm truyền thư vốn có một cặp, chỉ cần đệ kích hoạt một trong hai thanh phi kiếm thì thanh phi kiếm bị kích hoạt sẽ bay tới chỗ thanh phi kiếm còn lại.
Nguyên lý hoạt động của thứ này khá giống với Âm Dương Ma Trận của Lâm Phong nhưng bất tiện hơn rất nhiều.
– Bên trong Cửu Huyền Thành có nhiều kiến trúc như vậy, thanh phi kiếm kia có thể tự tránh hết sao? Lỡ như có người bắt được thì sao?
– Vạn Bảo Các để phi kiếm ở tầng cao nhất nên sẽ không gặp vật cản, bên trong tòa thành này làm gì có tên ngốc nào đi trộm đồ của Vạn Bảo Các.
Bên trên mỗi thanh phi kiếm đều có ấn ký của Vạn Bảo Các, dù có bị trộm đi thì sớm muộn cũng tìm ra, loại phi kiếm này được luyện chế theo cặp, chủ yếu dùng để truyền tin, chỉ lấy được một thanh cũng không có tác dụng gì.
Phong Viêm nhìn hai tỷ đệ tán chuyện, bộ dáng không có gì là vội, trong lòng chợt xuất hiện một cảm giác quen thuộc, giống như lúc hắn giao dịch với đồng môn, nhưng bây giờ hắn không phải là kẻ đi săn mà là con mồi.
– Từ bao giờ ta dễ bị lừa như vậy?
Quân tử báo thù 10 năm chưa muộn, trước tiên phải làm chính sự.
– Lâm sư đệ, chuyện lúc nãy đệ vẫn chưa nói hết.
– Chuyện gì? À, đệ nhớ rồi, số linh dược này ngày mai sư huynh giao đến cũng được, nhất định phải đến trước khi trận đấu diễn ra.
– Đệ yên tâm, đêm nay sư huynh sẽ mang linh dược đến, còn chuyện của Tuệ Vân sư tỷ thì sao?