Chương 110: Trận Đầu
Vừa dứt lời, cơ thể Ngạo Minh tỏa sáng, kim quang lấp lánh như một vị chiến thần, đây chính là kim linh thể hiếm có nhất bên trong ngũ hành chi thể.
– Trảm.
Đại đao chém về phía yêu cầm, kim quang phá không bay đi, đánh trúng vào cánh của yêu cầm.
Huyền cấp yêu cầm vừa bị đánh bay liền bị một đạo lam quang bao lấy, tốc độ giảm xuống, hai đạo hỏa cầu từ trên cao giáng thẳng xuống đầu yêu cầm, lục quang từ bên dưới mọc lên quấn lấy yêu cầm, mấy chục mũi băng tiễn cùng lúc bắn tới, xiêng qua thân thể yêu cầm.
– Thốn.
– Còn gì là em nó.
– Kiếp này coi như bỏ.
Mấy vạn đệ tử trên kháng đài quan chiến nhìn thấy mà lạnh người, nếu bị đám chân truyền đệ tử này truy sát thì kết quả không dám tưởng tượng.
Yêu cầm tan biến, kim bài lơ lửng giữa không trung, mười mấy thanh niên chân truyền đệ tử đứng thành vòng tròn vây lấy kim bài, ánh mắt mỗi người nhìn nhau, không một ai xông vào.
– Các vị đã không muốn vậy thì để ta.
Ngạo Minh là người đầu tiên xông lên, đám đệ tử chân truyền lập tức động thủ, thanh niên đầu tiên chạm tới kim bài là một tên đệ tử mang phong linh chi thể.
Kim bài vừa tới tay, thanh niên lập tức xoay người bỏ chạy, trước lúc bay đi còn chém ra tam đạo phong nhận.
– Để kim bài lại.
Hai đạo lam quang cuống lấy thanh niên giữ kim bài, sau đó là vô số linh quang cùng lúc đánh tới.
– Khốn kiếp, cho các ngươi.
Thanh niên mang phong linh thể cảm giác tình hình không ổn liền ném kim bài đi, nếu còn giữ kim bài thì kết cục của hắn sẽ giống y như đầu yêu cầm vừa rồi.
Đám người còn lại vẫn tiếp tục tranh giành nhưng không ai đoạt lấy kim bài, trận chiến tạm thời bước vào giai đoạn giằng co.
Chiến trường bên dưới chỉ còn vài ngàn đệ tử đang hỗn chiến cùng đám yêu thụ, lúc này vẫn còn gần trăm ngân bài vẫn chưa có chủ, muốn đoạt lấy ngân bài từ trong tay đám yêu thụ không phải là chuyện dễ.
Lâm Phong đang quan sát trận chiến chợt nghe thấy thanh niên bên cạnh hét lên.
– Sắp hết giờ rồi.
Khi thời gian kết thúc, đệ tử đoạt được thẻ bài sẽ thông qua vòng nhất, số đệ tử còn lại dù không bị ném ra bên ngoài đại trận vẫn sẽ bị loại.
Lúc này chỉ còn lại 8 thanh niên tranh giành kim bài, khi nhìn thấy thời gian thi đấu chỉ còn vài hơi thở là kết thúc, tất cả cùng lúc động thủ, dùng tốc độ nhanh nhất phóng về phía kim bài, linh quang bao phủ một gốc trên không.
– Keng…
Đúng lúc này, thanh âm kết thúc trận đấu vang lên, tất cả đệ tử mang theo thẻ bài lập tức rời khỏi đại trận.
– Là ai giành được kim bài?
– Nhất định là Ngạo Minh sư huynh.
– Người nhìn thấy được sao?
Thanh niên được hỏi lắc đầu.
– Không thấy.
– Vậy sao ngươi biết được?
– Vì ta đã đặt rất nhiều niềm tin, linh thạch và điểm cống hiến dành cho sư huynh.
– Ta cũng vậy.
Hai thanh niên chấp tay nhìn lên trời, vẻ mặt vô cùng thành tâm, Lâm Phong đứng bên cạnh nhếch môi, hắn không bao giờ tin vào thần linh mà chỉ tin vào bản thân của mình, vì vậy hắn không đặt cược vòng này.
Đại trận biến mất, tất cả đệ tử mang theo thẻ bài đã tiến vào vị trí chỉ định, chỉ còn lại mấy thanh niên tranh giành kim bài vẫn chưa xuất hiện.
– Ra rồi.
– Là trai hay gái?
– Để xem.
Thanh niên cầm pháp bảo dạng kính chăm chú quan sát, mấy thanh niên gần đó cũng tiến lại xem cùng.
– Là Ngạo Minh sư huynh, người giành được kim bài là Ngạo Minh sư huynh.
– Hoan hô…
– Má ơi con thắng rồi.
Ngạo Minh cầm theo kim bài tiến đến vị trí đệ nhất, mấy thanh niên còn lại xếp ngay phía sau, như vậy là 500 đệ tử xuất sắc nhất của Chiến Cung đã được chọn ra.
Tranh tài kết thúc, mọi người lần lượt rời đi, Lâm Phong cùng Phong Viêm đi đến trước đại môn Chủ Cung thì dừng lại, theo như kế hoạch đã bàn trước thì mọi người sẽ đợi nhau ở đây.
Một lúc sau, tỷ muội Lãnh gia xuất hiện, bên cạnh còn có tỷ muội Lý gia.
– Tiểu Phong tử, mau đi thôi.
Đám người hướng nhiệm vụ bảng đi đến, chỗ đặt cược nằm bên cạnh nơi này, mọi người vừa bước vào thì nhìn thấy không ít đệ tử Thánh Cung bước ra, buồn vui lẫn lộn.
Phong Viêm nhếch miệng.
– Xem ra số đệ tử thắng cược không ít.
– Kết quả hôm nay không có gì bất ngờ, bọn chúng thắng cược cũng là chuyện đương nhiên.
Lãnh Phi Dao hưng phấn tiến tới chỗ đặt cược, ngày mai sẽ đến lượt Đan Cung thi đấu nên hôm nay sẽ bắt đầu mở cược.
– Tìm thấy rồi, tên của tiểu Phong tử ở chỗ kia.
Lâm Phong nhìn theo hướng tiểu sư tỷ chỉ thì thấy tên của hắn nằm trong khu vực đặt 1 ăn 3, đây là tỷ lệ đặt cược cao nhất vòng sơ loại ngày mai.
Tỷ lệ đặt cược của Phong Viêm là 3 ăn 1, thuộc vào tốp có khả năng cao nhất tiến vào vòng trong, sở dĩ có sự chênh lệch này là vì gian thương từng khiêu chiến với Vương Lăng.
Lý Tuệ Vân, Lãnh Phi Dao không có tên trên bàn cược, vì từ trước đến giờ đệ tử chân truyền của Đan Cung không tham gia vòng sơ loại, nguyên nhân rất đơn giản, số lượng đệ tử của Đan Cung quá ít.
– Tiểu Phong tử, có nắm chắc tiến vào vòng trong không?
Lãnh Phi Dao cầm 7 vạn trung phẩm linh thạch vừa lấy được ở chỗ Lâm Phong trong tay, đôi mắt to tròn nhìn hắn, số linh thạch này không phải dễ kiếm.
– Yên tâm, nếu cược thua thì đệ sẽ trả lại toàn bộ linh thạch cho sư tỷ.
– Hi hi… ta tin đệ nhất định sẽ làm được.
– Ta cũng tin huynh đệ của ta sẽ làm được.
Phong Viêm nói xong thì ném một cái túi trữ vật vào vị trí của Lâm Phong, không ai biết bên trong đựng bao nhiêu.
Lãnh Hàn Băng cũng ném một cái túi trữ vật vào, tỷ muội Lý gia chỉ đi chung góp vui, không có ý định tham gia cá cược.
Sau khi đặt cược xong, mỗi người sẽ nhận được một cái thẻ bài, người đến nhận thưởng chỉ cần mang theo thứ này là được, tuyệt đối không được làm mất thẻ bài.
Lãnh Phi Dao nhìn mọi người đã nhận đủ thẻ bài chợt cất giọng.
– Mọi người có muốn đến Thực Vi Hiên không? Hôm nay Phi Dao bao hết.
Lý Tuệ Vân mỉm cười nhìn sư muội.
– Chưa thi đấu mà muội đã tự tin thắng cược rồi sao?
– Không phải, tiểu Phong tử vừa giúp muội bán được vài bình đan dược nên tâm tình của muội rất tốt, muốn mời mọi người dùng mỹ thực.
– Ta chỉ sợ mấy bình đan dược của muội không đủ để tiến vào Thực Vi Hiên, lúc đó lại phải mượn linh thạch của Hàn Băng.
Lãnh Phi Dao nghe sư tỷ trêu chọc liền bĩu môi.
– Tỷ có biết muội kiếm được bao nhiêu linh thạch không?
– Mấy bình huyền dược của muội thì có thể kiếm được bao nhiêu?
Phong Viêm đứng bên cạnh xen vào.
– Nếu là ta thì có thể bán được 2 vạn trung phẩm linh thạch.
– Hi hi… Phong gian thương, ta nghĩ ngươi nên bái tiểu Phong tử làm sư phụ, nhờ sư đệ chỉ giáo cho vài chiêu.
– Chẳng lẽ còn cao hơn 2 vạn sao?
Phi Dao ném cho tên gian thương ánh mắt kinh bỉ.
– Đâu chỉ cao hơn 2 vạn, phải nói là cao hơn gấp 5 lần.
– Nhiều dữ vậy sao?
Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn lưu manh, không ngờ tên này lại há miệng to như vậy, phải biết người bị lừa chính là phụ mẫu của nàng.
Phong Viêm dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Lâm Phong.
– Lâm sư đệ, có chắc thứ đệ bán là huyền cấp đan dược không? Không chừng đó là địa đan.
– Là huyền đan do Phi Dao sư tỷ luyện chế.
– Đệ bán cho tên ngốc nào vậy? Có thể chỉ ta được không?
Lâm Phong còn chưa kịp phản ứng thì một đạo lam quang lóe lên, thân ảnh Phong Viêm đột nhiên biến mất.
– ẦM…
Thanh âm chấn động từ vách đá gần đó truyền đến, Phong Viêm từ bên trong đám khói bụi bước ra, bộ dáng chật vật, vẻ mặt xanh mét.
– Đáng đời.