Chương 109: Thánh Cung Đại Hội
Lãnh Hàn Băng đứng bên ngoài phòng chờ một lúc thì không còn nghe thấy thanh âm từ bên trong phát ra, nàng vừa bước tới gần xem thử chợt nhìn thấy tiểu muội cùng lưu manh một trước một sau bước ra.
Bộ dáng của Lãnh Phi Dao lúc này đã hoàn toàn khác so với lúc vừa bước vào phòng, nàng chạy tới bên cạnh tỷ tỷ, vẻ mặt tươi cười như không có chuyện gì xảy ra.
– Tiểu Phong tử đã giải thích rõ mọi chuyện, tất cả chỉ là hiểu lầm.
– Đi thôi.
Lâm Phong lặng lẽ đi phía sau, hắn có nói gì đâu, chỉ nôn ra 7 vạn trung phẩm linh thạch là mọi chuyện đã được giải quyết.
– Linh thạch thắng linh đan, giờ nghe mà thấy thấm.
Vừa đi được một lúc thì gặp được Phong Viêm, vậy là tổ đội có thêm một người, hai nam hai nữ vừa đẹp.
Phong Viêm đi phía sau với Lâm Phong, cả hai nhỏ giọng tâm sự.
– Tuệ Vân sư tỷ sao không đi cùng mọi người?
– Sư tỷ đã đến chỗ dành cho chân truyền đệ tử.
Trong đại lễ khai mạc, các đệ tử có thân phận khác nhau sẽ có những vị trí khác nhau, thân phận càng cao thì sở hữu vị trí càng tốt.
Đệ tử các cung khác nhau cũng có vị trí khác nhau, tỷ muội Lãnh gia chỉ là tiện đường đến chỗ của Lâm Phong, khi đại hội bắt đầu thì mỗi người một nơi.
Đến khi bước vào Chủ Cung, Lãnh Phi Dao nhỏ giọng nói với Lâm Phong.
– Nhất định phải đợi ta đó.
– Đệ biết rồi.
– Nếu đệ dám đi một mình, ta sẽ không tha cho đệ.
Phi Dao vừa dứt lời liền cùng tỷ tỷ rời đi, Lâm Phong cùng gian thương cũng đi theo hướng khác, nơi hai người đến là chỗ dành riêng cho nội môn đệ tử Đan Cung.
Khi hai người đến nơi thì đại hội đã sắp bắt đầu, phần lớn mọi người đã vào vị trí, trên cao tiên hạc bay thành đàn, bên dưới vạn hoa sắp nở rộ, thời khắc đã điểm, đại hội bắt đầu.
Một dải trường hồng rơi xuống vị trí cao nhất của Chủ Cung, một đám người lăng không xuất hiện, dẫn đầu là Cửu Huyền Thánh Chủ, Mã Vạn Long.
– CỬU HUYỀN XUẤT THẾ.
– VẠN KIẾP TRƯỜNG TỒN.
Hàng vạn tu sĩ bên dưới cùng lúc hô vang, thanh âm trấn động thương khung như trời cao dậy sấm, tiên hạc cất tiếng, vạn hoa cùng nở, đúng là mỹ cảnh nhân gian trăm năm khó gặp.
Thánh Chủ Mã Vạn Long đứng trên đỉnh Chủ Cung cao giọng đọc một tràng diễn văn, sau đó mời mọi người có mặt cùng thưởng thức đại hội.
Từ chỗ của Lâm Phong chỉ có thể nhìn được một nửa khung cảnh, khắp nơi đều là tu sĩ, khí thế dâng trào, ánh mắt hắn dừng lại trên hàng ghế khách mời, nơi đó có hơn ngàn người, đều là những nhân vật có máu mặt.
Một trong mấy lão đầu ngồi hàng đầu tiên chính là trưởng lão cai quản toàn bộ Vạn Bảo Các trong địa bàn Cửu Huyền Thánh Cung, đại hội đấu giá lần trước Lâm Phong đã từng gặp lão một lần, mười mấy lão đầu còn lại có thể ngồi chung mâm với lão thì chắc cũng thuộc loại tai to mặt lớn.
Kháng đài đối diện là nơi cao tầng của Thánh Cung ngự trị, ngồi ở vị trí trung tâm là Cửu Huyền Thánh Chủ, bên cạnh là các vị trưởng lão của Thánh Cung, trong đó có một mỹ phụ vô cùng xinh đẹp, khiến Lâm Phong nhìn đến ngẩn người.
– Không ngờ trên đời lại có mỹ nhân bậc này.
– Lâm sư đệ, đừng nói lung tung.
Phong Viêm đứng bên cạnh nghe nói có mỹ nhân liền nhìn theo, khi thấy được đối tượng Lâm Phong để ý thì xanh mặt.
– Người đó chính là Cửu Huyền Thánh Mẫu.
– Chính là sư phụ của yêu nữ sao?
– Có những chuyện biết là được, không cần phải nói ra.
Lâm Phong biết bản thân lỡ miệng liền im lặng quan sát, bên dưới khu vực trưởng lão là nơi dành cho chân truyền đệ tử, dẫn đầu là Trịnh Luân và Linh Mộng.
Ngay phía sau là 5 vị đệ nhất thiên tài của mỗi cung, băng nữ cũng ngồi chung mâm với đám này, tiếp đến là chân truyền đệ tử, nhìn sơ qua thì số lượng lên đến vài ngàn, gần một nửa trong đó là đệ tử của Chiến Cung.
Một canh giờ trôi qua, đại lễ khai mạc chính thức khép lại, kế tiếp là phần tranh tài đầu tiên cũng là duy nhất trong ngày hôm nay, hàng vạn đệ tử Chiến Cung cùng lúc bước lên.
Phần thi thứ nhất có tên là Đoạt Bài, có tổng cộng 499 ngân bài và 1 kim bài được đánh số từ 1 đến 500 được đặt bên trong một cái đại trận.
Khi bước vào đại trận, tu vi của tất cả đệ tử đều bị phong ấn trở về tứ cấp đỉnh phong, cảm giác như vừa bước vào tiểu phong linh.
500 tấm thẻ bài được đặt lơ lửng trên không, đệ tử tham gia thi đấu chỉ có một giờ để đoạt bài, trong thời gian thi đấu, đệ tử không được phép rời khỏi đại trận nếu không sẽ bị xử thua cuộc.
Đệ tử giành được thẻ bài sẽ tiến vào vòng tiếp theo, trong lúc tranh tài không được tung ra sát chiêu, đệ tử vi phạm sẽ trực tiếp bị trục xuất khỏi Thánh Cung.
Lão chấp sự nhìn tất cả đệ tử Chiến Cung đã vào vị trí liền ra lệnh cho trận đấu bắt đầu.
– BẮT ĐẦU… KENG…
Hàng vạn đệ tử cùng xông về phía thẻ bài, hỗn chiến diễn ra ngay từ lúc bắt đầu, Hành Không Pháp Chỉ kích hoạt, vài trăm tu sĩ lăng không bay lên.
– Mau nhìn, đã có người tiến tới chỗ ngân bài.
– Là ai mà nhanh vậy?
– Là Ngạo Minh sư huynh.
Ngạo Minh bỏ qua ngân bài, tiếp tục lao thẳng lên phía trên, mục tiêu của hắn chính là tấm kim bài duy nhất kia, theo sau Ngạo Minh là gần trăm tên chân truyền đệ tử.
– Không tự lượng sức.
Ngạo Minh vừa chạm tới kim bài thì một luồng kình phong không biết từ đâu bay tới đánh hắn bay về phía sau, đám chân truyền đệ tử thừa thế xông lên, kết quả cũng bị kình phong đánh bay.
Bên dưới mặt đất đột nhiên xuất hiện mấy chục gốc đại thụ, mỗi gốc đều đạt đến huyền cấp, hàng ngàn cành cây tỏa ra tứ phía, không ngừng bắt lấy tu sĩ ném ra bên ngoài đại trận.
Trên không xuất hiện vài chục đầu huyền cấp yêu cầm ngậm lấy ngân bài bay đi, kim bài được một đầu huyền cầm đỉnh phong cướp mất.
Biến cố bất ngờ xảy ra làm cho đám đệ tử quan sát trận chiến hoang mang.
– Đám yêu cầm đó từ đâu ra vậy?
– Không biết, hình như bọn chúng đã ở bên trong đại trận từ trước.
– Không phải đâu, các ngươi nhìn kĩ xem, đám yêu cầm kia rõ ràng là do linh khí hóa hình.
Thánh Cung đại hội tuy 5 năm diễn ra một lần nhưng quy tắc của mỗi lần đều khác nhau, điều này khiến cho đám đệ tử khó lòng mà chuẩn bị.
Đám chân truyền đệ tử tán ra đuổi theo yêu cầm, trường hợp hai bên cùng cấp độ thì yêu cầm chính là bá chủ trên không, dù là chân truyền đệ tử Thánh Cung cũng phải thua kém.
Phía bên dưới, mấy vạn nội môn đệ tử hợp sức tiêu diệt yêu thụ, chiến trường chia làm hai nửa, vô cùng hấp dẫn.
– Mau nhìn, lại có thêm yêu thú xuất hiện.
– Lần này là ai bày trận vậy? Thật dã man.
– Thôi rồi, nữ thần của ta bị yêu thụ ném ra rồi.
Một thanh niên nhìn gốc yêu thụ ném một đám nữ tử ra bên ngoài, thầm nghĩ nếu bản thân có thể thế chỗ thì tốt biết mấy.
Lâm Phong đứng trên kháng đài nhìn trận hỗn chiến bên dưới, trong người dâng trào chiến ý, từ lúc vào Thánh Cung hắn luôn tu luyện đao pháp nhưng lại gặp phải đối thủ ao trình, mỗi lần đều bị yêu nữ bán hành ngập mặt cho nên đến tận bây giờ vẫn chưa có cơ hội thể hiện.
Thời gian không ngừng trôi qua, số đệ tử bị ném ra bên ngoài đại trận càng lúc càng nhiều, mấy vạn đệ tử ban đầu chỉ còn hơn một vạn.
Trên không, kim bài vẫn chưa có chủ, một đám thanh niên đuổi sát phía sau yêu cầm, dẫn đầu là Ngạo Minh.
– Đệ nhất thiên tài Chiến Cung đúng là lợi hại.
Lâm Phong nhìn đám người theo sát Ngạo Minh thì phát hiện Bạch Tinh cũng nằm trong số đó, hơn nữa còn là người có khoảng cách gần với Ngạo Minh nhất.
Ngạo Minh chợt quay đầu nhìn đám người phía sau.
– Trước hạ đám yêu cầm, sau đó lấy kim bài.