Chương 108: Bán Đan
Lâm Phong phá xong cấm chế liền lui lại.
– Cấm chế đã được phá giải, mời Thánh Tử kiểm tra.
– Lâm sư đệ không muốn nhìn xem bên trong là thứ gì sao?
– Nhiệm vụ của đệ là phá cấm, dù bên trong có thứ gì cũng không liên quan đến đệ.
Trịnh Luân nhìn bộ dáng của Lâm Phong không giống giả dối, ánh mắt liếc nhìn bạch y thanh niên.
Bạch Tinh hiểu ý, hắn lấy ra mấy vật phẩm đặt trước mặt Lâm Phong.
– Lần này làm phiền Lâm sư đệ giúp đỡ, đệ cứ tùy ý chọn một vật ở đây, xem như là quà ta cảm tạ đệ.
Trước mặt Lâm Phong là mấy vật phẩm Trịnh Luân đã lấy ra trao đổi bên trong dạ tiệc, đều là thứ tốt nhưng không có thứ nào thích hợp với Lâm Phong, cho nên hắn nhìn một lúc vẫn không biết chọn thứ nào.
– Lâm sư đệ không tìm được thứ vừa mắt sao?
– Đệ có thể lấy linh thạch không?
– Linh thạch?
Trịnh Luân dùng ánh mắt hứng thú nhìn tên sư đệ trước mặt.
– Ta thích người thẳng thắng như đệ.
Bạch Tinh lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Lâm Phong, sau đó cả hai cùng rời khỏi căn phòng.
Lâm Phong vừa ra khỏi phòng lập tức dùng thần thức nhìn thử, bên trong túi trữ vật có đúng 1 vạn trung phẩm linh thạch.
– Tên Thánh Tử này đúng là chịu chơi, tiện tay một cái đã ném ra cả vạn trung phẩm linh thạch.
– So với giá trị của chiếc hộp kia thì mấy vạn linh thạch chỉ là giọt nước trong ao.
– Chắc cái ao đó lớn lắm?
Khi cấm chế vừa vỡ thì lão đầu đã biết được thứ ở bên trong chiếc hộp, Lâm Phong không cần phải ở lại xem làm gì, dù thấy được thì thứ đó cũng không thuộc về hắn, ngược lại còn mang đến phiền phức.
– Lão đầu, bên trong cái hộp đó là thứ gì vậy?
– Là một cái ao rất lớn.
– Không nói thì thôi.
Lâm Phong vừa ra khỏi Thánh Tử Phủ thì dừng bước, ánh mắt hắn nhìn về một nơi gần đó, nơi đó có một bóng hình vừa rời đi.
Lão đầu thở dài.
– Nha đầu kia thật sự đã để ý tiểu tử nhà ngươi.
– Lão đừng nói lung tung, lần trước vì nghe lão mà ta phải luyện cho băng nữ 10 lò đan dược miễn phí.
– Lần đó tiểu tử ngươi cắn cũng không ít, hình như mỗi lò hai viên đúng không?
– Có sao? Lão không có bằng chứng thì đừng nói lung tung, cẩn thận ta kiện lão tội vu khống.
Lâm Phong hướng Đan Cung rời đi, vẻ mặt thoáng hiện buồn phiền, đến giờ vẫn chưa có tin tức của Huân Vũ, hắn sao có thể để ý đến nữ nhân khác.
Bên trong căn phòng, Trịnh Luân cầm chiếc hộp trên tay, vì thứ này mà hắn đã tiêu tốn không ít công sức, cuối cùng hôm nay cũng đã có kết quả.
Chiếc hộp này Trịnh Luân tìm được ở nơi cuối cùng của một cái thượng cổ di tích, chắc chắn không phải phàm vật, chỉ là nơi tìm được chiếc hộp là di tích của một vị đan sư, không cùng đạo với hắn.
Nắp hộp dần mở ra, bên trong là mười mấy tờ thư tịch và một cái kim tỏa, trên mỗi tờ thư tịch ghi đầy tên của các loại linh dược, không cần phải là đan sư cũng biết thứ này chính là đan phương.
– Cũng không tệ.
Trong số mười mấy tờ đan phương, phần lớn đều đã thất truyền, Trịnh Luân có thể dựa vào thứ này để tạo dựng mối quan hệ với mấy lão đan sư, còn kim tỏa thì tạm thời cứ để đó.
– Bạch Tinh.
Cửa phòng mở ra, bạch y thanh niên từ bên ngoài bước vào.
– Có thuộc hạ.
– Giúp ta hẹn Vương Lăng.
– Tuân lệnh.
Những ngày tiếp theo, trên dưới Cửu Huyền Thánh Cung trở nên vô cùng náo nhiệt, trưởng lão chấp sự đều xuất môn chuẩn bị cho đại hội, đệ tử Thánh Cung từ khắp nơi kéo về, tổng số đã tiếp cận 10 vạn, trong đó đệ tử Chiến Cung chiếm gần một nửa.
Các thế lực bên ngoài cũng tìm đến góp vui, nổi bậc trong số đó có Vạn Bảo Các, Thánh Đan Các, Thiên Khí Các… và các đại gia tộc lớn nhỏ trong địa bàn Cửu Huyền Thánh Cung.
– Đám đại tộc kia đến đây làm gì nhỉ?
Lâm Phong vừa chỉnh y phục vừa trò chuyện với lão đầu, hôm nay là ngày khai mạc đại hội, tất nhiên không thể ăn mặc tùy tiện.
– Ngoài lôi kéo ra thì còn làm gì nữa.
– Thánh Cung bồi dưỡng đệ tử vất vả như vậy sao có thể để đám người đó lôi kéo.
– Mục tiêu của đám người đó chắc là nội môn đệ tử, chuyện này vừa giúp Thánh Cung củng cố mối quan hệ vừa giảm bớt áp lực nhân số, có thể nói là nhất cữ lưỡng tiện.
– Nói như vậy mấy ngày tiếp theo ta nên cẩn thận một chút, bị một đám đại tộc làm phiền cũng phải chuyện tốt.
Lão đầu im lặng, lão không phải loại người ít nói chỉ là không gặp đúng đối tượng, nói chuyện với một tên tự kỉ không khác gì tự ngược chính mình.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa.
– ẦM… ẦM…
– Gì vậy? Lão tử còn chưa xuất môn mà đám đại tộc kia đã kéo tới rồi sao?
Lâm Phong còn chưa kịp bước ra thì hai cánh cửa của hắn đã bị phá tung, sau đó là một giọng nói tức giận từ bên ngoài truyền vào.
– Tiểu Phong tử, mau lăng ra đây cho ta.
Lãnh Phi Dao từ bên ngoài xông vào, bộ dáng vô cùng manh động, có thể giao chiến bất cứ lúc nào.
– Tiểu Phong tử, ngươi còn không lăn ra thì ta sẽ phá nát chỗ này của ngươi.
Lâm Phong lập tức xuất hiện, vẻ mặt mờ mịt, hình như mấy hôm nay hắn đâu có chọc tới bà cô này.
– Sư tỷ, chẳng phải còn một canh giờ nữa Thánh Cung đại hội mới khai mạc sao? Tỷ đến đây làm gì?
– Làm gì hử? Bổn tiểu thư đến tìm ngươi hỏi chuyện.
– Chuyện gì?
Lãnh Phi Dao đi tới chắn trước mặt Lâm Phong, hai tay chóng hông.
– Mấy bình đan dược lần trước ngươi lấy của ta ở Phủ Thánh Tử đã bán chưa?
– Bán rồi.
Lâm Phong mỉm cười đắc ý.
– Hơn nữa giá còn rất cao.
– Ta không hỏi ngươi bán được bao nhiêu, ta chỉ muốn biết ngươi bán cho ai.
– Đệ bán đan dược cho Lãnh chấp sự, còn có Vương chấp sự.
Lãnh Phi Dao đột nhiên tung cước đá về phía hạ bộ của tên nam nhân trước mặt, góc đá chí mạng, đáng tiếc để đối phương nhanh chân né được.
– Hay lắm, ngươi lấy đan dược của ta bán cho phụ mẫu ta, đó là chỗ tốt mà ngươi nói đó hử?
– Tốt thật mà…
– Ngươi… ta đánh chết ngươi.
Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ phóng tới liền bỏ chạy, quân tử không chấp nữ nhân, hắn là quân tử chân chính chỉ động khẩu không động thủ.
– Sư tỷ, nghe đệ nói được không?
– Ngươi có di ngôn gì thì nói mau.
-Tỷ không muốn biết đệ bán được bao nhiêu sao?
Lãnh Phi Dao dừng lại, vẻ mặt bất cần.
– Bao nhiêu?
– Tỷ đoán xem.
– Ngươi muốn câu giờ có phải không? Ta nói cho ngươi biết, bên ngoài đã có tỷ tỷ canh giữ, không ai có thể cứu được ngươi đâu.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt đắc ý của tiểu sư tỷ, thầm nghĩ khả năng suy diễn của nàng chắc chắn không kém hơn thiên phú luyện đan, hắn thử đưa một ngón tay về phía nàng.
– Tỷ đoán được không?
– 1 vạn trung phẩm linh thạch phải không?
– Không phải.
– Không lẽ là 10 vạn trung phẩm linh thạch?
Lãnh Phi Dao nhìn Lâm Phong gật đầu, đôi môi há to đủ nuốt cả quả trứng.
– Ngươi… ngươi…
– Có phải đệ rất tài không?
– Tên lừa đảo đáng chết, ta liều mạng với ngươi.
Lâm Phong dùng Thiên Lý Tùy Hành dễ dàng né tránh toàn bộ chiêu thức của Phi Dao, hắn vừa chạy vừa thương lượng.
– Tỷ 6 đệ 4.
– Xem chiêu…
– Tỷ 7 đệ 3, tỷ không đồng ý thì đệ sẽ mang toàn bộ linh thạch trả lại.
– Quyết định như vậy.