Chương 93: Truyền kỳ
Thanh Thu không trả lời, Bạch Linh Nguyệt chỉ nói đùa mà thôi. Sau khi tâm sự với Bạch Khuynh Nhiễm thì tinh thần của Bạch Linh Nguyệt đã nhẹ nhõm hơn nhiều, ít nhất cũng biết tinh nghịch mở miệng nói đùa.
Trạng thái của Thanh Thu lúc này không thích hợp để uống thuốc, Bạch Linh Nguyệt cũng không bắt ép. Nàng ho khan một cái rồi nói.
“Ngươi không cần gấp gáp như vậy”.
Thanh Thu vươn người ngồi dậy, mặc dù mất đi cảm giác nhưng Thanh Thu vẫn có thể vận động được, chỉ là không thể khống chế chính xác được sức mạnh cho nên động tác lộ ra rất ngu ngốc. Sau một loạt động tác vụng về, Thanh Thu lại tựa lưng vào đầu giường, lúc này mới nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt nói.
“Tương đối vội vàng”.
Bạch Linh Nguyệt im bặt, khuôn mặt thoáng trở nên ngưng trọng. Trong mấy ngày này cảm xúc của Bạch Linh Nguyệt cũng không dễ chịu, cảm xúc thay đổi trập trùng có thể so với thời gian đau khổ nhất kia. Cho nên có một số việc mà Bạch Linh Nguyệt không để ý đến, không có tinh lực để suy nghĩ.
Hiện tại nghe lời nói cùng với nhìn bộ dáng của Thanh Thu liền không khỏi suy nghĩ rất nhiều vấn đề. Bạch Linh Nguyệt quan sát Thanh Thu, cuối cùng không thể tránh khỏi nhìn thẳng vào nhau.
Bởi vì từ nhỏ đã nhận hết trì triết cùng trách móc, Bạch Linh Nguyệt rất nhạy cảm với ác ý cùng thiện ý của người khác. Thanh Thu là một trong số rất ít người trông thấy màu mắt của nàng không lộ ra chán ghét cùng với sợ hãi, trái lại là một loại cảm xúc rất kỳ quái mà Bạch Linh Nguyệt chưa gặp bao giờ.
Không rõ cảm xúc kia là gì, nhưng ít nhất thì loại cảm xúc này để Bạch Linh Nguyệt có ấn tượng tốt đẹp. Chính vì thế Bạch Linh Nguyệt mới đồng hành cùng với Thanh Thu, mới cứu chữa khi Thanh Thu bị trọng thương.
Nhưng mà cũng bởi vì kinh nghiệm trong quá khứ, Bạch Linh Nguyệt không muốn người khác nhìn thẳng vào mắt của mình, ánh mắt kiểu gì cũng sẽ né tránh đi, giống như là chột dạ.
Bạch Linh Nguyệt lên tiếng đánh tan không khí lúng túng.
“Vậy để ta canh chừng cho ngươi”.
Nếu như có lựa chọn thì Thanh Thu sẽ trốn đi nơi nào đó thật bí mật bởi vì hắn không tin tưởng ai cả. Nhưng mà hiện tại không có lựa chọn, nếu như có Bạch Linh Nguyệt cùng Bạch Khuynh Nhiễm trông chừng thì an toàn tăng nhiều.
Thanh Thu lúc này không khỏi quan sát Bạch Linh Nguyệt một hồi, không hiểu thấu hắn có hơi chột dạ. Quãng thời gian này hình như hắn kiếm lợi lớn từ Bạch Linh Nguyệt mà bản thân lại không mang lại trợ giúp quá lớn cho đối phương.
Gặp sơn tặc thì Bạch Linh Nguyệt cũng ra tay, thật sự không đến mức cần phải bảo vệ. Cuối cùng nếu không có Bạch Linh Nguyệt thì hắn có khả năng đã sớm chết. Bây giờ Bạch Linh Nguyệt lộ ra thiện ý làm cho Thanh Thu cảm thấy bản thân quá không biết xấu hổ, chiếm hết ích lợi về mình.
Cũng may mà giới hạn đạo đức của Thanh Thu không cao, chiếm được lợi lộc thì không cần phải già mồm, chỉ là không biết bên trong phải trả giá cái gì. Thanh Thu không biết thiện ý của Bạch Linh Nguyệt từ đâu mà đến, đương nhiên phải cân nhắc lợi ích trao đổi ở bên trong.
Suy nghĩ nửa ngày, Thanh Thu đã có quyết định liền nói.
“Được, lần này liền làm phiền ngươi”.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu lấy một băng ghế đến ngồi vào bên cạnh giường, hiển nhiên dự định chờ đợi ở bên cạnh chờ đợi Thanh Thu tu luyện. Trước lúc này thì Thanh Thu còn đang suy tính, chưa thể hoàn toàn làm ra quyết định. Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại thì kéo dài thời gian cũng chẳng có tác dụng gì, muộn không bằng sớm, làm xong trong một lần đều bớt đau khổ.
Chưa bắt đầu không cần phải lo sợ thất bại, chỉ có niềm tin tuyệt đối mới có thể ứng phó được toàn lực, đánh cược được ăn cả và chắc chắn bản thân sẽ không ngã.
Khoanh chân ngồi thẳng ở trên giường, lưng thẳng tắp, cằm hơi nâng lên, hai tay đặt vào trên đầu gối, lòng bàn tay ngừa lên. Cánh tay phải không có vấn đề, tay trái bị băng bó thật lớn, làm tư thế này cũng không dễ dàng. Thanh Thu trực tiếp vận dụng nội lực đánh vỡ một mảnh băng vải, để cho cánh tay có thể duỗi gập đúng vị trí.
Dù sao đã không có cảm giác, không đau đớn gì liền tùy ý làm bậy. Kỳ thực vết thương da thịt đã sơ bộ khép lại, đừng có chạy đi vận động mạnh thì không sợ bị rách ra. Nhưng mà vận động nhẹ cũng không tốt lắm, vết thương sâu vào tận xương đâu phải dễ lành như vậy.
Mặc kệ vết thương, Thanh Thu bắt đầu vận chuyển nội lực, không đơn thuần là tuần hoàn trong cơ thể mà còn tràn ra bên ngoài, bao phủ lên làn da, len lỏi qua từng bắp thịt, gân xương, đều không bỏ sót.
Nội lực không ngừng rung động kéo theo mà động toàn thân, nội lực trở thành búa, không ngừng rèn luyện từng chỉ tiết của cơ thể, từ trong ra ngoài lại từ ngoài vào trong, vòng đi vòng lại không ngừng.
Đây chính là đoạn cuối cùng giai đoạn thứ nhất, rèn luyện thân thể, tiêu hao lượng nội lực lúc trước tan vào cơ thể. Cơ thể chậm rãi tiêu hóa số nội lực kia, đem nội lực trở thành dinh dưỡng để cơ thể trưởng thành.
Rèn luyện cơ thể sẽ để người ta cảm thấy đau đau ngứa ngứa, nhưng mà trạng thái hiện tại của Thanh Thu thì hoàn toàn không có cảm giác gì, không biết bản thân liệu có bỏ sót chỗ nào hay không.
Nội lực nhanh chóng tiêu hao, quanh thân của Thanh Thu bao phủ một tầng sương lạnh, trắng mờ mịt như tiên. Nội lực ở trên người không ngừng khuếch tán ra ngoài, dần dần làm cho trên giường kết lên một tầng sương giá.
Thanh Thu hoàn toàn mất đi cảm giác lại tập trung toàn bộ tinh thần đi điều động nội lực, cho nên không cảm nhận được bất cứ động tĩnh nào ở ngoại giới. Thanh Thu cũng vì vậy mà lâm vào trong một trạng thái huyền diệu, quên đi toàn bộ thế gian, không cảm nhận được bản thân, không cảm nhận được thế gian, chỉ còn biết nội lực của chính mình.
Hai luồng nội lực, một luồng tĩnh lặng như cái đe, một luồng nội động như cái búa, không ngừng va chạm, liên động lẫn nhau nhưng hai luồng nội lực lại không hoàn toàn chạm vào nhau, tách biệt thành hai luồng rất rõ ràng.
Trong lúc Thanh Thu “vật ngã lưỡng vong” thì Bạch Khuynh Nhiễm cũng ghé thăm một lần, hay nói chính xác là bị Thanh Thu kinh động. Nhiệt độ trong phòng lạnh hơn bên ngoài rất nhiều, nội lực của Thanh Thu lại đang không ngừng bốc ra ngoài, không ngừng tiêu biến để cho người ta cảm nhận được rõ rành rành.
Bạch Khuynh Nhiễm đến quan sát một hồi, thấy Bạch Linh Nguyệt cuộn mình trong lớp áo lông, vị trí đã cách giường hơn hai thước nhưng hơi thở ra vẫn tạo thành khói trắng.
Bạch Khuynh Nhiễm sau khi làm rõ tình trạng của Thanh Thu liền hỏi.
“Đây chính là Hồi Thiên Thất Luyện?”
Bạch Khuynh Nhiễm từ khi sinh ra liền bị Bạch gia từ bỏ, nếu không phải trùng hợp được cung chủ Tuyệt Hàn Cung thu lưu thì đã sớm chết cóng trong đêm đông. Nhắc đến chuyện dị đồng bị người Bạch gia chán ghét như vậy cũng phải nói đến cũng liên quan đến đến Bạch Khuynh Nhiễm.
Nếu chỉ có màu mắt kỳ dị thì còn chưa đến mức để người ta e ngại cùng chán ghét, đáng nói là Bạch Khuynh Nhiễm sinh ra đã thông tuệ, không khóc nháo thậm chí có thể tự mình đứng dậy.
Không sai, vừa sinh ra liền tập được đi đứng, nghe thấy người nói chuyện liền có thể học theo. Một màn này lập tức dọa sợ toàn bộ Bạch gia, sợ nàng là yêu tà chuyển thế cho nên lập tức đem người thả trôi sông.
Sau đó Bạch Khuynh Nhiễm không chết, được đem về Tuyệt Hàn Cung thu lưu. Người bình thường thu lưu thì không có gì đáng nói, nhưng địa điểm ở đại phái võ lâm như Tuyệt Hàn Cung vậy thì đúng là không tầm thường.
Bạch Khuynh Nhiễm học được thuật thổ nạp, hô hấp không giống người thường, từ nhỏ đã có thể rèn luyện cơ thể. Đến hai tuổi đã ngưng tụ ra nội lực, đến ba tuổi lại bắt đầu luyện võ kỹ.
Để không ảnh hưởng đến thân thể, Bạch Khuynh Nhiễm còn phải chủ động giảm xuống thời gian tu luyện võ công, từ đó lại đi học tập những kiến thức khác. Đàn ca nhảy múa, thêu thùa, y thuật, phong thủy,…tinh thông đủ loại kỹ nghệ.
Cho đến sáu tuổi võ công đã có sở thành, liền mang theo người của Tuyệt Hàn Cung trở về Bạch gia…đem toàn bộ người Bạch gia đều đánh một trận. Nhất là thị nữ lúc trước đem hắn ném vào trong sông bị nàng tự tay đánh chết.
Chuyện này Bạch gia giấu rất chặt, dù sao quá mất mặt. Hành vi đại nghịch bất đạo của Bạch Khuynh Nhiễm đã để cho Bạch gia vừa kinh vừa sợ, cuối cùng trở thành “ác quả” mà Bạch Linh Nguyệt phải hứng chịu.
Nếu không phải chuyện này đã qua mấy chục năm, lại thêm Bạch Linh Nguyệt không có biểu hiện dị thường, đồng thời cha của nàng là gia chủ bảo hộ thì kết quả sẽ càng nghiêm trọng hơn.
Cũng bởi vì kinh lịch như vậy, Bạch Khuynh Nhiễm chưa bao giờ tu luyện hay trông thấy Hồi Thiên Thất Luyện, chỉ loáng thoáng nghe qua, đây là lần đầu được chứng kiến.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu, sau đó lập tức nói.
“Nàng dùng biện pháp chuyển tu để tan đi nội lực, chỉ là không rõ vì sao nội lực lại rét lạnh như vậy”.
Bạch Khuynh Nhiễm thản nhiên nói.
“Đồ vật kia tích lũy nội lực rét lạnh là tất nhiên, có điều công pháp hút nội lực kia thật lợi hại, không cần Nguyệt Liên Quyết cũng có thể rút ra nội lực ở bên trong”.
Đang định nói thêm gì nữa thì Bạch Khuynh Nhiễm đột nhiên quay đầu về phía cửa phòng, ánh mắt lại giống như có thể xuyên thấu vách tường nhìn ra rất xa. Sau đó Bạch Khuynh Nhiễm đẩy ra cửa sổ, thân hình lập tức biến mất, cuối cùng chỉ lưu lại âm thanh lạnh nhạt quanh quẩn.
“Ta đi xem là vị bằng hữu nào đến thăm nơi này, ngươi chú ý một chút”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!