Chương 94: Quyết đấu
Người trên giang hồ có ai để cho cung chủ Tuyệt Hàn Cung xưng là “bằng hữu”. Nếu như là người quen, Bạch Khuynh Nhiễm sẽ không dùng từ “xem là vị bằng hữu nào”.
Một người lại lại có thể để Bạch Khuynh Nhiễm tự thân đi gặp, tất nhiên người đến không hề tầm thường.
Bạch Khuynh Nhiễm thi triển khinh công, trong thời gian rất ngắn liền từ nhà gỗ đi đến hồ Nguyệt Nha. Thì ra nơi ở của nàng cách hồ Nguyệt Nha chừng mười dặm, mời dặm đối với tông sư mà nói cũng không phải một khoảng cách nhỏ, cần phải mấy chục giây mới có thể đến nơi.
Lúc trước Thanh Thu tấn công con rùa khổng lồ ở bờ hồ thì Bạch Khuynh Nhiễm đã nhận ra, nhưng từ chỗ ở cho đến bờ hồ cần phải tốn chút thời gian, cho nên chiến đấu kết thúc thì nàng mới vừa vặn chạy đến, khống chế lại cực quy.
Bây giờ cũng vậy, Bạch Khuynh Nhiễm một bước liền có thể phi vọt mấy chục thước, thân thể vẽ ra một vệt tàn ảnh giữa không trung sau đó nhẹ nhàng hạ xuống mượn lực. Bất kể là cành cây cọng cỏ đều có thể trở thành điểm mượn lực của nàng, mũi chân điểm nhẹ liền có thể để cơ thể phi thẳng về phía trước.
Cứ như vậy Bạch Khuynh Nhiễm lại một lần nữ từ trên trời giáng xuống, một vệt sáng xanh hạ xuống trên hồ, nơi mũi chân của nàng điểm đến thì nước hồ liền bị kết thành một tầng băng để nàng có thể đứng được ở trên mặt nước. Khối băng không lớn, chỉ đủ hai chân đứng ở bên trên.
Bạch Khuynh Nhiễm chắn trước một bóng người, hồng y đỏ rực rỡ, tóc đen như mực, da trắng như sứ tạo nên dung mạo xinh đẹp giống như một tác phẩm nghệ thuật được người tỉ mỉ chế tạo.
Tròng mắt đen như mặc ngọc, giữa trán có liên hoa ấn ba màu, duyên dáng yêu kiều tràn đầy mị hoặc lại xen lẫn tà dị ở bên trong. Đây không phải Huyết Chủ còn có thể là ai.
“Không biết các hạ là người nào, vì sao lại đến nơi này?”
Bạch Khuynh Nhiễm không nhận ra Huyết Chủ nhưng nàng có thể cảm ứng được đối phương vô cùng mạnh mẽ, chỉ là khí tức vô cùng kỳ quái. Kỳ quái không quá giống với những tông sư khác mà nàng đã gặp, nhưng mà Bạch Khuynh Nhiễm có thể chắc chắn đối phương cực kỳ mạnh.
Huyết Chủ đã thấy Bạch Khuynh Nhiễm đến nhưng mà vẫn tiếp tục động tác trong tay. Chỉ thấy mặt đất ở bên cạnh nàng đột nhiên nứt ra, giống như búp măng đâm thủng mặt đất, vươn mình ra không trung.
Chỉ thấy một mảnh tinh thể băng bay lên, bị Huyết Chủ nắm vào trong tay. Nói đúng hơn thì tinh thể băng này bị nàng nhổ ra khỏi mặt đất chứ không phải tự mình bay lên.
Trong băng tinh có một giọt máu đỏ tươi, máu bên trong tảng băng còn chuyển động sóng sánh theo băng tinh lắc lư. Tầng băng đã tan đến mỏng dính, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể để giọt máu bên trong chảy ra ngoài.
Huyết Chủ xòe tay ra, giọt máu lơ lửng giữa không trung mà không chạm vào lòng bàn tay của nàng. Quan sát một hồi, Huyết Chủ không khỏi xì một tiếng, cười trừ tự lẩm bẩm.
“Cam lòng tiêu hao một giọt tinh huyết đẫn ta đến nơi này?”
Lẩm bẩm xong liền giương mắt nhìn về phía Bạch Khuynh Nhiễm, trong lòng càng chắc chắn suy đoán của mình, khóe miệng bất giác hơi nhấc lên vẽ ra một đường cong lớn, tràn đầy ác liệt.
“Ngươi chính là vật cản mà nàng sắp xếp”.
Bạch Khuynh Nhiễm bị một câu không đầu không đuôi làm cho rất khó hiểu, nhưng kết hợp với một loạt động tác vừa rồi thì nàng liền đoán ra người này đang đuổi theo ai đó. Lại bị người dùng thủ đoạn dẫn đến nơi này, sau đó hiểm lầm nàng trở thành thủ đoạn của người kia.
Nhưng mà từ trên khí thế của Huyết Chủ, chiến ý sắc bén bốc lên cuồn cuộn kia, có vẻ như giải thích cũng không có tác dụng gì, phải chiến một trận mới có thể để cho đối phương thỏa mãn.
Ngờ đến của Bạch Khuynh Nhiễm là đúng, chiến ý trong lòng của Huyết Chủ đã không kiềm chế được. Tay phải lắc một cái, từ lòng bàn tay phóng ra một dòng máu sau đó dòng máu đông cứng lại, tạo thành một thanh kiếm bị nắm vào trong lòng bàn tay. Giọng nói của Huyết Chủ tràn đầy kích động, thanh thúy lại xen lẫn một chút “bệnh trạng”.
“Không quan trọng, trước hết hãy lấy lòng ta đi đã. Chỉ cần để cho ta vui vẻ hài lòng vậy thì mọi chuyện đều dễ nói”.
Nói xong đã phất kiếm đâm tới, lưỡi kiếm đỏ thẫm dưới ánh nắng chiều lộ ra vô cùng tà dị. Chỉ là một kiếm lại bao hàm ba trăm sáu mươi loại biến hóa, kiếm khí phong tỏa thiên địa làm cho đối thủ không có đường nào để trốn, cho dù làm ra phản ứng nào đều sẽ gặp phải thế công liên miên bất tuyệt.
Kiếm Cung Cửu Thức – Kiếm Nhất.
Chiêu thức mở đầu này tinh diệu đến có thể gọi là võ kỹ cực hạn, thuần túy là chiêu thức biến hóa đã có thể thắng qua chín thành võ giả trên giang hồ. Bạch Khuynh Nhiễm cũng bị một kiếm này kinh diễm, chiêu thức này ẩn chứa quá thâm ảo, rõ ràng chỉ là một động tác đâm ra vô cùng đơn giản lại giống như có vô vàn chiêu thức khác ẩn chứa ở bên trong.
Chiêu thức này tu luyện từ phồn hóa giản, phải tu luyện đến tận cùng mới làm được chỉ một động tác đâm ra, từ một chiêu đâm ra có thể diễn hóa chiêu thức vô cùng giống như một cái pháo hoa nở rộ rực rỡ.
Bị kinh diễm là một chuyện, phản ứng của Bạch Khuynh Nhiễm không hề chậm, trở tay cũng phất ra một chưởng, cuồng phong nổi lên, gió tuyết đầy trời.
Cực Hàn Chưởng – Tuyết Ảnh Hàn Phong.
Chưởng cùng kiếm cũng không đụng nhau, đôi bên cách xa gần một thước liền có lực lượng khổng lồ va chạm nhấc lên khí lãng quét ngang bốn phía. Chiêu thức biến ảo khó lường, không có sơ hở liền trực tiếp va chạm thẳng vào, dùng lực lượng phân cao thấp.
Nhưng mà lực lượng của Huyết Chủ lại ra ngoài dự liệu của Bạch Khuynh Nhiễm. Một cỗ lực lượng khổng lồ trực tiếp đẩy lui Bạch Khuynh Nhiễm, tất nhiên không đến nỗi hất bay nhưng chênh lệch lực lượng lộ ra rất rõ ràng.
Có điều Huyết Chủ cũng không thể truy kích bởi vì huyết kiếm ở trên tay đã bị vỡ tan thành vô số mảnh băng nhỏ, không có vũ khí để sử dụng. Huyết Chủ phất tay một cái, huyết kiếm lại một lần nữa ngưng tụ lại, lần này lưỡi kiếm càng lớn hơn một chút, màu sắc càng đậm, hiển nhiên cũng bền chắc hơn.
Huyết Chủ hạ xuống ở trên mặt hồ, ngọc túc đạp ở trên mặt nước lại không thấy nàng có động tác gì mà thân thể đã hóa thành một vệt sáng đỏ bắn về phía trước, hoành kiếm chém ra.
Kiếm Cung Cửu Thức – Kiếm Nhị.
Kiếm Nhất có kiếm khí phong tỏa thiên địa biến ảo khó lường thì Kiếm Nhị lại vô cùng đơn giản, không có chút biến ảo nào, thuần túy sắc bén cùng nặng nề, giống như có thể bổ ra thiên địa.
Bạch Khuynh Nhiễm phất tay trái lên, nước hồ dưới chân giống như một chiếc thảm bị nàng lật ra ngoài, nhấc lên một tầng sóng đập ra sau đó nửa đường đông cứng lại trở thành một khôi băng cao đến sáu bảy thước. Đây chính là Cực Hàn Chưởng – Phiên Hải Thành Sơn.
Nhưng mà không nghĩ đến vệt hồng quang phóng đến trước băng sơn lại đột ngột rẽ ngoặt, từ bên trái của Bạch Khuynh Nhiễm lại vòng qua sau lưng, lưỡi đao từ bên phải chém đến, chiêu thức không suy yếu chút nào.
“Khinh công thật lợi hại”.
Bạch Khuynh Nhiễm trong lòng thầm than, võ công của người này thâm ảo tinh diệu, tạo nghệ cao siêu đến tận cùng, thật sự không hiểu vì sao người như vậy lại không có danh tiếng gì trên giang hồ.
Khinh công nhanh giống như hóa thành tia sáng, nhanh đến để người ta không kịp phản ứng. Huyết kiếm đỏ thẫm lướt ngang mang theo uy thế vô song, sắc bén lại nặng vạn cân bổ ngang xuống, chặt đứt ngang thân thể của Bạch Khuynh Nhiễm.
Khối băng lớn do Bạch Khuynh Nhiễm ngưng tụ nước hồ tạo thành cũng bị một kiếm này bổ ngang ra, kiếm khí kéo dài chém xuống mặt hồ lưu lại một khe rãnh kéo dài mười mấy thước, sâu đến không thấy đáy.
Răng rắc!
Bạch Khuynh Nhiễm cùng khối băng đồng loạt nổ tung, Bạch Khuynh Nhiễm cũng nào phải máu thịt chân thực, chỉ là một khối băng mà thôi. Bản thân của Bạch Khuynh Nhiễm không biết từ lúc nào ẩn núp ở phía khác của “núi băng” lúc này liền lộ ra thân hình, một chưởng đẩy ra ngoài.
Vụn băng đầy trời hóa thành nghìn vạn lợi khí sắc bén nhất đánh về phía Huyết Chủ. Khoảng cách không đầy ba thước, vô biên lợi khí đánh tới vào thời cơ mà lực lượng của Huyết Chủ vừa hao hết, không thể làm ra né tránh hữu hiệu.
Một chiêu này chính là Băng Hoa Mộng Ảo thuộc về Kính Hoa Thủy Nguyệt, một võ kỹ khác của Tuyệt Hàn Cung chứ không phải Cực Hàn Chưởng.
Huyết Chủ lại không phải bị đánh trúng dễ dàng như vậy. Không thấy nàng có động tác gì mà bản thân đã hóa thành hồng quang lui về phía sau, khinh công có thể xưng độc bộ thiên hạ, nhanh đến để người ta không kịp nhìn.
Khinh công gọi là Thuấn Di Vạn Lý, thật sự là một môn khinh công cấp độ thần công, thật sự đứng ở đỉnh phong thiên hạ. Huyết Chủ nhanh nhưng chưởng của Bạch Khuynh Nhiễm không chậm, thời cơ lại chọn chuẩn xác, một chưởng này không phải dễ dàng tránh như vậy.
Khi Huyết Chủ ngừng lại trên mặt hồ thì nàng đã cách Bạch Khuynh Nhiễm ba mươi thước, huyết kiếm trong tay lại một lần nữa bị đánh nát thành mảnh vụn. Giương mắt nhìn lại, suốt dọc đường mà nàng rút lui đã kết một tầng băng mỏng trôi nổi trên mặt nước.
Một chưởng đóng băng ba mươi thước mặt hồ, lạnh lẽo tỏa ra mà băng không tan biến.
…
p/s: Cầu đề cử