Chương 92: Đánh cược
Cần bổ sung ba mươi ba đấu nội lực, lại thêm hao tổn của Đại Hải Quy Nguyên Quyết cho nên Thanh Thu phải hút lấy gần sáu mươi đấu nội lực, tiêu hao một khoảng thời gian không ngắn.
Nhất là bản thân còn đang bị thương, thân thể cùng kinh mạch không thể gánh chịu được lượng nội lực cuồn cuộn qua lại, cho nên cần phải khống chế ở mức độ nhất định.
Cuối cùng Thanh Thu cũng bổ sung cho khí hải tràn đầy, có nội lực trợ giúp thì thương thế trong cơ thể cũng bị đè ép một chút, Thanh Thu cũng vững tin hơn một chút.
Dự định ban đầu của Thanh Thu là dùng nội lực này tẩm bổ ngược lại cơ thể, dù sao nội lực được rèn luyện tinh thuần đến mức độ nhất định sẽ không phá hư cơ thể, cho dù có tai họa ngầm cũng không đáng kể so với việc cơ thể suy yếu đến muốn sụp đổ.
Bây giờ bị trọng thương, đơn thuần dùng nội lực chữa trị cơ thể đã không đủ thời gian. Bảo đan hết hiệu lực thì Thanh Thu hẳn phải chết, cho dù chưa đến thời gian nhưng Thanh Thu có thể cảm nhận rõ ràng về cơ thể của bản thân đang trở nên suy yếu.
Cứ theo tốc độ này thì sau một ngày nữa Thanh Thu chỉ có thể nằm liệt giường, không thể điều động cơ thể đứng hay ngồi dậy được. Cho dù là hiện tại thì Thanh Thu cũng phải dùng nội lực hỗ trợ mới có thể vận động được, cơ thể đã không có bao nhiêu sức lực cả.
Nếu vẫn tuân theo kế hoạch trước kia thì Thanh Thu hẳn phải chết, không có bất cứ hi vọng nào cả. Nhưng mà rất may mắn mà Thanh Thu gặp Bạch Linh Nguyệt, từ trong tay Bạch Linh Nguyệt lấy được Hồi Thiên Thất Luyện, đồng thời còn có mấy chục ngày hành trình nghiên cứu công pháp này, có thể tu luyện chứ không giống Nguyệt Liên Quyết.
Hồi Thiên Thất Luyện có thể tan đi nội lực rèn luyện ngược trở về cơ thể, tất nhiên việc tan nội lực cũng yêu cầu kỹ thuật rất cao cùng với một khoảng thời gian dài chứ không phải tùy ý làm bừa.
Lần đầu tan đi nội lực không cần quá nhiều thời gian, dù sao chỉ cần đánh vỡ cực hạn đầu tiên của cơ thể mà thôi, chỉ cần công pháp luyện thể đều sẽ làm được. Chỉ là người khác biệt, công pháp khác biệt mà tiêu hao thời gian khác biệt. Hồi Thiên Thất Luyện tương đối mạnh mẽ, trực tiếp để người xông phá cực hạn.
Mà cơ thể của Thanh Thu yếu như vậy, Thanh Thu cũng không mơ tưởng xa vời, chỉ cần rèn luyện lại một lần để cơ thể khỏe mạnh như võ giả khác là được, thậm chí không thể đột phá cực hạn cũng không thành vấn đề.
Tu luyện Hồi Thiên Thất Luyện không phải chuyện dễ dàng, kinh mạch trên tay trái còn bị tạc rách nát đến không thể vận chuyển nội lực để cho việc tu luyện công pháp này càng khó khăn hơn.
Nhưng mà Thanh Thu lập tức có biện pháp giải quyết, tuy rằng kinh mạch bị hao tổn nhưng hắn đã trở thành võ giả nhất lưu, không cần chỉ dựa vào kinh mạch để vận chuyển nội lực. Độ khó để thao tác ở trên tay trái tăng mạnh, thậm chí khả năng thất bại là rất cao nhưng Thanh Thu đâu có lựa chọn nào khác.
Cho dù thất bại thì cũng phải chấp nhận, thậm chí Thanh Thu đã chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất sẽ phải bỏ qua cánh tay trái này.
Hít sâu một hơi, Thanh Thu đặt quả cầu đá sang một bên. Tạm thời còn chưa cần đến vật này.
Hắn khoanh chân nhắm mắt, toàn bộ tinh thần tập trung vào khí hải, chậm rãi điều động từng sợi nội lực vận chuyển Hồi Thiên Thất Luyện.
Đau đớn trong cơ thể nhanh chóng tiêu thất, thay vào đó là cảm giác rét lạnh, tê cóng, cuối cùng hoàn toàn mất đi cảm giác giống như ngâm mìn dưới dòng sông băng lạnh giá.
Nội lực chậm rãi tiêu hao, không nhanh không chậm, giống như tưới nước xuống mặt đất, chậm rãi thấm ướt lại bị mặt đất hấp thu mất, chỉ để lại một chút dất vế bên ngoài.
Trăm sợi nội lực, nghìn sợi nội lực, một đấu nội lực…
Tiêu hao cứ chậm rãi tăng lên, Thanh Thu lại dần dần mất đi cảm giác về cơ thể. Không đau đớn nhưng tê cóng, nặng nề. Tình trạng này thực sự rất nguy hiểm, bởi vì không có cảm giác, Thanh Thu sẽ không thể điều chỉnh dòng nội lực một cách thích hợp, thậm chí bị thương hoặc phá hư cũng không thể biết được.
Nhưng mà có biện pháp nào đâu, Thanh Thu chỉ có thể tận lực mà làm thôi. Chất lượng nội lực đạt đến võ giả nhất lưu, lượng nội lực nhiều đến cơ thể khó mà hoàn toàn gánh vác được cho nên Thanh Thu phải tỉ mỉ chậm rãi.
Đây là điểm yếu của Đại Hải Quy Nguyên Quyết chứ không phải của riêng Thanh Thu, dù sao đại ma đầu trước kia bị chính nội lực của mình xông nổ tung tan xương nát thịt.
Võ giả khác có thể đạt được nội lực tẩm bổ ngược trở về, không chuyên tu công pháp luyện thể cũng để cho thể chất mạnh hơn hẳn người thường, sẽ không đạt đến cực hạn của thể chất nhưng không phải kẻ không được rèn luyện như Đại Hải Quy Nguyên Quyết có thể so sánh.
Kỳ thực nói là cực hạn của thân thể thì không hoàn toàn chính xác, đây chỉ là một cấp bậc giới hạn tự nhiên của cơ thể mà thôi. Lực lượng của thân thể rất lớn, nhưng nếu như toàn bộ lực lượng đều bộc phát ra sẽ tự xé nát chính mình cho nên cơ thể chỉ phát huy ra được một phần lực lượng.
Khi người ta không ngừng rèn luyện thể chất, để cho cơ thể gánh chịu được lực lượng lớn hơn. Cơ thể trở nên mạnh mẽ không phải chuyện dễ dàng, cần rèn luyện một thời gian rất dài, càng về sau càng khó khăn cho đến khi hoàn toàn không có hiệu quả, đó chính là giới hạn. Chỉ có đánh vỡ giới hạn này thì cơ thể mới tiếp tục phát triển được, mới có thể trở nên mạnh mẽ, gánh chịu lực lượng mạnh hơn.
Trên bản chất thì đây là rèn luyện sức chịu đựng, giải phóng lực lượng tiềm tàng chứ không phải rèn luyện lực lượng, để cơ thể có được lực lượng mạnh hơn. Nhưng trên biểu hiện lại là lực lượng tăng mạnh, cho nên người giang hồ gọi nó là đánh vỡ cực hạn thân thể.
Gọi thế nào cũng không quan trọng, Hồi Thiên Thất Luyện tan đi nội lực lần thứ nhất có thể rèn luyện cơ thể đến giới hạn của người bình thường. Chính là giơ tay có thể nâng được vật nặng ba trăm cân lên quá đỉnh đầu, một quyền một cước đều có thể đánh chết người khác.
Công pháp này yêu cầu tỉ mỉ cẩn thận, nhưng mà trước đây Bạch Linh Nguyệt ở trong hoàn cảnh khó khăn, cần tranh thủ từng chút thời gian cho nên đã tìm ra phương hướng để Hồi Thiên Thất Luyện “tốc thành”.
Tình cảnh hiện tại của Thanh Thu còn tệ hơn Bạch Linh Nguyệt lúc trước, yêu cầu tốc độ tu luyện càng nhanh, cho nên phương pháp hung hiểm cũng phải sử dụng, liều mình đánh cược một phen.
Từ sáng đến trưa, sương sớm trong phòng đã tan hết từ lâu. Bạch Linh Nguyệt lại bưng một thuốc vào trong phòng liền thấy Thanh Thu nằm yên ở trên giường, chăng mỏng đắp ngang lồng ngực, hô hấp rất nhẹ giống như đã ngủ thiếp đi.
Nghe thấy tiếng bước chân thì Thanh Thu nhanh chóng mở mắt ra, ánh mắt vậy mà u ám không có quá nhiều ánh sáng, giống như trong mắt bao phủ một tầng sương mù. Bạch Linh Nguyệt đặt khay thuốc xuống, vừa nhìn khuôn mặt của Thanh Thu thì ánh mắt chợt ngưng lại, vội vàng hỏi.
“Ngươi xảy ra chuyện gì?”
Bạch Linh Nguyệt vươn tay đến gần, muốn kiểm tra trạng thái của Thanh Thu, bàn tay chưa đến nhưng Bạch Linh Nguyệt lại cảm giác được một cỗ cảm giác rét lạnh truyền đến.
Không khí trong phòng vốn mát lạnh, nhưng bàn tay tiếp cận Thanh Thu thì giống như đưa tay đến gần núi băng, giá rét xuyên thấu da thịt, ngấm vào tận xương. Hơi thở của Thanh Thu rất nhẹ nhàng, thậm chí có thể coi như mỏng manh lại có thể kéo theo nhiệt độ quanh thân hạ xuống, chậm rãi tiếp cận đến nhiệt độ mà nước đóng băng.
“Ngươi tu luyện Hồi Thiên Thất Luyện?”
Bạch Linh Nguyệt cau mày, giọng nói chần chờ tràn đầy không hiểu cùng với nghi hoặc. Lấy tạo nghệ công pháp của nàng sao lại không nhìn ra biểu hiện của Hồi Thiên Thất Luyện, thậm chí nàng có thể biết được Thanh Thu đã tu luyện đến giữa của giai đoạn thứ nhất.
Giai đoạn thứ nhất chính là tan nội lực, Thanh Thu dùng cả buổi sáng mới tan được mười đấu nội lực liền khiến cho toàn bộ cơ thể tê cóng, mất đi cảm giác cho nên mới nằm xuống nghỉ ngơi, suy nghĩ tiếp theo nên làm như thế nào.
Trạng thái cơ thể của Thanh Thu quá rõ ràng cho nên Bạch Linh Nguyệt phát hiện ra ngay, Bạch Linh Nguyệt chỉ không thể hiểu được vì sao Thanh Thu lại làm như vậy. Theo Bạch Linh Nguyệt thì Thanh Thu có thể chờ đợi trạng thái khôi phục đến tốt nhất mới là thời co tu luyện Hồi Thiên Thất Luyện, nếu không trong quá trình các vết thương lành lại mà xảy ra sai sót gì chẳng phải bị tật cả đời sao. Hơn nữa nội lực của Thanh Thu từ bao giờ mà trở nên rét lạnh? Ánh mắt chậm rãi chuyển đến trên quả cầu đá màu xám ở trên giường, Bạch Linh Nguyệt giống như có điều suy nghĩ.
Thanh Thu hé miệng phun ra một ngụm sương trắng, giọng nói rất yếu ớt nói.
“Vẫn còn dư lại lượng lớn nội lực chưa thể hoàn toàn tan hết”.
Bạch Linh Nguyệt đúng là có kinh nghiệm với trường hợp này, dù sao nàng lúc trước cũng có nội lực khổng lồ hơn nhiều so với yêu cầu của lần tan nội lực đầu tiên. Công pháp cũng có cách giải quyết vấn đề này, chỉ là tiêu hao thời gian tương đối dài mới được.
Lúc đó thời gian không cho phép cho nên Bạch Linh Nguyệt liền nghĩ ra một biện pháp, biện pháp này đã cáo tri cho Thanh Thu. Lúc này nghe được lời nói của Thanh Thu thì Bạch Linh Nguyệt hỏi.
“Cần ta trợ giúp dẫn đạo hay không?”
Thanh Thu không có sức lực mà trợn trắng mắt, chỉ có thể bày ra bộ dáng yên lặng cạn lời.
Để Bạch Linh Nguyệt dùng nội lực dẫn đạo? Ngại bản thân chết chưa đủ nhanh hay sao?
…
p/s: Thanh Thu: Đừng đi vào, ta phải chết! A! Tiến vào rồi! Phải chết..phải chết! (la thất thanh có đôi khi không phải vì sợ)