Chương 86: Quái vật
Trăng treo vằng vằng, trăng nằm xanh thẳm.
Trên bầu trời trăng tròn, dưới mặt đất trắng khuyết, toàn bộ quang cảnh đều giống như sáng sớm, có thể nhìn thấy rõ ràng.
Thanh Thu ngồi ở trên một mặt đá lớn ven hồ, ánh trăng chiếu xuống như thác đổ, mặt hồ phủ lên một vầng sáng nhạt giống như có một làn sương mỏng đang phát sáng.
Rõ ràng không phải mặt hồ phản chiếu ánh trăng, nhưng trăng càng sáng, tảo càng sáng, cho nên mặt hồ này sáng nhất vào ngày trăng tròn. Nhưng mà khi mặt trăng sáng nhất thì độ sáng của mặt hồ cũng trở nên không đáng kể, cho nên muốn nhìn rõ mặt hồ này phát sát phải lựa chọn thời cơ thích hợp.
Hiển nhiên thời cơ mà Thanh Thu lựa chọn cũng không thích hợp để ngắm cảnh, ánh trăng sáng chiếu xuống rất khó nhận ra là mặt hồ đang phát sáng.
Mặc kệ từ đâu phát sáng, cảnh vật rõ ràng cho nên Thanh Thu ngồi ở đây không phải đang ngắm cảnh vật mà đang chờ đợi công pháp xuất hiện.
Bạch Linh Nguyệt cùng với Lý Đạo Linh liền ngồi ở bên cạnh, không biết các nàng chặt được hai khúc gỗ lớn ở đâu về làm ghế ngồi, không tìm nơi nghỉ ngơi mà nửa đêm chạy theo đến bên này.
“Ngươi rốt cục muốn tìm thứ gì?”
Đây đã là đêm thứ hai mà Thanh Thu ngồi ở bờ hồ, không biết Thanh Thu đang tìm cái gì cho nên Lý Đạo Linh không nhìn được mà lên tiếng hỏi thăm. Nàng không phải người sẽ đi truy tìm bí mật của người ta, nhưng mà ở lại chỗ này quá nhàm chán cho nên đành phải tìm kiếm chủ đề nói chuyện.
Tất nhiên không phải không có chuyện gì làm, Lý Đạo Linh vẫn không ngừng vận chuyển nội lực chữa trị thương thế của bản thân, tác dụng không lớn lắm nhưng có còn hơn không. Cần phải sử dụng thời gian rất dài để vết thương có thể khôi phục, ít nhất cũng phải nửa năm, lâu thì không thể xác định được.
Thanh Thu chớp chớp mi thanh, ánh mắt rủ xuống, không xoay người mà vẫn bình đạm ngồi tại chỗ, bình đạm lên tiếng.
“Tìm một bản công pháp”.
Lý Đạo Linh nghe vậy liền không có hứng thú gì nữa, biểu hiện trên mặt trở nên nhạt nhẽo. Đổi lại là đồ vật khác thì nàng sẽ hứng thú, nhưng mà một bản công pháp thì không tính là gì. Dù sao công pháp gia truyền của Lý gia không tầm thường, công pháp Ngạo Hàn Quyết do nàng tự lĩnh ngộ ra ở trên cơ sở của Thanh Dương Quyết càng hơn một bậc, không phải thần công cũng không chênh lệch gì nhiều.
Có thể làm cho nội lực rét lạnh đến đông cứng thành băng, sao có thể là võ công thông thường.
Cho nên Lý Đạo Linh không có hứng thú là chuyện bình thường, nhưng mà Bạch Linh Nguyệt nghe được liền cảm thấy khá hào hứng. Nàng đã biết Thanh Thu thích tìm hiểu các loại công pháp, lúc trước đổi đi đổi lại tìm hiểu mấy bộ công pháp giết thời gian, cho nên Thanh Thu nói đi tìm công pháp thì Bạch Linh Nguyệt thật sự tin tưởng.
Nàng không có hứng thú gì với công pháp, nhưng mà công pháp để Thanh Thu lặn lội mấy nghìn dặm đi tìm kiếm đủ để gợi lên lòng tò mò của nàng. Một bên khôi phục nội lực, một bên mong chờ khi Thanh Thu đạt được công pháp rồi bộc lộ ra vẻ chuyên chú tìm hiểu.
Thiên Độc Quyết cùng Huyết Luyện Bảo Thuật đều vô cùng tinh diệu, đã có thể coi như thần công nhưng Thanh Thu cũng không hứng thú quá lâu, tìm hiểu mấy lần liền thu lại. Bạch Linh Nguyệt rất khó mà tưởng tượng ra loại công pháp gì để Thanh Thu lặn lội nghìn dặm để tìm kiếm.
Nhưng mà Thanh Thu cứ đến đêm liền đi ra ngồi ở trên bờ hồ, không thấy đi tìm kiếm cái gì, lộ ra rất kỳ quái.
Lý Đạo Linh còn có việc ở trên người cho nên nhàm chán hai ngày liền rời đi, thẳng về phía bắc đến Tuyệt Hàn Cung. Giao tình của đôi bên cũng không sâu đậm gì, Thanh Thu còn không biết vì sao Lý Đạo Linh dự định đi theo mình. Cho nên khi đối phương rời đi thì Thanh Thu không có phản ứng quá lớn, coi như đến bất chợt đi bất ngờ.
Trăng lên mười sáu trăn tròn, ngày này Thanh Thu không còn sớm xuất hiện ngồi ở trên đá nữa, trái lại ẩn núp thân hình chờ đợi. Địa điểm chính xác, thời gian chính xác thì mới có cơ hội để tìm được công pháp kia.
Đêm không có gió nhưng mặt hồ lại chậm rãi dậy sóng, nơi mà Thanh Thu thường ngồi đã bị sóng nước đập đến lấm tấm bọt nước. Kỳ thực nếu không chú ý quan sát sẽ không biết được sóng nước mãnh liệt như vậy, sẽ chỉ thấy được làn sóng nhẹ lan khắp mặt hồ.
Suỵt!
Cảm nhận được cành cây rụng động, Thanh Thu không xoay người cũng có thể biết ai vừa mới xuất hiện. Để một ngón tay trên môi, ra hiệu người mới đến đừng có lên tiếng. Mấy đêm nay đều ở khu vực này cho nên mặt hồ có sóng gió gì nàng đều nắm rõ, rất hiển nhiên sóng nước lần này không quá bình thường, nàng mới đến quan sát một chút.
Rống!!!
Tiếng nước đổ xuống đập vào mặt hồ như mưa rào, có vật gì đội nước lên cao sau đó để cho dòng nước trượt xuống, động tĩnh to lớn. Sau đó là một tiếng rống truyền ra, âm thanh hùng hồn kéo dài, chấn động đến mặt đất run run, mặt hồ nổi lên từng đợt sóng nước.
Từ giữa hồ có một điểm đen chậm rãi nổi lên, từ xa nhìn lại có thể thấy giống như một cái đảo lớn, góc cạnh lởm chởm không đồng nhất giống như khoác lên một lớp vỏ đá ở bên ngoài.
Từ xa nhìn lại, điểm này phải cao đến hơn mười thước nhưng không lộ ra cao vút mà khá cân đối, bởi vì cơ thể của nó cũng dài đến mười mấy thước, thật sự là một quái vật khổng lồ.
Không biết nó đã hoàn toàn nổi lên mặt nước hay chưa, toàn bộ thân thể to lớn chậm rãi du động về phía bờ hồ. Tứ chi to lớn khẽ vùng vẫy liền đẩy lên một đợt sóng lớn, nước hồ không bị lật tung thành bọt trắng nhưng hóa thành sóng nước lan truyền về nơi xa, đập vào trên bờ hồ.
Không bao lâu sau, quái vật khổng lồ liền đi đến bên bờ hồ. Tứ chi lớn đến một người ôm không xuể, một chân đạp vào trên mặt đất liền xô ra một gò cát lớn, nhấc chân liền lưu lại một dấu vết rõ ràng.
“Đây là quái vật gì?”
Bạch Linh Nguyệt nhìn quái vật đang tiếp cận đến vị trí mình ẩn núp thì không khỏi lên tiếp hỏi. Không phải bị hù dọa sợ hãi mà là hiếu kỳ.
Quái vật này không phải là loại động vật mà nàng quen biết, hình thù kỳ quái để người không nhận ra được. Đồng thời trong lòng không khỏi suy đoán quái vật này có liên quan đến công pháp mà Thanh Thu đang tìm kiếm.
Bạch Linh Nguyệt đoán không sai, công pháp mà Thanh Thu tìm kiếm đúng là ở trên người quái vật này.
Dưới ánh trăng có thể nhìn rõ được hình dáng của quái vật, sơ bộ chính là thân thể to lớn, tứ chi cùng đầu cộng lại đều không bằng một phần ba của thân thể. Đầu của nó lớn chừng hơn một thước, làn da nhăm nheo xô lại đầy nếp nhăn, thậm chí đôi mắt còn gần như đã bị che khuất. Có phần giống với một con rùa khổng lồ cao đến mười thước.
Giữa trán có một cái bọc tròn nhô lên giống như một cái bướu thịt vô cùng kỳ dị, hơn nữa cái bướu thịt này giống như còn đang phát ra ánh sáng nhạt, hơn nữa bướu thịt này còn đang nhúc nhích giống như muốn vỡ tung ra.
Vun vút!
Hòa trong gió đêm có một vệt ngân quang lóe lên, ngân quang mờ mịt giống như sợi tóc phất qua ánh đèn, trong ánh trăng cũng không thể nhìn rõ được. Một sợi tơ bạc bay thẳng qua khoảng cách hai mươi thước, tinh chuẩn quấn vào gốc của bướu thịt.
Hiển nhiên là Thanh Thu xuất thủ, đánh ra tơ bạc, một đầu buộc chặt bướu thịt, một đầu buộc với cọc sắt bị đóng chặt vào trong mặt đá.
…
p/s: Cầu đề cử!!!