Chương 85:
Sắc mặt của Lý Đạo Linh hơi nhợt nhạt, từng hơi thở đều kèm theo hàn khí, ở trong thời tiết se lạnh này khiến cho hơi thở hình thành sương trắng. Ho khan mấy tiếng, giọng nói của Lý Đạo Linnh cũng không bớt khàn, chậm rãi nói.
“Ngươi mới đi không bao lâu liền có người của Thiên Thánh Giáo đánh tới, chính là vị Huyết Chủ kia, năng lực quả nhiên phi phàm. Ta cũng bị nàng đánh thành trọng thương”.
Thanh Thu: “…”
Hắn không nghĩ đến thay đổi đi thay đổi lại liền lôi ra một nhân vật phi phàm, nếu không phải hắn chạy nhanh chẳng phải sẽ bị liên lụy vào bên trong hay sao. Một nhân vật như vậy đi đến thành Hoàng Liên hẳn sẽ phiên đảo mưa gió to lớ, ba đại gia tộc hẳn là bị tổn thất không nhỏ.
Sự thật lại không phải như vậy, ba đại gia tộc đúng là bị tổn thất nhưng không lớn. Nhị trưởng lão Lạc gia, gia chủ Hà gia cùng với Lý Đạo Linh đều bị đánh thành trọng thương. Gia chủ Lạc gia cùng gia chủ Lý gia bị thương nhẹ cuối cùng mới đẩy lui kẻ địch.
Đây là giang hồ lưu truyền ra tin tức, dựa theo Lý Đạo Linh miêu tả thực tế thì đám người bị đánh rất thảm. Trong đó Lý Đạo Linh còn che chở Lý Thiên Dương cho nên bị thương nặng nhất, đối phương nhắm vào Lý Thiên Dương bởi vì thần binh trong tay.
Lý Đạo Linh tranh đoạt trường thương cho nên mới bị nhắm vào, dẫn đến bị thương nặng nhất. Nếu không phải có vật bảo toàn tính mạng thì nàng còn lâu mới có thể khôi phục được, giống như gia chủ Hà gia cùng với Lạc Thủy Tình lúc này còn đang nằm trên giường tĩnh dưỡng đây. Lý Đạo Linh thở dài nói.
“Nếu không phải Hà Đạo Thành dùng bí pháp đem người đánh lui thì mọi chuyện sẽ không chỉ kết thúc như thế”.
Thanh Thu nhếch nhếch miệng, cũng không quá bất ngờ. Hắn đã sớm biết Hà Đạo Thành không phải người bình thường, trong tay có thủ đoạn gì đó cũng không kỳ quái, chỉ không nghĩ đến thủ đoạn mãnh liệt như vậy, trực tiếp đánh lui một vị tông sư.
Nghĩ đến đây thì ánh mắt của Thanh Thu không khỏi trở nên quái dị nhìn Lý Đạo Linh hỏi.
“Ngươi mang theo trường thương rời đi sẽ không phải cố ý dẫn sự chú ý của Huyết Chủ theo sau chứ?”
Lý Đạo Linh lạnh nhạt không nói gì, nhưng mà yên lặng cũng là một câu trả lời làm cho Thanh Thu không biết nên nói gì. Bị người truy sát chẳng trách có thể đi nhanh đến vậy, xuất phát chênh lệch nhiều ngày như vậy lại có thể đuổi kịp gặp mặt.
Thanh Thu là thật không muốn dính líu vào chuyện này, hắn không có năng lực chống lại tông sư cho nên tốt nhất vẫn là tránh đi. Nhưng mà trường thương này ngoài Lý Thiên Dương ra thì không có ai sử dụng được, thậm chí sẽ bị thần binh phản phệ đả thương chính mình.
Nhưng mà hiện tại trường thương lại rất ngoan ngoãn bị nắm trong tay Lý Đạo Linh, vận dụng tự nhiên chứ không thấy dấu hiệu phản phệ gì. Nhịn không được tò mò liền hỏi.
“Ngươi có thể sử dụng thanh trường thương này?”
Lý Đạo Linh đương nhiên biết Lý Thiên Dương lấy trường thương này ở đâu ra, cũng đoán được thần dị của vũ khí này, thấy Thanh Thu hỏi ra liền thản nhiên nói.
“Dùng như vũ khí bình thường thôi”.
Thanh Thu nghe vậy gật đầu, đây là sử dụng giống như một thanh vũ khí tốt thôi chứ không có điểm thần dị gì. Không có thần dị thì trường thương cũng vô cùng vững chắc cùng sắc bén, không phải vũ khí bình thường có thể so sánh được.
Sau khi giải đáp được nghi vấn thì Thanh Thu dự định rời đi, hắn mới không muốn đụng vào Huyết Chủ đâu. Mặc dù rất tò mò đối phương như thế nào nhưng trước khi có đủ thực lực thì hắn không có dự định mạo hiểm.
Lý Đạo Linh lại không vội vàng rời đi, không chào hỏi kết thúc câu chuyện mà hỏi.
“Các ngươi muốn đi nơi nào?”
Thanh Thu đang suy nghĩ thì Bạch Linh Nguyệt đã lạnh nhạt trả lời.
“Đi hồ Nguyệt Nha”.
Lý Đạo Linh nghĩ nghĩ, khóe miệng hơi câu lên nói.
“Có thể đồng hành một đoạn đường nha”.
Thanh Thu: “…”
Bạch Linh Nguyệt không nói gì quay đầu nhìn Thanh Thu, bị hai ánh mắt nhìn chằm chằm thật sự rất cạn lời. Nhìn bộ dáng này rất khó mà từ chối được, cho dù từ chối thì đối phương vẫn sẽ theo sau. Thanh Thu cũng không thể động thủ chứ, có đánh thắng được hay không là một chuyện, người ta muốn đi nơi nào thì hắn làm sao mà can thiệp được. Sẽ chỉ lộ ra ngang ngược không nói đạo lý.
Thở dài một hơi Thanh Thu đành phải nói.
“Vậy thì đi”.
…
Ba bốn mươi dặm đường không cần tốn nhiều thời gian, đến khi mặt trời đứng bóng thi ba người ba ngựa đã đứng ở trên một khu vực đồi trống, từ đỉnh đồi nhìn xuống hồ Nguyệt Nha liền giống như nhìn một vầng trăng khuyết với tỉ lệ đẹp mắt vừa phải.
Nước hồ xanh biếc đẹp mắt, sóng nước bình lặng, đất đá lộ ra ngoài, không có bao nhiêu cỏ cây làm cho hồ nước lộ ra vô cùng nổi bật. Mặc dù ánh nắng rất chói nhưng thời tiết ở khu vực này rất tốt, cảm nhận có thể như mát mẻ.
Lý Đạo Linh quét mắt một vòng, cảnh vật cũng không có gì đặc sắc, không biết Thanh Thu cùng với Bạch Linh Nguyệt đến nơi này làm gì. Thanh Thu chỉ cười không nói, lui lại tìm một khối đá lớn dưới gốc cây làm điểm dừng chân.
Địa điểm phù hợp nhưng thời gian còn chưa đến, còn phải chờ đợi một khoảng thời gian. Hắn đến đây tìm kiếm Nguyệt Liên Quyết dựa theo chi tiết trong nguyên tác, nhưng mà nói đi tìm không phải có thể tìm thấy ngay lập tức.
Dù sao hắn không phải Lý Thiên Dương, trùng hợp lấy được sau đó còn tạo được mối quan hệ với Tuyệt Hàn Cung. Hắn phải tốn thời gian đi tìm kiếm ở khu vực này mới có cơ hội lấy được, nào có thể trùng hợp lấy vào trong tay.
Kỳ thực Thanh Thu cũng không biết Nguyệt Liên Quyết thực sự là dạng gì, hắn chưa bao giờ thấy tận mắt mà chỉ đọc miêu tả qua loa, làm sao lại rõ ràng được. Chỉ biết đây là truyền thừa quan trọng của Tuyệt Hàn Cung, có thể trợ giúp rèn luyện nội lực, để nội lực đạt đến thanh tịnh sạch sẽ.
Nghe rất thần kỳ, nếu như Thanh Thu không hiểu rõ chuyện có loại võ công biến cơ thể thành máu, bị đánh tan còn có thể khôi phục lại như Huyết Chủ. Lại có công pháp rèn luyện nội lực mang độc, thân thể bách độc bất xâm như Thiên Độc Quyết. Hay là nội lực không ngừng rèn luyện tinh thuần, vừa luyện nội lực sau đó phản hồi luyện thân thể như Hồi Thiên Thất Luyện.
Thậm chí chưởng pháp tấn công thẳng vào linh hồn như Thống Hồn Chưởng, biến người trở thành dược vật như Dược Vương Điển.
Công pháp huyền diệu, nội lực thiên kỳ bách quái cho nên công pháp làm cho nội lực trở nên thanh tịnh sạch sẽ cũng không phải điều hiếm lạ gì, thậm chí lộ ra…hơi bình thường.
Bình thường thì bình thường vậy, tình thế của Thanh Thu bắt buộc phải thu được công pháp này. Không chắc chắn sẽ có tác dụng chữa trị thân thể, nhưng mà đây là suy đoán có tỉ lệ lớn nhất, xứng đáng để cố gắng thử xem.
Vừa ngồi ở trên mặt đá, ba người chậm rãi hưởng dụng bữa trưa. Lý Đạo Linh không có đồ ăn gì, cuối cùng chia sẽ bữa cơm của Bạch Linh Nguyệt mua sắm chuẩn bị.
Một con gà nướng cùng với một hộp dưa chuột muối bổi sung khẩu vị cho nhau. Thịt gà béo mập, da gà giòn dai vừa đủ, mặn ngọt hợp lý. Dưa muối thanh đạm thích hợp, tỏi ớt thêm rau thơm, mùi vị đều phong phú đầy đủ.
Thêm bánh bột nướng thay thế cho cơm, một bữa trưa phong phú thơm ngon cứ như vậy bày ra rồi kết thúc, coi như một bữa ăn không tệ lắm.
…
p/s: Cầu đề cử!!!