Chương 87: Lạnh
Mấy ngày nay không phải việc gì cũng không làm, Thanh Thu đã âm thầm đóng rất nhiều cọc sắt vào trong vách đá, tiêu hao không ít công sức. Cũng may mà nơi này cách thành Bạch Thiển không xa, vận chuyển một lần là đủ rồi.
Lúc này chỉ cần buộc một đầu dây vào cọc sắt là có thể tạo được tác dụng cố định rất mạnh, Mà tơ bạc tất nhiên chính là tây hải ngân ti, một sợi có thể chịu được sức nặng vạn cân, không gì thích hợp hơn để trói buộc quái vật khổng lồ này.
Rống!!!
Cảm giác trên đầu có lực cản nặng trĩu làm cho quái vật không khỏi cảm thấy khó chịu, thân thể không khỏi chấn động một cái, đầu cũng muốn lắc mạnh hất đi vật vướng víu.
Nhưng mà tây hải ngân ti có thể chịu được sức nặng vạn cân, sao có thể dễ dàng bị hất ra. Dây tơ bị kéo căng cũng không có dấu hiệu cắt đứt, cọc sắt lại bị lung lay đến muốn bị rút ra khỏi đá lớn. Đương nhiên trong lúc nhất thời còn không thể thoát ra được, chuyện này làm cho quái vật càng bực bội khó chịu, tứ chi vùng vẫy liền đạp nứt không thiếu đất đả đổ vào trong hồ nước.
Thanh Thu sẽ không bỏ qua cơ hội mà quái vật bị kiềm chế, lao ra khỏi nơi ẩn núp, tay phải rút ra đoản đao Tử La, khoảng cách hai mươi thước chỉ trong chớp mắt là đến.
Vung đao, chém ngang.
Đinh!
Giống như sắt thép va chạm vào nhau, không có hỏa hoa bắn tung tóe nhưng lưỡi đao lướt ngang lại chỉ có thể để lại một vết rạch nhỏ, nông cạn đến mức còn không chảy máu, miễn cưỡng coi như cắt đứt lớp da lưu lại một vết ngấn.
Thanh Thu kinh nghi, cơ thể muốn mượn lực rút lui thì đã thấy cái đầu to lớn lao thẳng đến, trực tiếp đâm vào trên người Thanh Thu.
Bản thân đang lơ lửng ở gần năm thước trên không trung liền bị một đâm này húc bay ra ngoài. Cảm giác đau đớn chạy khắp cơ thể, Thanh Thu cảm thấy bản nhân như muốn tan ra thành từng mảnh, xương trong người không biết có bao nhiêu vết nứt. Thậm chí hé miệng phun ra một ngụm máu cũng không biết lẫn vào bao nhiêu mảnh vỡ của nội tạng.
Loạng choạng bị đụng bay hơn mười thước mới đập xuống mặt đất, vội vàng thi triển khinh công tháo bớt lực va chạm sau đó lui lại một khoảng rất xa thì mới đứng vững được. Thanh Thu ngồi thụp xuống, tiêu cự tan rã, cảm giác đau đớn đến hít thở không thông làm cho cả người không còn chút sức lực nào.
Lần đầu tiên hắn bị thương nặng đến vậy, cho dù trải qua không ít chiến đấu nhưng Thanh Thu còn chưa bao giờ gặp phải đối thủ mạnh xa hơn mình, đại đa số đều hành hạ kẻ yếu cho nên ít khi bị thương, cho dù bị thương cũng không nghiêm trọng gì, vết thương rất nhỏ thôi.
Lần này quá lỗ mãng rồi, thân thể vốn không được tốt, vào lúc này bị thương gần như muốn sụp thành bã vụn, thật sự bị thương rất nặng, vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Thở dốc một hồi, Thanh Thu thấy Bạch Linh Nguyệt đi đến bên cạnh mình mới khó khăn đứng dậy, cố gắng nén xuống đau đớn đứng dậy. Bạch Linh Nguyệt dò xét Thanh Thu một chút, mím mím môi không nói gì.
Thanh Thu cũng không cần đối phương hỏi thăm, cố gắng thích ứng trạng thái cơ thể một hồi liền nắm chặt đoản đao Tử La. Bàn tay mở ra làm cho đoản đao xoay tròn hai lần trong lòng bàn tay hai lần, sau đó năm ngón tay bóp chặt liền cầm chắc lấy đoản đao.
Phất đao hai lần cắt ra gió mượt, Thanh Thu hít sâu một hơi. Bước ra một bước liền tiến về phía trước, từ trong tay áo lây ra một sợi tây hải ngân ti khác, lại một lần nữa buộc chặt lấy bướu trên đầu quái vật, một đầu dây buộc vào vị trí cọc sắt đối diện.
Hai sợi tơ bạc căng cứng giữa không trung, lần này triệt để cố định lại vị trí đầu của quái vật. Thân thể vẫn vùng vẫy đạp ra mấy cái hố lớn, mặt đất không ngừng vỡ lở ra, nước hồ ăn sâu vào trên bờ đá.
Nước ngập hết bàn chân của quái vật, không phải nước hồ xông lên cao mà là bờ hồ bị đạp thấp xuống, chìm vào trong hồ. Thanh Thu lại một lần nữa đến trên đầu của quái vật, mặc dù đỉnh đầu của nó khá bằng phẳng nhưng không trơn trượt, có thể đứng được.
Đầu của quái vật không quá lớn, dài chừng hai thước rộng hơn một thước, đủ để có thể đứng ở bên trên. Bướu thịt so với chiếc đầu khổng lồ này lộ ra rất nhỏ bé, nhưng kích thước của nó cũng không nhỏ, tròn tròn có đường kính chừng nửa thước.
Quái vật ra sức vùng vẫy nhưng đôi chân của Thanh Thu giống như mọc rễ, bám vững vào trên đầu của quái vật. Nội lực chồng chất vào trên lưỡi đao, từng tầng phủ xuống cuối cùng dùng ra gấp ba lần nội lực bổ vào trên bướu thịt.
Ầm ầm!
Lực lượng nổ tung, đầu óc của quái vật bị đánh lay động giống như muốn rơi xuống từ trên không trung. Lắc mạnh mấy cái muốn hất Thanh Thu ra ngoài, thậm chí cố gắng uốn lượn đầu đập về phía thân thể.
Cũng may mà có tây hải ngân ti kiềm chế, đầu của quái vật không thể di chuyển quá nhiều, toàn bộ cơ thể vùng vẫy tạo nên chấn động càng lớn. Thanh Thu vội vàng bám chắc vào trên bướu thịt.
Bướu thịt đang phát sáng, ánh sáng trắng xanh lành lạnh giống tụ tập toàn bộ ánh trăng vào nơi này. Vô ý thức vận chuyển Lược Hồng để bám chắc vào bướu thịt tránh cho bị hất bay. Nhưng mà khi bàn tay của Thanh Thu dán chặt vào bướu thịt, một luồng nội lực khổng lồ liền theo bàn tay truyền vào trong người của hắn.
Nội lực cuồn cuộn như thác đổ, giống như vỡ đê lao thẳng đến, cuồn cuộn xông vào trong thân thể. Dòng nội lực hung mãnh không khác lũ quét muốn phá hỏng kinh mạch trên đường đi dọa cho Thanh Thu vội vàng đình chỉ vận chuyển công pháp.
Nội lực của Thanh Thu lập tức bị lấp đầy, khí hải có thiếu hụt bẩm sinh chỉ có thể chứa đựng ba mươi sáu đấu nội lực, đáng lý không thể chứa được toàn bộ số nội lực hung mãnh này.
Nội lực nhiều lắm, nhiều một cách thái quá. Giống như người rơi vào trong biển, khẽ hé miệng một cái liền sẽ bị sặc đến không thở nổi.
Nhưng mà luồng nội lực này xông đến, kéo sát phía sau là cảm giác rét lạnh thấm sâu tận xương tủy. Rét lạnh này lan truyền rất nhanh, tỏa khắp toàn thân lại để người ta cảm thấy một chút “ôn hòa” giấu ở bên trong.
So sánh một cách dễ hiểu thì luồng nội lực này là một dòng nước cực lạnh, nhiệt độ của dòng nước lạnh hơn cả băng đá nhưng vẫn cứ duy trì trạng thái lỏng như nước. Băng đá tầm thường cứng rắn, sắc bén, tính xâm lược mạnh, mà dòng nước này êm dịu, mềm mại, tính xâm lược cũng rất mạnh lại có thể biến đổi linh hoạt. Tuy giống mà lại khác, khác nhau rất lớn nhưng cũng có sự tương tự rất lớn, khó mà miêu tả rõ ràng được.
Có một điều chắc chắn chính là luồng nội lực tinh thuần mát lạnh kia bị Thanh Thu hút vào trong khí hải, hòa vào vòng xoáy sau đó chiếm cứ vị thế chủ đạo trong đống nội lực hỗn tạp.
Vòng xoáy vận chuyển vài vòng liền thể hiện ra khác biệt rõ ràng. Nội lực trước đây cuồn bạo giống như nước sôi, bọt khí nổ tung tóe giống như muốn xông ra phá tan khí hải. Lúc này nội lực lại giống như cho thêm băng đá, nhiệt độ hạ xuống khiến cho ngoan dịu mềm mại, khả năng khống chế tăng lên thật nhiều.
Nếu trước đây hắn khống chế nội lực có thể phân ra từng sợi lớn bằng đầu đũa thì lúc này đã có thể phân chia ra nội lực lớn bằng que tăm, mức độ tỉ mỉ hoàn toàn khác biệt một cách rõ ràng. Nhưng cũng có một chỗ xấu, chính là nội lực trở nên cô đọng hơn, một sợi trước đây nặng sáu bảy cân thì hiện tại nặng đến mười cân. Chuyện này sẽ ảnh hưởng đến khả năng điều động nội lực, cho nên trong thời gian ngắn không thể hiện rõ ràng được.
Nhưng có một chiêu sẽ bị ảnh hưởng bởi khả năng khống chế nội lực của Thanh Thu.
Chính là Phượng Vũ Lục Đạo.
Bốn tầng nội lực chồng vào trên lưỡi đao, Tử La dưới ánh trăng trở nên càng đẹp mắt, thâm thúy giống như bầu trời đầy sao kia. Lực lượng ngàn cân gia trì vào trên lưỡi đao chặt xuống.
Thanh Thu không có phát hiện khi hắn hút luồng nội lực vào trong người thì bướu thịt hơi khô quắt một chút, biến đổi rất nhỏ nhưng thật sự thay đổi có thể nhìn thấy được. Cho nên khi một đao này chặt xuống, bướu thịt không cứng rắn giống như trước đây. Lưỡi đao cắt sâu vào gốc bướu thịt, máu tươi nổ tung bắn lên người Thanh Thu, một thân tanh tưởi.
Máu của quái vật này thật lạnh, bám vào trên y phục chưa kịp bị thấm hút đi liền đã ngưng lại thành từng giọt nhỏ, giống như nhựa cây bị phơi cứng lại.
Lưỡi đao tựa như lâm vào trong bùn lầy, lực cản vô cùng lớn để cho đao không thể hoàn toàn cắt được bướu thịt.
Thanh Thu cắn răng, lại tiêu hao mấy trăm sợi nội lực gia trì thêm lực lượng hơn ngàn cân. Mũi đao xoay một cái, lưỡi đao lướt ngang qua, lại chặt đứt một nửa phần máu thịt còn lại của bướu thịt.
Rống!!!
Quái vật giống như bị thao tác của Thanh Thu bị chọc điên, tây hải ngân ti kiềm chế đã đến cực hạn. Mặt đất dưới lực lượng khổng lồ nổ tung, cọc sắt bị hất lên không trung, vách đá vì thế vỡ tan tành.
Tây hải ngân ti không bị kéo đứt nhưng cọc sắt thật sự không chịu đựng nổi. Không có cọc sắt kiềm chế, đầu của quái vật lắc mạnh một cái, đỉnh đầu húc vào thân thể của chính mình.
Một lần va chạm rất có khả năng đánh Thanh Thu trở thành tương nát.
…
p/s: Muốn bù chương thật sự quá khó khăn, thật sự không có quá nhiều thời gian để gõ chữ, cũng không thể gõ kịp mấy nghìn chữ. hicc…