Chương 84: Cố nhân
“Đại sư huynh!”
Người gầy lùn nhìn rõ vật thể đập về phía mình thì không khỏi kêu rên, bi thương từ trong lòng sinh ra lại không thể không né tránh, cho nên thi thể bị đập gãy không biết bao nhiêu khúc xương.
Tất nhiên đầu lâu đã bị chém hỏng, chết đi không thể chết lại cho nên gãy xương dập thịt gì đều không đáng nhắc đến.
Định thần nhìn lại, Bạch Linh Nguyệt bị người áp chế sít sao, mũi kiếm của người gầy lùng kia còn lưu lại vết máu, màu máu đỏ thẫm kia không phải của Bạch Linh Nguyệt thì còn có thể là ai.
Người gầy lùn tránh lui thì Bạch Linh Nguyệt chỉ phải đối mặt với võ giả vừa đột phá đến cấp độ nhị lưu, mặc dù vẫn bị ép liên tiếp bại lui, trường kiếm chỉ có thể chống đỡ một cách chật vật nhưng miễn cưỡng có thể ổn định. Dù sao Bạch Linh Nguyệt không có kiếm pháp tử tế, chỉ dùng chiêu thức cơ bản, dựa vào tốc độ cùng lực lượng mạnh hơn mới cầm cự được.
Người gầy lùn không tiếp tục tấn công Bạch Linh Nguyệt mà xoay kiếm nhắm ngay Thanh Thu, vung kiếm chém đến. Lúc trước mượn vào nội lực ngoại phóng đánh lén Lâm Đông, nhưng chiêu trò đã dùng một lần liền không có tác dụng nữa, đối phương sẽ không khinh thị điểm yếu của đoản đao.
Nhưng mà người gầy lùn không có ưu thế về mặt lực lượng, Thanh Thu lựa chọn đối chọi trực tiếp. Kiếm pháp của người gầy lùn biến ảo khó lường, bản thân lại có thể ẩn núp trong kiếm pháp, rất khó vòng qua lưỡi kiếm mà công kích đến bản nhân. Thanh Thu lại trực tiếp vung đao chặt đến, đao khí tung hoành dùng lực lượng ép đối phương không thể không đón đỡ hoặc né tránh, hoàn toàn không tấn công đến Thanh Thu được.
Võ giả nhất lưu có thể phóng nội lực ra ngoài đả thương địch thủ, nội lực phóng ra giống như bàn tay nối dài, lực lượng sẽ không bị suy giảm, đao khí chém vào người chẳng khác gì bị đao thật chém vào cho nên người gầy lùn dần dần bị áp chế.
Cuối cùng Thanh Thu chém ra đao khí kéo dài hơn ba thước bắt người gầy lùn không thể không cách xa. Ngay sau đó Thanh Thu lắc cổ tay một cái, một tầng nội lực phủ lên lưỡi đao, cơ thể nghiêng về phía rước, hai chân phát lực lao thẳng đến, nội lực lại một lần nữa phủ lên.
Vung đao, nội lực lại chồng thêm một tầng. Chém ra, toàn bộ nội lực hóa thành đao khí dài năm thước bổ về phía người gầy lùn.
Ầm ầm!
Mặt đất nổ tung ra một cái rãnh lớn, người gầy lùn lập tức bị đập bay ra ngoài, xương tay bị xoắn gãy thành mấy mảnh, kiếm cũng không thể nắm chắc được mà văng đi, cong cong vẹo vẹo.
Đánh ra một đao tiêu hao gấp ba lần nội lực thông thường, chỉ một chiêu Phượng Vũ Lục Đạo tiêu hao gần hai trăm sợi nội lực liền đánh ra lực lượng hơn tám trăm cân.
Lực lượng này đặt ở đội ngũ võ giả nhất lưu cũng không tính là yếu, càng đừng nói đến chuyện nội lực bị ngưng tụ thành đao khí chứ không phải phân tán ra, người gầy lùn hoàn toàn không có sức chống đỡ, một đòn liền trọng thương.
Thanh Thu lập tức thi triển khinh công phóng về phía trước, cách chừng năm thước liền vươn tay trái ra thi triển Lược Hồng bắt lấy đối phương. Không có gì ngoài ý muốn, hai mươi mấy đấu nội lực chỉ mất mấy chục giây liền thuộc về Thanh Thu.
Thời gian gần đây sử dụng nhiều nội lực, hai mươi đấu nội lực hấp thu được mười đấu, vừa vặn bổ sung lượng đã tiêu hao, nội lực đạt đến ba mươi tư đấu.
Kể từ khi đột phá nội lực trở nên cuồng bạo hơn, khó khống chế hơn nhưng khả năng kiểm soát nội lực cũng tăng lên cho nên hút thêm nội lực cũng không ảnh hưởng quá nhiều. Trừ võ kỹ phải khống chế nội lực mạnh mẽ như Phượng Vũ Lục Đạo thì những năng lực khác đều có thể sử dụng bình thường.
Điều này có nghĩa là không thể dùng Phượng Vũ Lục Đạo nữa, nhưng đối thủ của Bạch Linh Nguyệt lúc này còn không đáng để Thanh Thu phải sử dụng ra chiêu thức này.
Đối phương thấy người dẫn đầu của mình bị đánh chết cũng hốt hoảng không còn ham muốn chiến đấu, không nói hai lời liền xoay người bỏ chạy. Kiếm pháp mạnh mẽ đồng nghĩa với bộ pháp kèm theo sẽ không kém, tốc độ bỏ chạy thật là nhanh.
Thanh Thu vận chuyển Tung Hoành Vạn Lý chuẩn bị đuổi theo sau, chẳng qua vừa mới cất bước được mười thước liền thấy có một vệt hồng quang từ phương xa lóe lên.
Võ giả vừa bỏ chạy kia hét thảm một tiếng liền kéo theo một tiếng nổ vang, mặt đất bị lật tung, máu thịt hóa thành mảnh nhỏ bắn tung đầy trời, lẫn vào trong bụi đất dạt khắp bốn phía.
Ngưng mắt nhìn lại liền thấy thi thể của đối phương đã bị đánh vỡ thành rất nhiều mảnh, đầu lâu cùng tứ chi văng tung tóe, chết không toàn thây. Ở vị trí ban đầu của võ giả kia chỉ thấy được một thanh trường thương cắm ở trên mặt đất.
Trường thương dưới ánh nắng giống như vàng ròng, cứng rắn thẳng tắp, hoa văn màu đỏ lan truyền toàn bộ trường thương, trên trường thương có một chút dấu vết tháng năm giống như đồ cổ trưng bày chứ không phải vũ khí.
Thanh Thu nheo mắt đánh giá một hồi, cảm thấy thanh trường thương này…khá quen.
Có thể không quen sao? Đây chẳng phải thần binh mà hắn “tặng ra ngoài” hay sao.
Vấn đề là tại sao nó lại ở chỗ này.
Thanh Thu nhanh chóng tập trung nội lực vào đôi mắt, truy tìm về phía mà trường thương bay đến. Một khoảng cách rất xa chừng hai trăm thước có một bóng người thấp thoáng trong số tán cây đang chậm rãi tiến về phía này.
Lý Thiên Dương?
Trong lòng có suy đoán nhưng khi nhìn thấy dung mạo của người đến thì Thanh Thu rất kinh ngạc. Hắc y đen tuyền, tóc buộc gọn, da trắng mũi cao, ánh mắt như điện. Dáng người thẳng tắp, khí chất kiêu sa, chỉ là đôi môi nhợt nhạt đến dọa người.
“Linh tỷ? Đã lâu không gặp”.
Bàn tay mảnh khảnh như ngọc bắt lấy trường thương, ung dung rút ra khỏi mặt đất vang lên một tiếng ngâm khẽ. Người này không phải Lý Đạo Linh còn có thể là ai. Giọng nói của nàng khàn khàn nói.
“Đã lâu không gặp”.
Thanh Thu đi về phía Bạch Linh Nguyệt, thấy nàng chỉ bị thương nhẹ, nhìn hơi chật vật chứ không nguy hiểm gì liền nhảy lên ngựa của mình, thúc ngựa đến trước mặt Lý Đạo Linh, hỏi.
“Linh tỷ vì sao lại đến đây?”
Tử La thu vào trong vỏ, vỏ đao đeo ở lưng hông, bên ngoài có áo choàng che phủ đi toàn bộ liền không thấy được vũ khí của hắn ở đây. Lý Đạo Linh đánh giá Thanh Thu một lượt, giọng nói rất khàn hỏi.
“Ta đi Tuyệt Hàn Cung”.
Lại thấy Thanh Thu đang đánh giá trường thương trong tay của mình, đang định nói gì đó liền thấy Bạch Linh Nguyệt cũng thúc ngựa đi đến nơi này liền nói.
“Không giới thiệu một chút?”
Thanh Thu lúc này mới thu hồi ánh mắt, tùy ý nói.
“Bạch Linh Nguyệt, tạm thời đồng hành cùng ta”.
Lại quay sang nói với Bạch Linh Nguyệt.
“Hoàng Liên đệ nhất thiên tài Lý Đạo Linh”.
Bạch Linh Nguyệt: “…”
Có vẻ như Lý Đạo Linh rất nổi danh nhưng nàng đúng là chưa bao giờ nghe đến, dù sao điều kiện cuộc sống của Bạch Linh Nguyệt trước đây sẽ không đi nghe ngóng thông tin trên giang hồ.
Mặc dù không nhận ra nhưng hai người vẫn hữu hảo gật đầu, chỉ là sắc mặt lạnh nhạt chưa từng biến đổi. Lý Đạo Linh lại hỏi Thanh Thu.
“Không nghĩ đến sẽ gặp ngươi ở nơi này, lại còn lên xung đột với Tri Kiếm Phái”.
Thanh Thu mới không quan tâm Tri Kiếm Phái gì, nhưng mà kiếm pháp của đối phương lại để cho hắn chú ý, đáng tiếc trên người bọn hắn không mang theo công pháp gì. Về phần tiền bạc lẻ tẻ thật sự không đáng nhắc đến, trong túi của hắn có nhiều tiền lắm, lẻ tẻ mấy lượng bạc không cần tốn thời gian đi nhặt.
Thanh Thu quan sát một hồi không thấy Lý Thiên Dương đến, tò mò vì sao thần binh sẽ ở trong tay của Lý Đạo Linh, hơn nữa đối phương còn bị thương, liền hỏi.
“Vì sao ngươi sẽ xuất hiện ở đây?”
…
p/s: Cầu đề cử!!!