Chương 81: Song sát
Tiểu nhị lanh lẹ cầm bạc nhét vào trong ngực áo, cung kính nói.
“Nữ hiệp khách khí, từ thành Bạch Thiển này đi về phía tây bốn mươi dặm chính là hồ Nguyệt Nha”.
Thanh Thu nghe vậy liếc Bạch Linh Nguyệt một cái, sau đó lại hỏi tiểu nhị.
“Nơi đó có người nào ở lại không?”
Bạch Linh Nguyệt chăm chú gắp thức ăn, giống như không nhìn thấy ánh mắt của Thanh Thu. Nghe được Thanh Thu hỏi thăm tiểu nhị thì nàng cũng phân ra sự chú ý, lại chỉ nghe được tiểu nhị nói.
“Nữ hiệp nói đùa, nước ở nơi đó không thể uống, động vật cũng không bén mảng đến, làm gì có ai sẽ ở lại chỗ như vậy”.
Thanh Thu gật đầu, phất phất tay để tiểu nhị lui xuống. Tiểu nhị cười đến không nhìn thấy con mắt, chỉ hỏi mấy thông tin đơn giản lại cho nhiều tiền như vậy hắn có thể không vui vẻ sao.
Đợi tiểu nhị rời đi, Thanh Thu nhìn Bạch Linh Nguyệt hỏi.
“Ngươi có cách nào tìm được thân thích không?”
Bạch Linh Nguyệt buông đũa, khẽ nhấp một ngụm canh sau đó lạnh nhạt nói.
“Không biết”.
Thanh Thu nhún vai, Bạch Linh Nguyệt biểu thị chuyện này không quan trọng thì hắn cũng không cần bận tâm đến. Đoạn đường này đồng hành Thanh Thu đã nhận ra Bạch Linh Nguyệt nhìn như lạnh nhạt nhưng tâm tư tương đối mẫn cảm. Giống như lạnh nhạt là màu sắc tự vệ của nàng.
Tất nhiên Thanh Thu không quá quan tâm đến chuyện này, hắn để ý hơn là Bạch Linh Nguyệt có một chấp niệm tương đối lớn với sơn tặc. Hành trình đáng lý chỉ cần mười mấy ngày bị kéo dài đến hai mươi hai ngày bởi vì Bạch Linh Nguyệt gặp phải sơn tặc sẽ cố ý đi càn quét cứ điểm, nhổ tận gốc bọn hắn.
Thậm chí vì vậy mà cố ý cưỡng ép ra tay toàn lực, ảnh hưởng đến quá trình khôi phục thực lực. Thời gian qua lâu như vậy mà Bạch Linh Nguyệt mới chỉ khôi phục được mười ba đấu nội lực, nhìn qua rất nhanh nhưng so với Hồi Thiên Thất Luyện miêu tả thì chậm đến không tưởng tượng nổi.
Đồng thời hành vi này sẽ tổn hại đến thân thể cùng với lượng nội lực ngưng tụ ra, có thể nói hành vi của Bạch Linh Nguyệt thật sự không lý trí.
Bạch Linh Nguyệt lúc này vẫn mặc bạch y nhưng bên ngoài khoác một cái áo lông, góc áo quấn quanh cổ giống như một chiếc khăn. Tóc đen cắt ngắn đội lên ngân ngạch, ít đi rất nhiều lạnh nhạt lại có thêm một chút oai hùng phấn chấn.
Nơi này đã thuộc vào địa bàn của Tuyệt Hàn Cung, không khí đã chuyển sang mát lạnh, ban ngày có nắng thì thời tiết cũng chừng hai mươi độ, tính là mát mẻ. Đến ban đêm thì nhiệt độ có thể hạ xuống dưới mười độ, có thể coi như rét lạnh cho nên Bạch Linh Nguyệt mới mặc một thân áo lông.
Thanh Thu cũng mặc một cái áo khoác lông che lấy lưng eo, chỉ là có áo choàng ở bên ngoài cho nên không nhìn ra sự khác biệt. Y phục vừa mới mua ngày hôm qua để chống lại thời tiết nơi này, đồng nghĩa với việc bọn hắn vừa đến khu vực này không lâu.
Cũng bởi vì Bạch Linh Nguyệt chạy đi càn quét sơn tặc cho nên tuyến đường tiến lên của bọn hắn đã chệch đi rất xa so với ban đầu, lúc này mới phải chạy thêm bốn mươi dặm về phía tây mới có thể đến mục đích.
Thanh Thu cũng rảnh rỗi cho nên thuận theo Bạch Linh Nguyệt đi đường vòng, chỉ không nghĩ đến là sắp hết một tháng rồi Bạch Linh Nguyệt vẫn chưa hoàn toàn khôi phục được nội lực, thậm chí còn kéo dài hơn. Vừa rồi hỏi muốn hỏi thăm thân thích của Bạch Linh Nguyệt để nàng có thể rời đi, nhưng mà không có thông tin gì, Bạch Linh Nguyệt giống như không có ý định rời đi.
Chậm rãi hưởng dụng bữa ăn, Thanh Thu dự định ăn xong bữa này liền đi về phía hồ Nguyệt Nha. Tính toán thời gian, hôm nay là ngày mười ba, thời cơ vừa vặn để có thể tìm Nguyệt Liên Quyết.
Đúng lúc này một bóng người cầm kiếm hùng hổ đi thẳng vào trong quán rượu, quét mắt một vòng liền khóa chặt đến vị trí bên cửa sổ, chính là bàn của Thanh Thu đang ngồi.
Sắc mặt của đối phương hằm hằm, y phục một màu đen tuyền, bên ngoài khoác đối khâm đỏ tươi tràn đầy yêu dị. Tóc xõa tung, râu ria lởm chởm như gốc ra, gò má cao, tổng thể khuôn mặt rất gầy, vừa nhìn liền thấy hung ác dọa người. Trên trán của hắn còn buộc khăn trắng, tựa như là đeo tang.
“Ma nữ nạp mạng”.
Nam tử quát lớn một tiếng, tay phải rút kiếm đâm tới, nhắm thẳng vào Bạch Linh Nguyệt. Thanh Thu không hiểu ra sao nhưng từ khi nam tử này tiến vào, hành động hùng hổ dễ gây chú ý như vậy cho nên ánh mắt vẫn luôn khóa chặt vị trí của đối phương.
Đối phương rút kiếm đâm đến thì hắn cũng không bất ngờ, chỉ không nghĩ đến đối phương lại đâm kiếm về phía Bạch Linh Nguyệt. Bạch Linh Nguyệt tất nhiên có thể động thủ, nhưng mà như đã nói thì thân thể cùng nội lực của Bạch Linh Nguyệt bị ảnh hưởng một chút trong quá trình khôi phục, cho nên phản ứng chậm nửa nhịp.
Nửa nhịp này, có thể quyết định sinh tử.
Thanh Thu sẽ không cứ ngồi nhìn như vậy, dù sao đáp ứng bảo vệ Bạch Linh Nguyệt một tháng, cách mốc thời gian này còn tám chín ngày nữa. Cổ tay của Thanh Thu lắc một cái, đôi đũa trên tay liền bay thẳng ra ngoài, thủ pháp chính là ném mạnh của thấu cốt đinh.
Hai chiếc đũa hóa thành hai mũi tên lao ra ngoài, một chiếc đánh vào bên mũi kiếm làm cho lưỡi kiếm đâm lệch ra, một chiếc trực tiếp cắm xuyên cổ tay của nam tử, trực tiếp đánh rơi kiếm của hắn.
Thanh Thu đã là võ giả nhất lưu, nội lực có thể phóng ra ngoài đả thương địch thủ, mượn dùng đôi đũa làm vật dẫn có thể để nội lực lưu lại một thời gian ngắn từ đó làm cho chiếc đũa bền chắc hơn. Một chiếc đũa gỗ ở trong tay hắn có thể bền chắc giống như làm từ sắt, đâm xuyên cổ tay của đối thủ không phải chuyện khó khăn gì.
Tăng cường được chất lượng, lực lượng đánh ra cũng tăng mạnh, uy lực của một chiếc đũa có thể gánh chịu toàn bộ lực lượng của Thanh Thu. Mỗi cây đũa mang theo lực lượng mấy trăm cân đánh đến, nam tử kia hoàn toàn không có năng lực đón đỡ hay né tránh liền bị Thanh Thu phế đi một tay.
Lúc này Bạch Linh Nguyệt cũng đã kịp phản ứng lại, kiếm đặt ở trên bàn bị nàng rút ra, tiếng kiếm reo trong vắt hiển nhiên là một thanh kiếm tốt. Hàn quang lóe lên, kiếm nhanh, người nhanh, máu tươi bão táp.
Âm thanh kiếm trở về vỏ nối liền với âm thanh kiếm ra khỏi vỏ, đủ thấy tốc độ xuất kiếm của Bạch Linh Nguyệt nhanh đến cỡ nào. Tiếp sau đó là tiếng thi thể đổ xuống mặt đất, máu tươi nhanh chóng từ cổ họng bắn ra ngoài, hóa thành hơi nước tán loạn khắn không không khí, từ vết thương chảy thành dòng phủ khắp mặt sàn.
Nam tử trừng lớn hai mắt, một tay ôm cổ họng, một tay rủ xuống, đến chết cũng không nghĩ đến bản thân sẽ chết như vậy. Trong ánh mắt có kinh ngạc, có hoảng hốt cũng có tràn đầy không cam lòng.
Thanh Thu cau cau mũi phất phất tay xua tan mùi máu tanh trong không khí, một bữa cơm cứ như vậy không còn. Thanh Thu còn chưa đến mức độ có thể ngồi ăn bên cạnh thi thể hay là vừa giết người xong liền có thể ăn được ngon miệng.
Cho nên bữa cơm hôm nay liền ngừng ở đây.
Thanh Thu lấy ra khăn tay, lau sạch bàn tay cùng khóe miệng sau đó ghét bỏ nhìn Bạch Linh Nguyệt, nói.
“Lần nào ngươi cũng làm cho hiện trường tung tóe như vậy, thật sự là…”
Bạch Linh Nguyệt đồng dạng lấy ra khăn tay, lau lau khóe miệng giống như không muốn phản ứng đến lời nói của Thanh Thu, nhưng mà liếc thi thể khó chịu nói.
“Không biết là tàn đảng của tên thổ phỉ nào”.
Dọc đường này giết chết mười mấy trại thổ phỉ, có người đến báo thù là chuyện hết sức bình thường. Cả hai cảm thấy không ngon miệng nữa, cho tửu lâu mấy chục lượng bạc tiền ăn cùng với dọn dẹp, coi như là đền bù.
Quét dọn mười mấy trại sơn tặc cỡ nhỏ, gia sản của hai người đã trở nên rất giàu có. Nhiều ít có mấy trăm lượng bạc, mấy chục đồng bạc lẻ cùng mấy trăm kim, đủ mua mấy tòa biệt viện chứ không ít.
Đợi hai người dắt ngựa rời đi, tửu lâu lập tức ồn ào lên.
“Hai người kia có phải là…”
Người bên cạnh đã không kịp chờ đợi, lập tức nối tiếp: “Chính là các ngàng, Thanh Bạch Song Sát”.
Nhắc đến Thanh Bạch Song Sát, đám người lập tức thảo luận rõ ràng, đưa ra thông tin được lưu truyền trên giang hồ. Không biết từ bao giờ đã có người truyền, trên giang hồ xuất hiện hai nữ sát tinh, đi tường tiễu tặc, qua núi nhổ trại, một đường càn quét không lưu người sống.
Một tháng diệt phỉ tặc giết đến mấy trăm người, máu chảy thành sông thật sự thỏa đáng là sát tinh. Thậm chí có không ít người có lòng chính nghĩa đối với các nàng bất mãn mà buông lời muốn trừ diệt ác nhân.
Cuối cùng người trên giang hồ đưa ngoại hiệu Thanh Bạch Song Sát bởi vì một người mặc áo trắng, một người mặc áo xanh, phong cách xuyên suốt không đổi chứ không phải bọn hắn biết tên tuổi của hai người.
Thật sự vừa vặn chỉ là trùng hợp.
…
p/s: Cầu đề cử!!!