Chương 82: Tri Kiếm
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt lên đường cả tháng cho nên nghỉ lại rất ít, các tin tức đều chỉ truyền theo sau lưng các nàng cho nên cả hai còn không biết giang hồ tặng cho ngoại hiệu Thanh Bạch Song Sát.
Nếu như biết thì hai người chắc chắn sẽ cảm khái thế quái nào vừa vặn có tên của hai người trong ngoại hiệu.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đi thẳng về phía tây, mong muốn trước khi mặt trời xuống núi sẽ đến được nơi cần đến.
Còn chưa ra khỏi thành trì đâu, đã thấy có một nhóm năm sáu người cưỡi ngựa chặn đường. Đám người này mặc y phục thống nhất, hông đeo bội kiếm thống nhất, hiển nhiên có nguồn gốc cùng một thế lực.
Dẫn đầu là hai nam tử, một béo một gầy, béo thì cao mà gầy thì lùn, tổ hợp tương đối kỳ quái. Người gầy lùn kia giống như một đứa trẻ mười tuổi, ít nhất từ vóc dáng là như vậy, nhưng dung mạo thì lão thành nhiều, nhìn ít nhất cũng phải ba mươi tuổi.
Bạch Linh Nguyệt thấy có người chặt đường, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm. Thanh kiếm này chính là bội kiếm của Trịnh Văn Tùng, mặc dù trang trí hoa lệ một chút, tính trang trí nhiều hơn là thực dụng nhưng không thể phủ nhận đây là một thanh kiếm tốt.
Bạch Linh Nguyệt đặc biệt chạy đi rồi vòng trở về nhặt lấy, về sau trên đường đều dùng kiếm này để chiến đấu. Bạch Linh Nguyệt không có kiếm pháp nào tử tế, toàn bộ chỉ luyện kiếm pháp cơ sở, mười ba loại chiêu thức biến hóa cơ sở từ rút, đâm, chém, bổ cho đến câu, gạt, đỡ, phất…
Sau đó dưới sự gợi ý của Thanh Thu thì Bạch Linh Nguyệt tập trung vào rút, đâm, phất cùng chém, tổng cộng bốn thức cơ bản, cuối cùng mới tạo thành tốc độ xuất thủ như hiện tại.
Kỳ thực tốc độ xuất kiếm của Bạch Linh Nguyệt nhanh nhưng chưa đạt đến cực điểm, không thiếu người có tốc độ nhanh hơn, thậm chí ám khí của Thanh Thu cũng nhanh hơn kiếm của Bạch Linh Nguyệt một khoảng.
Đặt ở trong hàng ngũ võ giả nhị lưu đã coi như gần đỉnh phong, dùng để bắt nạt kẻ có thực lực yếu hơn rất tốt, nhưng gặp phải thực lực ngang bằng thì sẽ bộc lộ ra yếu thế.
“Nhị vị xin dừng bước”.
Người có vóc dáng cao lớn, béo đầy đặn cưỡi ở trên ngựa giống như một cái thùng phi lớn, một con ngựa không gánh nổi. Bội kiếm ở bên hông của người này giống như một cái que nhỏ, cầm ở trong tay giống như đồ chơi chứ không có chút sức uy hiếp nào.
“Các ngươi là?”
Bạch Linh Nguyệt vừa mới bị người đến tìm phiền phức, phá hỏng bữa trưa yên ổn lại còn để Thanh Thu ra tay giúp đỡ nếu không đã lâm vào nguy hiểm, cho nên tính tình của Bạch Linh Nguyệt lúc này không hề tốt đẹp, ngữ khí lạnh lùng mà ngón tay còn đang nhẹ nhàng gõ ở trên chuôi kiếm.
Người cao béo hé miệng, mô mỡ dồn về hai bên má làm cho đôi mắt của hắn đã nhỏ lại càng nhỏ hơn. Tiếng nói của hắn lại giống như thiếu niên chưa đổi giọng, có một loại non nớt không phân biệt nam nữ.
“Tri Kiếm Phái, Lâm Đông. Hai vị dọc đường này tạo nhiều sát nghiệt, trong đó còn lạm sát đệ tử của phái ta. Sư đệ của ta đi tìm các ngươi đòi công đạo, cớ sao hai vị lại xuất hiện ở đây?”
Thanh Thu híp mắt đánh giá đối phương. Tri Kiếm Phái là thế lực nào thì Thanh Thu không biết, trong nguyên tác chưa từng nghe tiếng, ở Lạc gia cũng chưa từng nghe qua. Tất nhiên kiến thức về giang hồ của Thanh Thu cũng nửa vời, không phải chuyện gì cũng biết, cho nên chưa nghe qua Tri Kiếm Phái chẳng phải chuyện kỳ quái gì.
Hắn chỉ đang đánh giá xem đám người phía đối diện. Dọc đường này hai người chỉ càn quét sơn tặc, chưa bao giờ động thủ với người bình thường nào chứ đừng nói là võ giả giang hồ khác.
Cho nên đệ tử của Tri Kiếm Phái là ở trong số đám sơn tặc kia? Nghĩ lại thì chuyện này không kỳ quái, bề ngoài làm danh môn chính phái nhưng trong bóng tối xây dựng thế lực làm chút chuyện mờ ám là thao tác rất bình thường của cái giang hồ này.
Thế đạo này ăn cướp là con đường làm giàu nhanh và đơn giản nhất. Chỉ tính dọc con đường này, đi hơn trăm dặm liền gặp phải một trại sơn tặc, có thể nói là sơn tặc nhan nhản đi đầy đất.
Tất nhiên không phải môn phái nào cũng nuôi sơn tặc, vẫn có môn phái thật sự đảm nhiệm được “danh môn chính phái”. Nhưng mà đoạn đường này bọn hắn chỉ giết sơn tặc, vậy thì Tri Kiếm Phái thuộc vào loại nào đã không cần phải nghi ngờ gì nữa.
Không thèm để ý đến cái gọi là “sư đệ” đoán chừng chính là nam tử vừa bị Bạch Linh Nguyệt đánh chết, không có gì đáng nhắc đến. Thanh Thu lạnh nhạt hỏi.
“Các ngươi muốn công đạo thế nào?”
Người gầy lùn rút kiếm, hung ác nói.
“Giết người thì đền mạng, ngươi còn nói nhiều với hai ma nữ này làm gì?”
Tính tình của người này giống như có chút nóng nảy xao động, quát lớn một tiếng liền phi thân nhảy lên, kiếm dài gần bằng thân thể nhìn hơi khập khễnh. Cơ thể giữa không trung liền đâm thẳng kiếm ra ngoài, tốc độ rất nhanh mà thân hình giống như bị kiếm che lấp, để đối thủ chỉ nhìn thấy kiếm mà không thấy người.
Nghe tựa như là nhân kiếm hợp nhất kỳ thực lại không phải, chỉ là một chiêu kiếm pháp hết sức huyền diệu để tấn công giành lấy tiên cơ. Mũi kiếm nhắm thẳng Bạch Linh Nguyệt.
Cũng không biết nguyên nhân gì mà mọi người lại lựa chọn công kích Bạch Linh Nguyệt trước, hơn nữa kiếm pháp này…
“Chiêu thức này?”
Thanh Thu thế mà nhìn thấy chiêu thức này thật quen thuộc, quả nhiên chính là đồng môn với nam tử trong tửu lâu kia. Tất nhiên vẫn có khác biệt rất lớn, kiếm pháp của tên kia nhanh và hung ác, sắc bén mang theo lệ khí rất nặng.
Còn kiếm pháp của người này bồng bềnh như mây lại ẩn chứa biến ảo như gió, hết sức vô định, khó mà phỏng đoán được biến chiêu tiếp theo ở nơi nào. Khác biệt là thế nhưng Thanh Thu có thể chắc chắn đây là cùng một bộ kiếm pháp, chỉ là người khác biệt cho nên diễn hóa ra khác biệt mà thôi.
Đồng thời kiếm pháp của nam tử gầy lùn này cao thâm hơn nhiều, cơ thể nhảy trên không trung lại vẫn luôn có đường lui của mình, cho dù Thanh Thu cũng không có thấy sơ hở để phóng ra ám khí, cho dù phóng ra cũng có thể bị né tránh cùng ngăn cản.
Mũi kiếm đâm ra không chậm khoảng cách đôi bên lại lên đến gần hai mươi thước cho nên khi mũi kiếm đến trước mặt thì Bạch Linh Nguyệt đã phất kiếm đánh ra ngoài.
Hai kiếm va chạm leng keng bắn ra tia lửa, nam tử kia là võ giả nhị lưu, lực lượng không thua kém gì Bạch Linh Nguyệt cho nên va chạm xong bên nào cũng không chiếm được ưu thế. Vừa va chạm hai cái, liên tách ra, nam tử kia từ trên không trung đột ngột chìm xuống, muốn rơi xuống mặt đất.
Thân hình từ trên cao hạ xuống, mũi kiếm đột ngột chuyển từ chém chuyển sang đâm ra, nhắm thẳng vào bên hông của Bạch Linh Nguyệt. Bạch Linh Nguyệt vừa mới va chạm hai kiếm, trên đà thu tay về hoàn toàn không thể chuyển ngoặt được, mắt thấy mũi kiếm này sẽ đâm đến liền thấy hàn quang lóe lên. Mũi kiếm liền bị phi đao đánh lệch ra ngoài, đâm vào khoảng không.
Bạch Linh Nguyệt lúc này xoay kiếm chém về phía nam tử, lại thấy nam tử đã rơi xuống mặt đất sau đó hai chân phát lực, cơ thể bay ngược trở về, trên đường còn tiện tay dùng mũi kiếm cắt đứt động tác phát lực của Bạch Linh Nguyệt, làm cho lưỡi kiếm chưa chém ra đã bị ngăn cản.
Cuối cùng nam tử gầy lùn nhẹ nhàng hạ xuống trên lưng ngựa của mình, động tác mau lẹ, hơi thở bình ổn không bị chiến đấu ảnh hưởng. Trái lại thì Bạch Linh Nguyệt cảm thấy vướng víu khó chịu, lực lượng không thể hoàn toàn phát huy ra ngoài, giơ tay nhấc chân đều gặp vướng mắc. Chỉ giao thủ hai chiêu nhưng mà chênh lệch lộ ra rất rõ ràng.
Lực lượng không sai biệt lắm, một bên có kiếm pháp cao siêu, lui tới tự nhiên, biến ảo khó lường. Một bên chỉ có chiêu thức đơn giản, không có biến ảo, thuần túy là lực lượng cùng với tốc độ.
Vừa rồi là Thanh Thu dùng phi đao can thiệp vào sơ hở của Bạch Linh Nguyệt mới khiến nam tử gầy lùn kia rút đi, biểu hiện ung dung nhẹ nhàng, phi đao vừa nhanh vừa chuẩn làm cho đám người cũng cảnh giác nhìn hắn chằm chằm.
Kỳ thực thì Thanh Thu cũng cảm thấy có một chút áp lực ở trong lòng. Kiếm pháp kia rất huyền diệu, phát sau mà đến trước, nhắm thẳng sơ hở, đánh gãy tiết tấu lực lượng của đối thủ, biến ảo huyền diệu khó mà nắm bắt. Nếu như phải cận chiến thì Thanh Thu không có nắm chắc chống lại kiếm pháp của đối phương, chỉ có thể dùng tốc độ cùng lực lượng đi nghiền ép.
Không có cách nào khác, ai bảo thời gian luyện võ của hắn không dài, cơ thể lại không chịu được rèn luyện khắc khổ, cho nên hắn đâu có luyện được võ kỹ có chiêu thức tinh xảo.
Tất nhiên áp lực rất nhỏ mà thôi, Thanh Thu đã cảm ứng được nội lực của đám người bên phía đối diện. Hai người dẫn đầu là võ giả nhịu lưu lâu năm, một người khác vừa mới đột phá võ giả nhị lưu, hai người còn lại chỉ là võ giả tam lưu.
Đội hình tương đối “sa hoa” nhưng nếu tách ra thì Thanh Thu có thể giải quyết rất dễ dàng.
Nam tử gầy lùn kia trở về trên ngựa, ánh mắt hằm hằm nhìn về Thanh Thu, hiển nhiên tức giận vì bị người can thiệp vào làm hỏng “chuyện tốt” của hắn. Lâm Đông quan sát toàn bộ quá trình giao thủ, dù chỉ trong ngắn ngủi mấy giây qua lại hai ba chiêu nhưng hắn đã đánh giá ra thực lực của Bạch Linh Nguyệt, cảm thấy không phải là uy hiếp gì, sự tập trung lại đổ dồn đến trên người Thanh Thu.
Theo hắn thấy, Thanh Thu mới là đối thủ nguy hiểm.
…
p/s: Cầu đề cử!!!