Chương 80: Sát tính
Xuyên qua rừng cây lại đi một đoạn đường liền thấy được núi đá, bên cạnh núi đá có một loạt lều tạm dựng ở chân núi. Ở một bên ném mấy cỗ thi thể quần áo xốc xếch, ruồi nhặng bay đầy.
Một bên khác dựng lên một cái chuồng ngựa ngỏ, bên trong nuôi mười mấy con ngựa. Xem ra đây là cứ điểm mới xây dựng tạm bợ, đám sơn tặc này cũng là đám ô hợp chạy loạn bốn phía, vừa mới đến chỗ này.
Nam tử quay đầu nhìn Thanh Thu cùng với Bạch Linh Nguyệt, để hai ngón tay vào trong miệng thổi một tiếng huýt sáo, sau đó khoanh tay cúi đầu, chờ đợi đồng bạn của mình tập trung, chờ đợi thủ lĩnh của mình đến để thương lượng.
Nhưng mà hắn vừa của đầu xuống liền cảm giác được cổ họng của mình mát lạnh, cơ thể ngửa ra sau chậm rãi đổ xuống mặt đất. Sơn tặc nào chết cũng không oan, Thanh Thu sao có thể buông tha cho đối phương, một cái phi đao đưa sơn tặc đi cùng với đồng bạn.
Huýt sáo không bao lâu, Thanh Thu liền cảm ứng được một luồng nội lực đang tiếp cận khu vực này. Nội lực không mạnh, chỉ là võ giả tam lưu, tuy rằng nội lực đạt đến chừng mười đấu, tính là rất hùng hồn nhưng không đáng để Thanh Thu coi trọng.
Võ giả tam lưu cùng với võ giả nhất lưu chênh lệch quá lớn chứ không phải Thanh Thu chủ quan hay khinh địch.
Lại qua nửa phút, Thanh Thu liền thấy năm sáu người từ một bên đường mòn chạy đến. Người cầm đầu cao lớn, diện mạo lại nho nhã sạch sẽ, nhìn thấy hai nữ tử cùng thi thể của thuộc hạ liền dừng bước bên ngoài hai mươi thước, cẩn trọng thăm dò. Trong khi đó đám thuộc hạ phía sau nhao nhau giận dữ, rút đao rút kiếm lăm le, chỉ chờ đợi thủ lĩnh lên tiếng.
Quan sát một hồi, thủ lĩnh lại thận trọng thăm dò.
“Không biết hai vị nữ hiệp đến đây cần làm chuyện gì?”
Thủ lĩnh này tên là Trịnh Văn Tùng, gia cảnh vốn giàu có, bản thân cũng tập võ từ nhỏ. Về sau gia đạo sa sút, cơ duyên xảo hợp gia nhập vào băng cướp. Có thực lực, có đầu óc cho nên trải qua một loạt biến đổi liền trở thành thủ lĩnh.
Thanh Thu nghe vậy cười khẽ, ánh mắt lướt qua bội kiếm bên hông của đối phương. Vỏ kiếm tương đối tinh xảo, chuôi kiếm điêu khắc hình áng mây, kiếm cách khảm nạm đã quý, thật sự không hề phù hợp với phong thái của một tên sơn tặc.
Ngón tay chỉ giật giật chỉ về phía thi thể sơn tặc, nụ cười nhợt nhạt hỏi.
“Ngươi không nhìn ra được chúng ta tới đây cần làm chuyện gì sao?”
Trịnh Văn Tùng trầm mặc một hồi, xem thi thể của thuộc hạ sau đó ôm quyền nói.
“Thủ hạ không hiểu chuyện đã quấy rầy hai vị, ta thay hắn nhận lầm. Nếu có sai khiến gì thì hai vị đều có thể yêu cầu”.
Tư thái hạ thật thấp, mặc dù hành nghề cướp bóc lại có thể co được giãn được, không cố ý biểu diễn hùng hổ dọa người. Mấy tên thuộc hạ khác thấy thủ lĩnh của mình nhún nhường như vậy, bọn hắn liền ngoan ngoãn ngậm miệng.
Thanh Thu là lần đầu ra giang hồ cho nên lần đầu tiên gặp được loại người này, lần đầu tiên thấy được loại người này, trong thoáng chốc không biết nên phản ứng như thế nào.
Nhưng mà Thanh Thu phản ứng rất nhanh, ánh mắt khẽ híp lại nói.
“Chuyện của bọn hắn đã bồi tội xong, hiện tại đúng là có chuyện cần làm phiền ngươi”.
“Cứ nói đừng ngại”.
Trịnh Văn Tùng suy tư một phen liền tỏ vẻ phóng khoáng nói. Thanh Thu không đợi đối phương nói hết lời liền vươn tay, bàn tay hóa thành trảo khẽ kéo một cái, năm ngón tay bóp chặt liền bắt được cổ của đối phương.
“Làm phiền ngươi đi chết”.
Thanh Thu chậm rãi lên tiếng, lời nói rất chậm như cố ý nói từng chữ. Nói xong một câu đã tốn đến mười giây, sau đó chậm rãi phát lực bẻ gãy cổ của Trịnh Văn Tùng lại tốn thêm mấy giây nữa, thừa thời gian để Thanh Thu hút khô nội lực của đối phương.
Đại Hải Quy Nguyên Quyết có tiến bộ cho nên tốc độ hút nội lực vô cùng nhanh, hơn nữa cũng khó để chống lại. Tùy ý ném thi thể của đối phương xuống mặt đất, Bạch Linh Nguyệt vừa vặn đã kết liễu người cuối cùng trong đám sơn tặc.
Bạch Linh Nguyệt ra tay thật nhanh, trường đao trong tay vẩy một cái liền cứa cổ một tên sơn tặc, thân hình lướt về phía trước liền đâm vào ngực một tên khác. Sau đó là trường đao rút ra chém ngang một cái, hai tên sơn tặc còn chưa kịp rút vũ khí liền bị chém đứt đầu, cơ thể đổ xuống.
Ngắn ngủi mười giây liền giết chết bốn người, hai tên còn lại đã kịp phản ứng rút đao chém về phía Bạch Linh Nguyệt, vừa tấn công vừa thét lớn tăng khí thế.
Bạch Linh Nguyệt trực tiếp trở tay ném ra trường đao xuyên thấu lồng ngực một người, sau đó chắp hai tay sau lưng, ung dung lui lại tránh thoát mũi đao của người còn lại. Sau đó lợi dụng lưỡi đao lướt qua thân thể, bản thân lại tiến về phía trước, hai tay đánh ra ngoài, một tay đánh trúng tay cầm đao một tay đánh vào lồng ngực của đối phương.
Lực lượng của Bạch Linh Nguyệt không lớn, sơn tặc kia chỉ bị đánh lảo đảo một cái nhưng cả người nhanh chóng trở nên tím tái. Tay cầm đao không vững mà rơi xuống, sau đó cả người khó mà hô hấp được, hoảng loạng bưng chặt cổ họng của mình. Cuối cùng đổ gục xuống, quằn quại mấy lần liền triệt để tử vong.
Toàn bộ quá trình diễn ra chớp nhoáng, Thanh Thu bẻ gãy cổ thủ lĩnh thì Bạch Linh Nguyệt đã kết thúc cuộc tàn sát của mình. Gọi là tàn sát không hề sai, toàn bộ quá trình chém giết đều nghiêng về phía Bạch Linh Nguyệt, mấy tên sơn tặc kia còn không thể đụng đến góc áo của nàng.
Bạch Linh Nguyệt ra tay hung ác quyết tuyệt là một chuyện, thực lực chênh lệch quá lớn lại là nguyên nhân chủ yếu mà có thể giết chết đám người trong thời gian ngắn như vậy. So với lúc trước thì thực lực mà Bạch Linh Nguyệt thể hiện ra mạnh gấp mấy chục lần.
Dùng đao nhưng không có đao pháp hoa lệ gì, đơn giản là đâm chém nhưng tốc độ quá nhanh cùng lực lượng quá lớn khiến cho động tác đơn giản biến thành sát chiêu chí mạng.
Đám sơn tặc không phải võ giả nhập lưu, cơ thể cường tráng một chút nhưng so với võ giả thì chênh lệch quá lớn. Bạch Linh Nguyệt thể hiện ra thực lực ở vào võ giả nhị lưu, lực lượng phổ thông nhưng khinh công rất nhanh, kết hợp với độc ở trong nội lực đủ để nghiền ép người bình thường.
Bạch Linh Nguyệt mặc một thân quần áo trắng, hiện tại nhiễm lên lấm tấm vết đỏ giống như hoa đào nở rộ, rực rỡ mà nổi bật. Tình hình nhìn qua rất thê thảm, thân thể cùng đầu lâu phân chia lăn đầy đất, mùi máu tươi kích thích thẳng vào đầu óc để Thanh Thu khẽ cau mũi, không quá ưa thích.
Thanh Thu xoay người đi đến chuồng ngựa, vừa đi vừa nói.
“Ngươi không thể chú ý một chút sao, quá máu tanh”.
Bạch Linh Nguyệt cúi đầu nhìn mấy vết máu dính trên áo, sau đó thản nhiên ngẩng đầu nhìn về bóng lưng của Thanh Thu, lắc lắc tay không nói gì. Bản thân nàng không cảm thấy cái này có vấn đề gì, từ nhỏ trải qua lòng người lạnh lẽo, biến cố thăng trầm liên tục biến đổi cho nên nàng giết người không có cảm giác tội lỗi gì. Về phần sơn tặc thì nàng cho là bọn hắn đáng chết.
Giết chính là giết, hiện trường hơi máu tanh một chút với xinh đẹp một chút thì có gì khác nhau đâu.
Bạch Linh Nguyệt cúi đầu nhìn về phía thi thể của Trịnh Văn Tùng, cổ bị vặn gãy, máu tươi từ mũi miệng chảy ra, nhìn cũng không kém ghê rợn hơn nàng ra tay là bao.
Nhếch nhếch miệng, Bạch Linh Nguyệt cũng chạy đến chuồng ngựa chọn một con ngựa tính là béo tốt dắt ra ngoài. Nghĩ nghĩ thì Bạch Linh Nguyệt liền cởi dây thả đi toàn bộ số ngựa trong chuồng.
Thanh Thu đã cưỡi trên ngựa, lững thững đi vào trong rừng cây. Bạch Linh Nguyệt rất nhanh đuổi theo, nghiêng mắt nhìn liền thấy Thanh Thu không biểu tình nhìn về phía trước, tiêu cự không tập trung hiển nhiên đang suy nghĩ vấn đề gì đó.
Giống như cảm nhận được ánh mắt của Bạch Linh Nguyệt, Thanh Thu nghiêng đầu nhìn lại, đột nhiên hỏi.
“Võ công của ngươi khôi phục không tệ, hiện tại vẫn muốn đi cùng ta à?”
Bạch Linh Nguyệt quay đầu nhìn thẳng về phía trước, mái tóc buộc tùy ý hơi đong đưa, lạnh nhạt nói.
“Xuất thủ một lần liền ảnh hưởng đến quá trình khôi phục, bị kéo dài thêm mấy ngày”.
Ngừng lại một chút, Bạch Linh Nguyệt lại nói.
“Ngươi lấy được công pháp của ta, đừng có nghĩ nhanh như vậy trốn tránh”.
Thanh Thu không nói thêm gì nữa, cúi đầu xem bàn tay của mình, lông mày bất giác cau lại. Vừa vào giang hồ, ai cũng có thể chết, ai chết cũng không oan, đây chính là phương châm của Thanh Thu.
Giết chết Trịnh Văn Tùng bởi vì Thanh Thu cần bổ sung nội lực, hút nội lực của đối phương xong cần che lấp giấu vết, cho nên đối phương liền chết. Mặc dù đối phương không chủ động trêu chọc chính mình, từ đầu đến cuối đều đang nhún nhường, khẩn thiết đền bù để người ta không tìm ra sai lầm.
Dựa theo quy củ của giang hồ thì Thanh Thu không nên động thủ, nếu không tương lai gặp phải tặc phỉ khác đều sẽ không chết không thôi, không ai đi chủ động nhận thua mà sẽ liều chết chống lại đến cùng. Dù sao đều phải chết, thà rằng liều một phen.
Tất nhiên không phải Thanh Thu đang sinh ra cảm giác áy náy hay là tội lỗi gì, hắn chỉ cảm thấy bản thân thay đổi thật nhiều, sát tính cũng mãnh liệt hơn rất nhiều. Còn nhớ khi đó ở trong ngục giam của Lạc gia, sau khi hút khô nội lực của võ giả nào đó, hắn đã lưỡng lự nửa ngày cũng không nỡ giết chết đối phương để dọn sạch dấu vết.
Cho đến hiện tại có thể hời hợt vặn gãy cổ của võ giả mạnh mẽ. Mọi chuyện cách nhau mấy tháng lại giống như chỉ qua vài ngày, thay đổi rất nhiều về quan điểm của sinh mạng. Từ sinh mạng đáng quý trọng cùng kính sợ cho đến sinh mạng yếu ớt, làm tất cả chỉ vì tìm được con đường sống.
Từ khi nào mà sát tính của hắn lại lớn như vậy?
Khi quyết định rời đi, chặt đứt ràng buộc với Lạc gia? Hay là sau khi giải quyết chấp niệm với “nguyên tác” ở Hà gia? Hoặc là từ khi bước ra khỏi thành Hoàng Liên.
Khó mà nói được, thay đổi không phải chỉ diễn ra trong một hai ngày mà là cả một quá trình dài. Nguyên nhân cũng rất phức tạp, do không có “ước thúc” gì cho nên bản tính bị thả bay hay là từng bước làm quen với giang hồ.
Thay đổi quá nhanh hay là thích ứng quá nhanh?
Thanh Thu tự xét lại hành động cùng với suy nghĩ của mình mà thôi, đảm bảo cho mình không lâm vào trong điên cuồng cùng với giết chóc không có mục đích, không phải giết người chỉ vì “muốn giết” là được.
Lông mày nhanh chóng giãn ra, sắc mặt khôi phục như thường, dung mạo lạnh nhạt, khí độ ung dung, trong lòng cũng nhẹ nhàng.
…
p/s: Gia đình có tang sự đã chậm trễ mấy ngày thật là ái ngại. Mấy ngày tới cố gắng bù lại, thật sự là cố gắng, không dám hứa trước vậy…
Cầu đề cử!!!