Chương 79: Chặng đường
Bữa sáng hôm nay là bún cá, mùi thơm vẫn được nhưng vị hơi nhạt so với mong muốn của Thanh Thu. Nhưng lâu lâu ăn thanh đạm cũng tốt, khẩu vị của Thanh Thu có thể chấp nhận được.
Vừa ăn Thanh Thu vừa nhìn người ngồi đối diện với mình, cả hai tìm được một quán trọ nghỉ lại, tất nhiên là hai phòng khác biệt. Buổi sáng tỉnh dậy lại trùng hợp đều ra khỏi phòng cùng một lúc, liền ngồi xuống cùng một bàn để ăn sáng.
Bạch Linh Nguyệt ăn rất chậm rãi, nhai kỹ nuốt chậm nhưng mi mắt hơi rủ xuống, khuôn mặt không có bất cứ biểu tình gì. Chuyện này làm cho Thanh Thu hơi nghi hoặc nhưng không hỏi nhiều.
Tửu điếm này nằm ở một cái trấn nhỏ, nhìn một vòng cũng chẳng có người giang hồ nào, toàn bộ là người bình thường cho nên dậy sớm ăn sớm, toàn bộ tửu điếm vào giờ này đã lác đác chẳng có mấy người, mỗi người đều ăn mặc tươm tất, thong dong uống trà dùng bữa, ánh mắt như có như không đánh giá Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt.
Trong lúc Thanh Thu đánh giá tình hình xung quanh thì Bạch Linh Nguyệt đã ăn xong, giương mắt nhìn về phía Thanh Thu, chờ đợi Thanh Thu nhìn trở về liền hỏi.
“Chúng ta vẫn tiếp tục đi về phía bắc?”
Dù sao cũng phải đồng hành một quãng thời gian, Thanh Thu nghĩ nghĩ liền nói.
“Ta có việc cần đi đến hồ Nguyệt Nha”.
Hồ Nguyệt Nha?
Bạch Linh Nguyệt nghe đến địa danh này thì khuôn mặt đơ của nàng thoáng nhúc nhích, hồ nghi hỏi lại một lần làm cho Thanh Thu không khỏi nhìn nàng chằm chằm.
Bạch Linh Nguyệt đối mặt một hồi thì ánh mắt lại rủ xuống, suy nghĩ một chút liền nói.
“Trước đây ta định đi đến hồ Nguyệt Nha mới bị người chặn đường cướp bắt”.
Thanh Thu nghe vậy không thật sự hiểu rõ vì sao Bạch Linh Nguyệt lại đề cập đến chuyện này, hơi không chắc chắn thăm dò hỏi.
“Ngươi muốn tiện đường báo thù? Nhưng chúng ta đi từ chỗ này đến hồ Nguyệt Nha lại không qua Quần Lang Lĩnh”.
Sở dĩ Thanh Thu hỏi như vậy bởi vì nội lực của Bạch Linh Nguyệt đã đạt đến hai đấu có thừa, một ngày có thể khôi phục một đấu nội lực. Có cơ sở này thì muốn báo thù cũng không kỳ quái.
Bạch Linh Nguyệt im lặng một chút, lắc đầu nói.
“Không phải. Ý của ta là rất trùng hợp, ta có thân thích ở hồ Nguyệt Nha”.
Thanh Thu: “…”
Câu chuyện không hiểu thấu có hơi…nhạt nhẽo tẻ ngắt. Thanh Thu không nghĩ đến Bạch Linh Nguyệt sẽ “tìm chủ đề” nói chuyện cho nên trong lúc nhất thời mới “không hiểu”. Hiện tại thì hắn đã kịp phản ứng là Bạch Linh Nguyệt đang “nói chuyện”.
Đang định đáp lời thì Thanh Thu chợt nghĩ đến cái gì, lông mày hơi nhíu lại hỏi.
“Ngươi thật sự có thân thích ở đó?”
Bạch Linh Nguyệt lắc đầu nói.
“Ta không rõ ràng, năm ngoái đúng là muốn đi hồ Nguyệt Nha nhưng ta chưa từng nghe nói thân thích đó là ai”.
Thanh Thu nhớ lại về chi tiết hồ Nguyệt Nha trong nguyên tác lại không thấy có người nào ở nơi đó. Trong lãnh địa của Tuyệt Hàn Cung chỉ có một cái hồ Nguyệt Nha, cảnh vật không phải rất xuất sắc, không khí quanh năm lại rét lạnh.
Điểm nổi bật duy nhất là trong hồ này có một loại tảo phát sáng, đến ban đêm liền lộ ra nổi bật, nhìn từ xa sẽ thấy toàn bộ hồ nước đều sáng lên, không phải sáng lên rất rõ ràng mà mờ mờ nhạt nhạt, có một chút giá trị thưởng thức nhưng chỉ đến thế mà thôi, nhìn vài lần liền chán.
Cho nên thân thích của Bạch Linh Nguyệt rốt cục là ai mà lại ở nơi tương đối quan trọng trong nguyên tác.
Trong lúc nhất thời không nghĩ ra được thì Thanh Thu liền không nghĩ, Bạch Linh Nguyệt đã nói ra vậy thì có khả năng nàng muốn đồng hành đến tận hồ Nguyệt Nha, đến lúc đó sẽ biết được thôi.
Nghĩ vậy liền ra hiệu cho Bạch Linh Nguyệt trở về thu xếp hành lý, mặc dù không vội vàng lên đường nhưng không có lý do gì mà tốn thời gian ở đây cả. Chỗ này nói là thị trấn nhưng nhân khẩu chỉ hơn nghìn người, ngoài nhà cửa ngăn nắp ra thì không có gì đáng để ý cả.
Hai người hai ngựa nhanh chóng rời đi, một người bạch y phấp phới, che đậy nghiêm cẩn. Một người tử ly phiêu dật, cưỡi ngựa đong đưa trong gió.
Đáng nói nhất là cả Bạch Linh Nguyệt cùng với Thanh Thu đều không giỏi cưỡi ngựa, tốc độ tương đối chậm chạp chỉ nhanh hơn đi bộ một chút. Lên đường không vội vàng, bóng ngựa lững thững xuyên qua đường mòn, bốn phía cây cỏ tươi sáng chỉ là ánh nắng quá chói làm người khó chịu.
Võ giả có thể vận chuyển nội lực điều hòa nhiệt độ cơ thể, trên một mức độ nào đó có thể đạt đến nóng lạnh bất xâm, thậm chí chống lại hoàn cảnh cực đoan trong một thời gian ngắn.
Nhưng mà thời tiết khó chịu thì vẫn có thể cảm giác được, đồng thời thúc giục người ta lên đường nhanh chóng. Bởi vì đi không nhanh cho nên Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đi hơn nửa giờ mới rời khỏi thị trấn chừng hai mươi dặm.
Đúng lúc này có một sợi dây thừng căng ngang giữa đường, hai con ngựa đều không kịp phản ứng mà vấp dây trực tiếp ngã dúi về phía trước. Thanh Thu cùng với Bạch Linh Nguyệt phản ứng rất nhanh, cơ thể bật nhảy lên không trung sau đó điều chỉnh trọng tâm, nhẹ nhàng hạ xuống.
Khinh công của Bạch Linh Nguyệt chỉ có thể coi là khá, hạ xuống mặt đất còn phải điều chỉnh một chút mới đứng vững, nhìn hơi chật vật. Nhưng mà Thanh Thu không giống nàng, tiếp đất ổn định mà hai tay đã vung ra ngoài, mười mấy viên bi sắt bắn bắn ra xuyên vào trong bụi cây.
Một loạt tiếng kêu thảm vang lên, Thanh Thu không biết đánh trúng bao nhiêu người nhưng hiển nhiên không phải chỉ có một kẻ địch. Chuyện vừa rồi xảy ra bất ngờ, thuật cưỡi ngựa của Thanh Thu lại không giỏi cho nên mới có thể bị dây thừng gạt ngã.
Nhưng mà bị hất bay lên không trung thì Thanh Thu lập tức làm ra phản kích. Hắn sở dĩ sử dụng bi sắt là bởi vì có bụi cây coi như chướng ngại vật, sử dụng những ám khí khác khó mà đánh trúng người được, cho nên bi sắt là thích hợp nhất.
Hiệu quả chính là đánh cho mấy kẻ đau đến lăn lộn, nhưng có một đám người nhốn nháo, cầm đao xông ra ngoài. Ngân quang lóe lên, kim tiêu, y tiêu, phi đao đồng loạt đánh ra, đám người chưa chạy ra được mấy bước liền bị cắm thành con nhím.
Máu tươi nhuộm đầy lá rụng, Thanh Thu chỉ nhắm chuẩn một cách đại khái cũng đánh trúng vào trên cổ của đám người, tổng cộng sáu tên chặn đường cướp bóc đều bị đánh chết.
Tiếng kêu rên vẫn còn tiếp tục, Thanh Thu có thể phân biệt được có hai âm thanh khác nhau, hắn liếc mắt nhìn Bạch Linh Nguyệt. Bạch Linh Nguyệt đột nhiên bị người ngáng đường rất tức giận, thấy Thanh Thu đã giải quyết một đám người thì nàng cũng muốn xuất thủ ngay lập tức, gật đầu tiến về phía bên phải.
Thanh Thu kẹp phi đao vào đầu ngón tay tiến về bụi cây bên trái, quả nhiên có một kẻ đang lăn lộn trên mặt đất, mùi máu tươi quanh quẩn trong không khí. Bi sắt kia bị ném ra không phải không có lực sát thương, đối phương không phải võ giả nhập lưu. Cơ thể mặc dù cao dài nhưng không cường tráng thậm chí hơi gầy, cho nên không thể phòng ngự bi sắt, bị đánh ra mấy cái lỗ máu.
Chỗ này chỉ có một người, Thanh Thu liền thu hồi phi đao, tay phải vươn ra khẽ kéo một cái, trường đao của sơn tặc liền bị Thanh Thu bắt lấy, mũi đao chỉ vào cổ họng của tên sơn tặc gầy gò.
Mũi đao nhọn hoắc chống vào da thịt vách ra màu đỏ nhẹ dọa đến đối phương căng cứng không dám động đậy, lắp bắp nói.
“Nữ..nữ hiệp tha mạng. Đại nhân tha mạng”.
“Thân phận?”
“Nga..Nga Sơn Bang”.
“Nói! Vì sao phục kích bọn ta?”
Thanh Thu hơi ấn trường đao về phía trước, mũi đao lại vạch phá ra một vết thương nhỏ. Đang yên lành đi ở trên đường liền bị người gạt ngã, ngựa cũng đau không dậy nổi, hại hắn phải đi bộ cho nên tức giận là chuyện đương nhiên.
Nam tử run bần bật, ấp úng nửa ngày mới nói.
“Ngăn đường, cầu tài”.
Bạch Linh Nguyệt lúc này đã trở về, còn kéo theo một cái thi thể. Làn da của thi thể tái xanh, hai mắt trắng dã trợn trừng trừng. Tùy ý ném thi thể sang một bên, ánh mắt của Bạch Linh Nguyệt khóa chặt tên sơn tặc làm cho đối phương rùng mình một cái, vết thương trên cổ họng lại mở rộng ra một chút.
“Các ngươi chỉ có bằng này người?”
Thanh Thu lạnh lùng chất vấn, hai con ngựa kia nằm một lúc rồi không thấy muốn đứng dậy, dù cho tốc độ không cao thì hai con ngựa cũng bị thương không nhẹ rồi. Thanh Thu phải ép hỏi cứ điểm của đối phương xem có thể tìm được con ngựa để thay thế hay không.
Thời buổi này sơn tặc cướp bóc đúng là nhiều, vừa mới rời khỏi thành Hoàng Liên mấy ngày mà hắn đã đụng độ hai lần, chẳng trách cả đời người bình thường chỉ ở một chỗ, nơi đi xa nhất chính là thị trấn hoặc là thành trì gần sát.
Người kia chỉ sợ nói chậm sẽ bị Thanh Thu đánh chết cho nên vội vàng nói.
“Không, không chỉ bằng này. Con đường này không có nhiều người qua lại cho nên chỉ có mười người chúng ta ở đây…”
“Mười người?”
Thanh Thu nhíu mày, hắn dùng ám khí giết chết bảy người, Bạch Linh Nguyệt giết chết một người cùng với tên đang bị ép hỏi này, tổng cộng chỉ có chín. Không biết bỏ sót tên nào, nhưng Thanh Thu không cảm ứng được luồng nội lực nào quanh đây cho nên không quan tâm lắm.
Bỏ sót một người cũng không ảnh hưởng gì, ở đây có một người còn sống là được rồi. Thanh Thu ghì sát lưỡi đao vào cổ đối phương, lạnh lùng nói.
“Dẫn ta đi cứ điểm của các ngươi”.
Nam tử ấp úng nuốt nước bọt nửa ngày, ấp úng nói.
“Nữ hiệp..lần này…chuyện này…cái này…”
Lưỡi đao ghì mạnh hơn một chút, vết thương đã kéo dài bằng cả ngón tay, máu tươi chảy xuống thành dòng ướt hết cổ áo, cuối cùng đành phải thỏa hiệp, cánh tay run rẩy chỉ một phương hướng, sau đó đứng dậy tiến về phương hướng mình chỉ.
Thanh Thu vứt bỏ trường đao, cùng Bạch Linh Nguyệt nhanh chóng đuổi theo.
…
p/s: Cầu đề cử!!!